Bữa trưa hôm nay vẫn là món khoai lang xắt sợi nấu cháo!
Nhà đông miệng ăn, ngày nào cũng ăn cơm độn sao mà chịu cho thấu, đến nước nấu cái nồi cháo hớt bọt cũng phải thả vào cả vốc khoai xắt sợi.
Nói về chuyện sao không nấu cơm khoai lang, ấy là vì khoai lang bào thành sợi xắt ra đem phơi khô sẽ giữ được lâu hơn, phơi được mấy sọt là ăn dè chừng cũng được hơn nửa năm.
Lúc nấu chung với gạo vừa đỡ tốn mẻ gạo, lúc ăn vào lại thấy ngòn ngọt đằm miệng cũng dễ nuốt.
Cơ mà cái vị ngòn ngọt đó là cảm nhận của riêng Diệp Diệu Đông thôi, chứ cả nhà này ăn cơm khoai độn hay cháo khoai xắt sợi quanh năm suốt tháng đến phát ngấy ra rồi, còn ai thấy ngọt ngào gì nổi nữa, cốt sao nuốt cho trôi bụng cho xong bữa là mừng rồi.
Cũng tại chưa phân gia chia nhà, người trong nhà tụ họp đông đúc nên mâm cơm lúc nào thức ăn cũng đầy đặn.
Mấy đĩa rau củ là tự tay trồng ở mảnh vườn sau nhà, còn đồ hải sản là đợt kéo lưới chiều qua giữ lại ăn.
Mấy con cá tạp nhỏ không bán được bao nhiêu tiền, chiều qua đã đem mổ ruột xẻ thịt phơi khô cá hết cả, chỉ chừa lại mấy con nhỉnh hơn một tẹo đem đi kho mặn.
Mấy con cua ghẹ ba chấm ở ngoài bến cảng người ta chẳng buồn thu mua, cái loại này ăn nhiều vào dễ bị nổi mề đai, ngứa ngáy khắp người nên chẳng ai dại gì bỏ tiền mua.
Thế nhưng cũng chẳng thể lãng phí vứt trả lại xuống biển được, nhiều quá nhà ăn không xuể, để lâu lại bốc mùi thối xộc lên, nên chiều qua vừa đi biển về là đã đem chia cho bà con lối xóm mỗi người một ít rồi.
Người lớn ăn gặm hai ba con nhắm rượu thì không sao, chứ người già với trẻ con thì tuyệt đối đừng cho đụng vào.
Nhà lại để dành riêng ra mười mấy con ghẹ xanh, loại này thì lũ trẻ con ăn thoải mái.
Lại thêm một bát tôm đĩa nhỏ, với một bát ngao hoa sáng nay vừa cào được ngoài bãi, cái này đem đi làm món trộn.
Chần qua nước sôi gắp ra đĩa, nêm nếm gia vị rồi thả chút ớt vào, ăn vừa bắt miệng lại vừa tiết kiệm được đĩa dầu ăn...
Lại còn có thêm đĩa hàu chiên trứng cả nhà ai cũng mê!
Chính hắn cũng khoái món này, đây là công sức hắn tốn bao nhiêu mồ hôi hột, còng cả lưng đứng gõ từng vỏ hàu bám trên vách đá ngoài rạn.
Dân biển gọi cái nghề này là đục hàu.
Vừa ngồi xuống mâm, hắn còn chưa kịp và hột cơm nào vào miệng đã vội vươn đũa gắp ngay đĩa hàu chiên trứng, không gắp nhanh thì gắp chậm là hết nhẵn.
Thằng bố nó cực khổ đục từng con hàu mà không được miếng nào vào bụng thì có mà vô lý, món này lại toàn chất bổ cho đàn ông sức dài vai rộng.
"Trời ơi~ Chú Ba gắp miếng nhỏ thôi chứ, để lại cho cháu một miếng với~"
"Mày còn chưa ăn đủ hay sao? Mới vào mâm đã thấy cái đũa mày chĩa liên tục vô đĩa hàu chiên này rồi."
Diệp Diệu Đông tự gắp cho mình một đũa, cũng không quên gắp một miếng thật to bỏ vào bát của vợ.
Cô ấy còn chưa kịp ngồi xuống ăn nữa, đợi cô ấy dọn dẹp xong ngồi xuống thì còn đĩa thức ăn nào ra hình ra dạng nữa đâu.
Lâm Tú Thanh nhìn hành động hiếm thấy này của chồng, ánh mắt liền dịu dàng hẳn đi.
Nhưng cô cũng chẳng lỡ ăn, lại gắp miếng hàu chiên trứng đó bỏ vào bát đứa con trai lớn, bón cho nó ăn.
Hàu đá đâu có dễ đục, tốn bao nhiêu công sức mới cào gõ được một đĩa nhỏ, đâu phải ngày nào cũng có mà ăn, trưa một bữa tối một bữa, ngày mai chưa chắc đã có đâu.
"Chú Ba ăn cũng đâu có ít hơn cháu đâu!"
Diệp Diệu Đông lườm thằng cháu lớn Diệp Thành Hải một cái cháy mặt: "Hàu này do tao đục về, tao lại không được ăn chắc!"
"Ăn cái mâm cơm mà cũng lằn nhằn lắm chuyện."
Mẹ Diệp lấy đũa gõ vào mạn đĩa một cái cạch, lũ trẻ mới chịu im bặt.
Hôm nay mâm cơm hiếm hoi mới được đầy đặn tươm tấp thế này, chẳng ai muốn nhiều lời nữa, ai nấy đều cúi đầu cắm cúi ăn lấy ăn để.
Mọi khi mâm cơm chỉ vỏn vẹn một hai bát ốc hến, hoặc đĩa cá kho với mấy đĩa rau luộc, hôm nay thì cua, tôm, cá, hàu hến đủ cả không thiếu thứ gì!
Dù sao nhà cũng đã sắm được con thuyền gỗ rồi, chiều qua lại còn trúng mẻ cá kiếm được một khoản hời lớn, hôm nay ăn uống xông xênh một chút cũng là điều nên làm.
Cha Diệp đợi mọi người ngồi đông đủ mới cất giọng: "Hồi sáng tôi mới lên xã xin cấp đất cất nhà, trên đó cũng đã bàn bạc xong xuôi rồi."
"Họ phê cho mảnh đất ngay đầu ngõ đi ra bãi cát, chỗ đó vừa hay còn khoảng đất trống, không trồng trọt cấy cày gì được, đem cất nhà là hợp lý nhất."
Làng mình sát rạt biển, ruộng đồng cày cấy chẳng có bao nhiêu, mấy sào ruộng được chia lại nằm tận dốc giáp ranh với làng Đông Kiều bên cạnh.
Hai làng cách nhau chẳng mấy bước chân, có điều làng Đông Kiều quy mô nhỏ hơn tẹo, vỏn vẹn tầm hơn trăm hộ dân.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận