“Một cô gái từ lúc bắt đầu sinh ra đã bị phán định phải dùng cả đời đấu tranh với Vampire, đích thật là quá cực khổ chút ít.”
Thẩm Dịch nhàn nhạt nói.
“Tổ tiên của tôi đã thề với thượng đế.”
“Chỉ cần một ngày không tiêu diệt Dracula, người và đời sau của người vĩnh viễn không thể tiến vào thiên đường.”
“Vì để cho đời trước thoát ly đau khổ này, chúng tôi chưa bao giờ đình chỉ hăng hái chiến đấu.”
“Nhưng đáng tiếc…”
“Tôi nghĩ chỉ bằng lực lượng của mình, vĩnh viễn tôi cũng không thể đưa tổ tiên vào thiên đường.”
Thanh âm Anna hơi đượm chút trầm thấp cùng đau thương.
“Nói thực ra đây chính là chỗ mà tôi cảm thấy bất mãn.”
“Tôi tình nguyện đi địa ngục, cũng không tình nguyện để cho đời sau của tôi gặp phải loại trắc trở này…”
“Nếu tôi có đời sau mà nói.”
Anna nở nụ cười.
“Anh là người tiêu diệt tà ác, chắc sẽ không xuống địa ngục đấy.”
“Tôi lại không nghĩ vậy.”
“Có lẽ tôi thực nên làm chút gì đó chứng minh sự tà ác của mình với cô.”
Thẩm Dịch hướng Anna nháy mắt mấy cái.
Anna lắc đầu liên tục.
“Không, tôi không tin.”
“Anh là người tốt, người tốt hẳn sẽ không xuống địa ngục a.”
“Thực tiếc nuối, tôi còn tưởng rằng tôi đã ở trong địa ngục rồi đâu.”
Thẩm Dịch nhẹ giọng lầm bầm.
Ai có thể nói, Huyết Tinh đô thị không phải địa ngục đi này?
Cho dù còn chưa chính thức tiến vào, Thẩm Dịch cũng đã ngửi được vị huyết tinh nhàn nhạt của cái đô thị khủng bố.
Nghĩ nghĩ, hắn để dao nĩa xuống nói với Anna.
“Có thể hỏi cô một vấn đề không?”
“Nói đi.”
Anna đang khẩn cấp nhấm nháp mỹ thực.
Động tác ăn của nàng rất nhã nhặn, cũng rất tao nhã.
“Vì sao cô không nói cho người nơi này biết thân phận của tôi?”
Anna đang muốn trả lời.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến một hồi thanh âm ầm ĩ hỗn loạn.
Thẩm Dịch nhanh chóng từ trong văn chương lấy súng ra đi đến cửa sổ.
Chỉ thấy bên ngoài một đoàn dân trấn giơ cao bó đuốc.
Khí thế hung hăng hướng bên này đi tới.
Một người trung niên cầm đầu.
Đeo mũ dạ thật cao, một thân trang phục thân sĩ.
Cầm trong tay cây trượng cổ xưa.
Trên tay những dân trấn khác nhao nhao nắm liêm đao, cuốc, búa…
“Há, gặp quỷ rồi!”
Anna kêu lên.
Thẩm Dịch quay đầu lại nhìn Anna.
“Bọn hắn trông có vẻ lai giả bất thiện, có thể nói tôi biết đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Anh lập tức sẽ biết.”
Anna vừa để xuống dao nĩa.
Chạy nhanh khỏi phòng ăn.
Từ trong đại sảnh lấy ra một thanh thập tự kiếm.
Sau đó lao ra cửa.
Cửa lớn mở ra.
Nhóm lớn dân trấn đã bao vây toàn bộ lâu đài cổ.
“Norson!”
Anna giơ kiếm kêu to.
“Ông mang theo bọn họ tới làm gì?”
Vị mang bộ dáng giống thân sĩ kia kêu lên.
“Người trong trấn vừa rồi phát hiện thi thể ngân lang tại khúc sông bên kia.”
“Anna, cô nói cho tôi biết, là ai đã giết ngân lang?”
“Chính ta!”
Anna lớn tiếng trả lời.
“Thôi đi Anna.”
“Nếu như cô có thể làm được mà nói cô đã sớm làm.”
Người gọi Norson cười lạnh.
“Có phải là kẻ cô mang từ nơi khác đến không?”
“Hắn gây nên phiền toái vô cùng lớn cho thôn trấn.”
“Tôi hi vọng cô có thể giao hắn ra!”
“Nghĩ cũng đừng nghĩ, Norson.”
“Chỉ cần gia tộc Valerious vẫn còn là lĩnh tụ của mảnh đất này, tôi sẽ thề sống chết giữ gìn tôn nghiêm gia tộc.”
“Các ông có thể cự tuyệt chiến tranh với Vampire.”
“Nhưng đừng nghĩ tôi sẽ giao ra dũng sĩ cùng Vampire chiến đấu!”
“Nếu như các ông muốn bắt anh ta, trước hết phải giẫm qua thi thể của tôi đã!”
Anna nói lời này vô cùng kiên định.
Nàng nhìn những dân trấn nọ.
Những dân trấn nọ cũng nhìn lại nàng.
Đối với cô gái quanh năm tranh đấu cùng Vampire, chúng dân trong trấn vẫn là rất tôn kính.
Có lẽ là đã nhận ra dũng khí cùng quyết tâm của Anna.
Cái người tên Norson dùng giọng trầm thấp nói.
“Tôi hi vọng cô biết cô đang làm cái gì.”
“Ngân lang không phải người sói bình thường.”
“Nó là một trong hai thủ hạ trọng yếu nhất của Dracula.”
“Cái chết của nó sẽ khiến Bá tước Dracula phẫn nộ.”
“Transylvania không thể chịu được lửa giận của bọn Vampire kia.”
“Nhưng chỉ cần gia tộc Valerious còn có một người còn sống, chúng cũng đừng nghĩ muốn làm gì thì làm.”
Anna kiêu ngạo mà trả lời.
Norson nhìn nhìn phía sau cửa Thẩm Dịch liếc.
“Người xứ khác kia.”
“Hắn tốt nhất đừng rời đi thôn trấn.”
Nói xong, ông ta quay người mang theo một đoàn dân trấn bỏ đi.
Mắt nhìn lấy những dân trấn nọ ly khai, Anna thở ra một hơi thật dài.
Nàng có chút vô lực tựa vào cạnh cửa nói.
“Hiện tại anh đã rõ vì sao tôi không nói cho bọn họ biết thân phận của anh…”
“Không phải tất cả người dân bị chèn ép đều khát vọng đạt được cứu vớt đấy.”
“Một đám bò đi lạc.”
Thẩm Dịch cười tủm tỉm trả lời.
“Đáng ăn mừng chính là, quê hương của tôi có đầy đủ kinh nghiệm lịch sử đối phó với loại người này.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận