Sau khi được giải phóng khỏi cái buổi phỏng vấn dài như thế kỷ, tôi lết xác quay lại hội mạo hiểm giả để check mấy cái nhiệm vụ dán trên tường.
Chắc tại tôi mải "buôn dưa lê" với nhà tuyển dụng lâu quá nên giờ hội quán vắng hoe, anh em mạo hiểm giả chắc đi làm ăn xa hết rồi.
Thấy có cái nhiệm vụ thu thập 5 suất thịt thỏ hoang, tôi tiện tay xé luôn rồi mang ra quầy.
Nói thật, tôi chọn cái này chẳng qua vì trong kho có sẵn hàng rồi, lỡ có thất bại thì cũng chẳng mất gì.
Thôi thì tính tôi vốn cẩn thận (hay nói trắng ra là nhát chết), cứ kèo thơm mà làm cho chắc cú.
"Thỏ hả? Lũ này chạy nhanh như điện, không dễ xơi đâu đấy."
Ông chú ở quầy lên tiếng nhắc nhở.
"Thì nếu tụi nó dám lao vào, tôi cứ vung kiếm 'xoẹt' một cái là xong thôi mà, dễ ợt ấy mà chú."
Tôi thản nhiên đáp.
Nghe xong, mặt ông chú bỗng tối sầm lại, trông vẻ khó xử lắm:
"Ờ thì... thỏ hoang đúng là hay có trò bắt nạt mấy đứa yếu hơn mình... Kiểu như con nít là tụi nó hay hội đồng lắm."
Cái gì cơ?
Ý ông là lũ thỏ đó coi tôi "phế" đến mức ngang hàng với mấy đứa con nít hả?
Tuy là bắt tụi nó cũng dễ thật đấy, nhưng nghe xong cái lý do này, lòng tôi cứ thấy nó đắng lòng thế nào ấy.
"Cẩn thận nha cậu em, ra ngoài thành là có mấy con Goblin hay Orc lượn lờ đấy. Đặc biệt là đừng có đi đêm, toàn thứ dữ không hà."
Ông chú bỗng dưng đổi giọng lo lắng cho tôi.
"Chú cứ yên tâm, nhìn tôi thế này thôi chứ bản lĩnh đầy mình đấy!"
Nói rồi tôi chào chú một tiếng rồi lên đường.
Chứ giờ mà khoe với chú là trình Kiếm thuật cấp 4 (Hàng chuẩn siêu cấp vũ trụ) với Hỏa ma pháp cấp 3 (Pháp sư thực thụ) thì chắc chú lại tưởng tôi bị ảo tưởng sức mạnh mà tống vào nhà thương điên mất.
Trước khi xuất kích, tôi phải đi shopping cái đã.
Nhìn lại mình xem: một con dao găm cùn với bộ đồ vải mỏng dính, cầm cự thế này thì có mà "về chầu ông bà" sớm.
Trong túi còn đúng 1856 Gol.
Tôi hỏi đường tới tiệm vũ khí.
Hóa ra nó ngay sát vách hội mạo hiểm giả luôn, tiện lợi cực kỳ.
Khu này chuyên bán cho dân mạo hiểm nên giá rổ cũng khá là "hạt dẻ", không sợ bị chém đẹp như mấy chỗ du lịch.
Vừa bước vào tiệm, tôi hoa cả mắt vì vũ khí với giáp trụ xếp chật kín lối đi.
Đang loay hoay thì một anh nhân viên tươi cười hớn hở tiến lại:
"Chào mừng quý khách! Hôm nay ngài muốn 'lên đồ' thế nào ạ?"
Ơ kìa, đây là dị giới mà sao phục vụ tận tình thế?
Đáng lẽ phải có một ông chú người lùn mặt sưng sỉa đi ra mới đúng "vibe" chứ?
Tiếp khách kiểu này làm tôi mất hết cả cảm giác đang đi phiêu lưu rồi.
"Ờ... tôi muốn mua trọn bộ combo vũ khí với giáp trụ."
"À, ngài là tân thủ đúng không? Làm chiến binh thì đúng là cần full set rồi. Ở đây tôi có bộ giáp da xịn xò, đang có chương trình khuyến mãi giá cực hời nè. Ngài dùng thêm cái khiên này nữa là thủ cứng khừ luôn. Còn vũ khí thì sao? Cây kiếm này chém bao ngọt, lại thêm con dao sơ cua này cho chắc ăn. Ngài thử vung vài phát xem? Đấy, mượt chưa! Hay làm thêm bộ cung tên với giáo dài luôn cho đủ bộ?"
Công nhận anh này "sale" đỉnh thật!
Chỉ một loáng là anh ấy đã chuẩn bị cho tôi đủ bộ "đồ nghề".
Cái khiên hơi nhỏ nhưng gắn được vào tay, giúp tay trái vẫn rảnh rang để niệm chú.
Kiếm là loại kiếm sắt thanh mảnh, phù hợp với một thanh niên "trói gà không chặt" như tôi.
Bộ giáp da cũng vừa khít như may đo.
Tổng cộng combo kiếm, khiên với giáp da hết 450 Gol.
Giá quá ổn áp!
Mấy bộ bằng kim loại thì nặng như đeo tạ, còn giáp da cao cấp thì lại quá tầm tiền, nên thế này là hợp lý nhất rồi.
Tôi thanh toán xong rồi mặc luôn đồ mới, hiên ngang bước ra khỏi tiệm.
Tiếp theo là chuyên mục "đi chợ".
Tôi mua ít gia vị, đồ khô với trái cây, nhồi nhét đầy túi.
Vì đồ nặng quá nên tôi cũng chẳng kiêng dè gì mà cứ thế ném hết vào Kho đồ (Item Box) ngay giữa phố.
Mà lạ cái là hình như dân tình ở đây cũng chẳng thèm để ý.
Lúc trả tiền, tôi cũng rút thẳng từ không trung ra, thế mà ai nấy đều thản nhiên.
Bộ cái Kho đồ này đại trà lắm hả ta?
Mua sắm xong xuôi, tốn thêm 150 Gol tiền ăn, túi tiền của tôi giờ còn 1256 Gol.
Tôi ra khỏi cổng Đông, chìa thẻ hội cho mấy anh lính gác xem là được thông quan cái rụp.
Ra khỏi thành, tôi né đường mòn, lủi vào chỗ vắng người.
Trước khi đi săn thỏ, tôi phải test thử cái món mới học đã.
Đó chính là Hỏa ma pháp!
Nói thật là tôi đang hưng phấn lắm, chỉ muốn thử ngay thôi nhưng ai lại dại dột đi phóng hỏa giữa phố bao giờ.
Hiện tại MP của tôi là 23, nghe nói mất cả ngày mới hồi đầy nên phải dùng tiết kiệm, không là "hết pin" giữa chừng thì khổ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận