Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)
  4. Chương 25: Hóa ra xưa nay nhìn mình chướng mắt đến thế 1

Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)

  • 37 lượt xem
  • 925 chữ
  • 2026-07-21 21:25:27

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Diệp Diệu Đông nhìn anh Cả với anh Hai đứng bên cạnh người ướt nhẹp như chuột lột, lấy làm lạ hỏi:

"Chẳng phải hai anh ra mở thuyền sao? Thế nào mà nhìn như mới đi bơi một vòng về vậy?"

Diệp Diệu Bằng cúi đầu nhìn vạt áo dính chặt vào người, trong lòng cũng thấy bứt rứt, liền túm lấy gấu áo giũ giũ mấy cái rồi bảo:

"Lúc ra tới nơi thì thủy triều đã rút cạn rồi, thuyền khó đẩy ra xa. Mấy anh em phải gọi thêm vài người bạn xuống nước đẩy hộ một tay, thành ra mới trễ tràng đến giờ này."

"Ồ, thế đêm nay mấy giờ mới đi vậy anh?"

"Khoảng một hai giờ sáng gì đó. Chú Ba có đi không? Mới rồi tía bảo kéo lưới giã cào thì không cần tới ba người, hai người là đủ rồi. Tía bảo ba anh em mình luân phiên đi với tía, như vậy mới có thời gian mà nghỉ ngơi."

Anh Hai Diệp Diệu Hoa cũng chân thành khuyên bảo:

"Chú Ba cũng thay phiên đi với tụi anh đi. Tranh thủ học tía cách cầm lái, học cách xem kim nam chỉ để đi biển không bị lạc phương hướng. Dân vùng biển mình mà không biết coi hướng trên biển thì làm sao mà sống được."

"Mấy anh biết là được rồi."

Mấy chuyện cầm lái sao ông có thể không biết cho được?

Đến cái kim nam chỉ ông cũng thuộc như lòng bàn tay.

Kiếp trước chạy tàu lớn bao nhiêu năm, lái tàu vượt sóng gió ông còn làm được, đời nào lại để mình đi lạc giữa biển khơi.

Chỉ là vừa mới từ lòng biển sâu sống lại, trong lòng ông vẫn còn chưa hoàn hồn hẳn.

Giờ mà bảo ông bước xuống thuyền ra khơi ngay thì thấy bản thân chưa sẵn sàng lắm.

Mẹ Diệp đứng bên cạnh nghe vậy liền sưng sỉa mắng gắt:

"Sáng ra ở trong nhà còn mở miệng hứa hẹn sẽ học tập anh Cả anh Hai làm ăn chăm chỉ, hóa ra lời mày nói ra cũng chỉ như trò hề! Từ giờ trở đi mày đừng có đi đâu hết, ở chốt trong nhà mà phụ việc. Không đi biển thì ở nhà đan lưới, bằng không tao đánh nát đít mày!"

"Mẹ ơi, ăn cơm thì cũng phải nhai từng miếng chứ, làm sao mà một phát thành người béo ngay được. Mẹ phải từ từ cho con thích nghi chứ..."

"Chốt ngày chỉ biết trốn việc lười nhác, còn đòi từ từ cái gì! Từ từ đến bao giờ nữa? Mãi cho tới lúc con trai mày lớn tướng lên làm thay phần mày, rồi nuôi mày luôn chắc?"

"Ủa, cái ý này nghe cũng hay đó mẹ!"

Mẹ Diệp trợn ngược mắt, giơ bàn tay lên định tát cho cái đứa không biết mẩy này một phát cho hả giận.

Nào ngờ Diệp Diệu Đông lúc giỡn hớt đã sớm liệu trước thế nào mẹ cũng nổi điên, vừa dứt lời là ông đã vội dông thẳng.

Ngay cả mấy mẻ hải sản cực khổ cào được cũng chẳng buồn cầm, con cái cũng kệ luôn.

Chạy được một đoạn xa, ông mới ngoái đầu nói vọng lại:

"Nắng nồng nực quá, con về nhà trước đây!"

Dù sao thì vợ ông với mấy chị em cũng đã lên bờ rồi, đi trước đi sau cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu.

Chạy lon ton một mạch về đến nhà, người ông đã ướt đẫm mồ hôi, mặt mũi đỏ gay vì nắng cháy. Bà nội nhìn thấy mà không khỏi xót xa:

"Sao đi ra ngoài mà không đội cái nón vào hả cháu? Phơi nắng đến mức này cơ đấy. Mẹ cháu với mấy đứa kia đâu rồi?"

"Mọi người đang đi bộ phía sau, cũng sắp về tới nhà rồi nội."

Bà nội bèn lấy trong rổ ra một trái bắp luộc chín đưa cho ông:

"Trễ thế này rồi, chắc đói meo bụng rồi phải không? Ăn tạm trái bắp này lót dạ đi cháu. Nồi cháo chín rồi, đợi mẹ cháu về là dọn cơm được ngay."

"Dạ, con cảm ơn nội."

Bắp nhà tự tay trồng ăn lúc nào cũng dẻo thơm, ngọt dịu, ăn hoài không biết chán.

Sáng ra chỉ được vỏn vẹn một bát cháo khoai độn với dưa muối, trong người chẳng có chút chất, mồ hôi vã ra một hồi là cạn sạch nước.

Ông đã đói cồn cào cả ruột gan rồi, giờ cũng đã hơn mười hai giờ trưa.

"Mấy đứa nhỏ đâu rồi nội? Đến giờ cơm rồi mà chưa thấy đâu?"

"Lúc nãy chúng nó chạy về, mỗi đứa bốc một trái bắp rồi lại kéo nhau đi chơi mất hút rồi. Chẳng biết chạy đằng nào nữa, chút nữa ra trước cửa gào vài tiếng là chúng nó mò về ngay ấy mà."

"Được rồi, để con đi gọi cho!"

Ông nhai tóp tép ba hai câu là xong trái bắp, vứt cái cùi bắp vào góc nhà rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Ai ngờ vừa bước qua bậc cửa thì đụng sầm vào mẹ ông.

Bà đang bê một thau nhựa đầy nghêu lèo, bị ông đụng mạnh một cái, nước biển trong thau sánh ra hắt ướt nhẹp cả người ông!

"Mày làm cái trò gì đấy hả? Đầu hai thứ tóc rồi mà làm ăn cứ hấp tha hấp tấp, cho vừa đời mày!"

Diệp Diệu Đông lùi lại một bước, mặt mày đành bó tay.

Hóa ra trong mắt mẹ ông, ông lại chướng gai chướng mắt đến thế này, cả buổi sáng chửi mắng không tiếc lời!

Dù gì thì ông cũng đã hạ quyết tâm làm lại cuộc đời rồi mà!

Thật là bực cả mình!

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top