Anna không tin nổi vào mắt mình.
Khi Thẩm Dịch bước vào giáo đường, nàng đã chuẩn bị tinh thần nhìn cảnh hắn bị dân trấn đánh cho tơi bời, hoặc tống giam vào ngục tối.
Nàng đã âm thầm tính toán phương án giải cứu hắn.
Thế nhưng, thứ nàng nhận được lại là cảnh dân trấn tiễn chân Thẩm Dịch rời giáo đường bằng thái độ tôn kính.
Không, vẫn có ngoại lệ.
Gasken, gã bồi quán rượu, trừng mắt nhìn Thẩm Dịch bằng ánh mắt căm hờn: “Ngươi gạt được bọn họ, nhưng không lừa được ta. Ta biết rõ trong thế giới này có những kẻ mang năng lực đặc thù, nhưng điều đó chẳng chứng minh được gì cả.”
“Phải.” Thẩm Dịch mỉm cười đáp: “Ai sở hữu năng lực, cũng đều là ân ban của Chúa. Chúa hy vọng họ lan tỏa hào quang, nhưng vẫn có kẻ chọn đi ngược lại. Đường bọn chúng chọn là con đường tà ác, sớm muộn cũng bị diệt trừ. Lại có những người chọn cách ẩn mình, như ngọc quý vùi trong bụi bặm, khước từ ân ban của Ngài. Còn ta, chỉ là kẻ đáp lại lời hiệu triệu của Chúa, hướng về quang minh mà trừ khử hắc ám. Ngươi tin hay không không quan trọng. Điều duy nhất quan trọng là… ta tuân theo thánh ý, chấp hành lời kêu gọi. Ta được Chúa dẫn dắt đến đây, nhân danh Ngài, ta sẽ làm tất cả những gì trong khả năng của mình.”
Gasken sững sờ nhìn Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch ghé sát tai gã, hạ giọng: “Ngươi biết rõ về những kẻ có năng lực đặc thù, bởi vì chính ngươi cũng là một thành viên trong đó, đúng không? Nhưng ngươi chưa bao giờ dám đối diện với trách nhiệm của mình. Nếu cứ sống với thái độ này, thì đừng bao giờ mơ đến việc chiếm được tình cảm của Anna.”
Gasken cứng họng.
Phải thừa nhận rằng, Tinh Thần Tham Sát đúng là một kỹ năng đắt giá.
Nó giúp Thẩm Dịch dễ dàng xây dựng vỏ bọc thần bí trong mắt dân trấn. Cộng thêm tác dụng của Thuật Chữa Bệnh, nhiều người đã bắt đầu tin sái cổ rằng hắn là sứ giả của Thượng Đế.
Sau khi củng cố uy tín, Thẩm Dịch trở về nhà Anna. Nàng túm lấy hắn, tra hỏi: “Nói cho tôi biết, làm cách nào anh làm được?”
“Làm cái gì?” Thẩm Dịch giả vờ ngơ ngác.
“Đương nhiên là thái độ của dân trấn! Trời ạ, tôi chưa từng thấy ai có thể xoay chuyển ấn tượng của người khác hoàn toàn chỉ trong một giờ! Họ bắt đầu tôn kính anh rồi đấy!”
Thẩm Dịch cười nhạt: “Đừng quá tin vào tai nghe mắt thấy, Anna. Không ai có thể khiến người khác tôn kính mình trong vòng một giờ, dù anh có cứu mạng họ đi chăng nữa. Tôn kính thực sự là sự thấu hiểu, là khâm phục từ tận đáy lòng, cần thời gian tích lũy chứ không phải những vinh quang chớp nhoáng. Họ không tôn kính tôi, họ tôn kính Thượng Đế. Tôi chỉ là mượn danh nghĩa của Ngài để giúp một tay thôi.”
Thẩm Dịch tóm tắt qua sự việc vừa rồi.
Anna nghe đến choáng váng.
“Thật khó tin. Nhưng mà… tại sao anh phải làm thế?”
“Vì kẻ địch chúng ta đối đầu chính là Bá tước Dracula!” Thẩm Dịch nghiêm giọng: “Gia tộc Valerious mấy trăm năm không thể tiêu diệt hắn, vì sao? Vì các người mãi đơn độc chiến đấu. Các người lẽ ra phải đoàn kết mọi lực lượng có thể, rồi mới tiến hành tử chiến.”
“Không phải chúng tôi không muốn, mà là không thể!” Anna lớn tiếng đáp: “Anh thấy rồi đấy, dân trấn này sợ chết, bọn họ không bao giờ chịu hợp tác với gia tộc tôi! Bọn họ thà kéo dài hơi tàn dưới gót sắt của lũ tà ác!”
“Đó là vì các cô không hiểu nhân tính, cũng không biết nghệ thuật lãnh đạo. Cô có biết làm sao để người ta cam tâm tình nguyện chết vì mình không?” Thẩm Dịch hỏi.
Anna lắc đầu.
Thẩm Dịch ghé sát tai nàng, thì thầm: “Trước hết, phải cho họ hy vọng!”
“Hy vọng sao?”
“Đúng.”
Thẩm Dịch mỉm cười: “Bí quyết lãnh đạo là phải cho họ hy vọng, sau đó khiến họ phải kính sợ mình. Kính sợ, là phải bao gồm cả kính lẫn sợ.”
“Hứa hẹn hy vọng để kiểm soát lòng người. Đó là Kính!”
“Thủ đoạn sắt đá để giữ vững thế cục. Đó là Sợ!”
“Mượn thần tích, nhân danh Chúa Trời, để gia tăng uy nghiêm.”
“Thị uy sức mạnh, bắt giặc để cảnh cáo, để củng cố niềm tin.”
“Khi họ đã kính sợ, có niềm tin vào cô, rồi lại được trao hy vọng, họ sẽ phục tùng cô. Dù bảo họ đi chết, họ cũng không oán thán. Chỉ cần nhìn thấy ánh quang minh, họ sẽ sẵn sàng đứng lên chiến đấu.”
“Một tay cầm kiếm, một tay làm chủ, đó mới là bí quyết thống trị vĩnh hằng. Đáng tiếc, gia tộc Valerious chỉ biết cầm kiếm.”
Lời của Thẩm Dịch gây chấn động mạnh mẽ trong lòng Anna.
Nàng chưa từng nghĩ gia tộc mình lại thiếu sót đến mức này.
Thực tế, ngay cả những mạo hiểm giả khác từng trải qua nhiệm vụ Van Helsing, cũng chẳng ai nghĩ đến việc huy động dân trấn cùng đứng lên.
Thẩm Dịch không rõ làm vậy có đúng với ý đồ của Huyết Tinh đô thị hay không, nhưng hắn biết rõ: Việc gì có lợi cho bản thân mà không vi phạm quy tắc, thì đều đáng để thử.
Dù ở địa cầu hay thế giới này cũng vậy.
Chỉ cần cần thiết, hắn chẳng ngại đưa toàn bộ cư dân Transylvania lên chiến xa của mình.
Anna suy nghĩ hồi lâu, run rẩy nói: “Làm vậy, sẽ có rất nhiều người chết.”
“Có Thượng Đế ở đây, cái chết chẳng đáng sợ.” Thẩm Dịch cười nhẹ.
“Nói vậy, anh đã nắm chắc việc để dân trấn đi theo mình giết Dracula?”
“Chưa.” Thẩm Dịch đáp ngay: “Họ mới chỉ chấp nhận tôi. Tôi cần thời gian để củng cố lòng tin.”
“Làm sao để củng cố?”
Thẩm Dịch không đáp.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận