Cũng may Lâm Tú Thanh đứng ra cất lời:
"Anh vào nhà thay bộ quần áo khác ra đi, đồ uớt cứ để đó tí em giặt cho. Tranh thủ nắng trưa đang gắt, phơi một buổi chiều là khô ráo ngay, không thì chiều vã mồ hôi ra lại chẳng có đồ mà thay."
"Ừm."
Có lẽ nhờ thể hiện khá tốt ngoài bãi biển lúc nãy, lại thêm công lao của hai con cua xanh, nên vợ ông nhìn ông có vẻ dễ chịu hơn mọi khi, còn biết dịu dàng nói năng tử tế với ông thế này.
Diệp Diệu Đông bước vào phòng liền bới tung hòm tủ lên để tìm đồ.
Trong ký ức, cái tủ gỗ vốn dùng để đựng quần áo lại chẳng thấy đâu.
Ông cứ nghĩ do thời gian trôi qua quá lâu nên mình nhớ nhầm, thế là lại tiếp tục lật tung mọi thứ lên tìm kiếm.
Lâm Tú Thanh ở ngoài sân tắm rửa cho con xong, định bụng vô nhà lấy cái áo cho con mặc.
Nào ngờ vừa bước vô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ngọn lửa tức giận trong lòng cô lại bùng lên, nét mặt sa sầm xuống:
"Anh thấy em rảnh rỗi quá nên muốn kiếm chuyện cho em làm, hay là anh đang lén bới tiền vậy hả?"
"Hả? Em nghĩ đi đâu xa xôi thế? Anh chỉ là tìm không thấy quần áo đâu thôi mà!"
Tức là trong mắt cô, sáng nay ông không bước chân ra khỏi nhà là vì trong túi không có một đồng dằn túi sao?
Bộ ông tồi tệ đến mức đó sao trời?
Chắc là... có lẽ... thời trẻ đúng là có như vậy thật...
Nhưng mà... nhưng mà bây giờ ông đã quay trở lại rồi cơ mà?
Thật là bất lực!
"Tìm cái áo thôi mà anh làm như giặc bới tủ vậy? Cả thảy cũng chỉ có hai bộ quần áo với hai cái quần đùi để thay đổi thôi, đồ đang treo phơi ngoài sân sau kìa, anh ở đây bới cái gì mà bới?"
"Chỉ có hai bộ thôi sao?"
"Thế anh còn muốn mấy bộ nữa?"
"Anh đâu có biết là chỉ có hai bộ đồ đâu. Thôi để anh xếp lại ngăn nắp cho em..."
Nhìn đống đồ đạc ngổn ngang trên giường, trong lòng ông cũng thấy chột bột.
Bù lại kiếp trước sống một mình nửa đời người, việc nhà gì ông cũng kinh qua rồi, nên tay chân mau lẹ gập gọn gàng đống quần áo bốn mùa của cả gia đình bốn người lại.
Lâm Tú Thanh nhìn thấy hành động của ông thì cơn giận cũng nguôi đi phần nào.
Có lẽ ông thực sự không biết quần áo để ở đâu thật, vì ngày thường mấy việc lặt vặt này đều một tay cô quán xuyến, đến chuyện tắm rửa cũng là cô xếp sẵn đồ để trên giường cho ông.
Chắc lần này cô trách nhầm ông thật rồi. Nhận ra điều đó, giọng điệu của cô cũng mềm mỏng hơn hẳn:
"Để em ra ngoài sân gom đồ vào cho anh."
Thay xong bộ quần áo khô ráo, Diệp Diệu Đông ngồi thẫn thờ ở đầu giường chứ không bước ra ngoài ngay.
Ông đang tự ngẫm lại bản thân...
Mới trôi qua một buổi sáng thôi mà ông đã cảm nhận rõ rệt sự thất vọng của người nhà dành cho mình.
Hóa ra kiếp trước mình sống tệ hại đến thế, thực sự mấy chục năm qua ông chưa từng cảm nhận điều đó rõ ràng đến vậy.
Lâm Tú Thanh mặc đồ đàng hoàng cho con xong lại đi vào phòng, gom đống quần áo cùng chăn mền ông vừa xếp gọn bỏ vào trong tủ.
Thấy ông vẫn ngồi thừ ra đó, cô không khỏi nhíu mày nhắc nhở:
"Ra ngoài ăn cơm đi chứ, còn ngồi ngẩn ngơ ra đó làm gì?"
"Thì đợi em chứ sao. Không có em làm sao anh nuốt trôi cơm được!"
Diệp Diệu Đông ban đầu cũng chỉ giỡn hớt, buông lời bâng quơ vậy thôi.
Chẳng ngờ cô vợ của ông nghe xong thì cả khuôn mặt đỏ bừng lên như gấc chín, ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác:
"Nói năng tào lao gì đâu không!"
Trong lòng ông bỗng thấy lạ lẫm vô cùng, hóa ra cô ấy cũng biết e ngại đỏ mặt cơ đấy! Quả nhiên phụ nữ ai mà chẳng thích nghe mấy lời ngọt ngào!
"Mau ra ăn cơm đi, trễ là hết thức ăn bây giờ!"
Nghe xem, đến cả cái giọng điệu cũng trở nên mềm mỏng dịu dàng hẳn ra...
Tâm trạng ông lập tức vui vẻ trở lại, sự bực bội vì bị hiểu lầm lúc nãy cũng tan biến sạch sẻ.
Ông ưỡn ngực thẳng lưng, thong dong bước theo sau lưng vợ đi ra ngoài.
Nơi gian nhà chính, chiếc bàn tròn lớn đã ngồi chật kín một đám trẻ con.
Vợ ông bước đến đứng cạnh con trai lớn Diệp Thành Hồ chuẩn bị gắp thức ăn cho con, bên cạnh vẫn còn chừa lại một chỗ trống cho ông.
Còn đứa con trai nhỏ thì ngồi chễm chệ trên đùi bà nội, đang được bà đút từng muỗng.
Thế hệ nhỏ nhất trong nhà ông có tổng cộng năm đứa con trai và ba đứa con gái. Anh Cả có hai trai một gái, anh Hai có một trai hai gái, còn ông thì có hai cậu con trai.
Bốn đứa con trai đời trước được đặt tên theo các con sông lớn: Hải, Giang, Hà, Hồ, thứ tự từ lớn đến nhỏ. Đến lượt đứa con trai nhỏ của ông ra đời thì ông tiện tay đặt luôn cái tên Dương.
Ông bước tới ngồi vào vị trí của mình, nhìn bàn thức ăn đầy ắp các loại hải sản mà không khỏi cảm thán trong lòng, dân vùng biển đúng là nghèo đến mức chỉ còn hải sản để ăn qua ngày.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận