Tôi mở Menu lên check lại kỹ năng:
---
[Hỏa ma pháp cấp 3]
Hỏa tiễn
Hỏa cầu / Hỏa thương
Hỏa tường / Tiểu bộc phá
-----
Nhìn số thứ tự thì chắc Hỏa tiễn là chiêu cơ bản cấp 1 rồi.
Tay phải tôi cầm kiếm, tay trái đưa về phía trước, trong lòng khẽ hô: [Hỏa tiễn].
Bùm!
Một khối lửa hình phi tiêu hiện ra ngay trước lòng bàn tay.
Tôi nhắm thẳng tắp vào tảng đá gần đó và "bắn".
Trúng phóc!
Tốc độ cũng không phải dạng vừa đâu.
Mỗi phát này tốn mất 3 MP, giờ tôi còn 20 MP.
Tính ra bắn được thêm 6 phát nữa, nhưng chắc mấy chiêu sau sẽ "tốn điện" hơn nên thôi, tém tém lại tí.
Mà công nhận ma pháp tiện thật đấy.
Chẳng cần niệm chú rườm rà hay múa may quay cuồng, cứ tưởng tượng là xong.
Dễ đến mức tôi thấy hơi hụt hẫng.
Do ai cũng vậy hay là nhờ "buff" từ kỹ năng nhỉ?
Mà thôi, nếu nó bảo phải tu luyện gian khổ mười năm mới dùng được thì chắc tôi bỏ cuộc luôn cho khỏe, nên thế này là quá hời rồi!
Test xong phép thuật, đi thêm mười phút nữa thì tôi đụng độ "kẻ thù": một con thỏ hoang.
Vừa thấy tôi, nó đã lao vào như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tôi chỉ việc vung kiếm "nhẹ nhàng" là tiễn em nó lên đường.
Hôm qua giết thỏ tôi còn thấy hơi cắn rứt lương tâm, nhưng giờ biết tụi nó tấn công mình vì coi mình là "đồ yếu xìu" thì dẹp đi nhé!
Tôi sẽ không nương tay đâu!
Sau đó, lũ thỏ cứ nối đuôi nhau hiện ra, con nào con nấy đều bị tôi một phát "đăng xuất" khỏi thế giới.
Bộ đây là hang ổ của tụi nó hay sao mà đông thế?
Đến con thứ 10 thì tôi lên cấp.
Định mở bảng trạng thái ra xem nhưng sợ lũ thỏ lại "đánh úp" nên tôi đành gác lại.
Nhưng đến con thứ 11, tôi bỗng thấy cổ tay nặng trịch.
Đến con 12, 13... sau khi hạ gục xong tụi nó thì tôi cũng chính thức "cạn pin".
Tay nhấc không nổi, chân tay run lẩy bẩy, đứng không vững nữa.
Cái quái gì thế này?
Cảm giác như tôi vừa mới chạy xong mấy chục cây số marathon vậy.
Tôi nhớ ra trong kho có thuốc hồi phục cho tân thủ, vừa mới móc ra thì lũ thỏ lại xuất hiện.
Tụi nó cứ như "được mùa", cứ thế mà lao tới.
Tôi định húp vội bình thuốc thì bị một con thỏ húc thẳng vào chân.
Cú tông làm bình thuốc rơi loảng xoảng xuống đất.
Tôi quỵ xuống, lũ thỏ lại tiếp tục lấy đà, lần này mục tiêu là cái mặt đẹp trai của tôi.
Trong cơn nguy cấp, tôi chỉ kịp đâm đại thanh kiếm ra phía trước.
Xoẹt!
Tụi nó bị đâm xuyên qua, kêu thét lên một tiếng rồi tèo luôn.
Thanh kiếm rơi khỏi bàn tay rã rời, tôi thở hổn hển như cá gặp cạn.
Thôi xong, phen này chắc xỉu thật quá.
Tôi vội móc thêm bình thuốc nữa ra uống.
Thấy thể lực hồi lại được tí tẹo, tôi vơ đại mấy con thỏ vào kho đồ, nhặt kiếm rồi lết đứng dậy.
Tôi nốc thêm bình thứ hai nhưng chẳng thấy khá khẩm hơn là bao.
Chắc chỉ cần vung kiếm thêm vài phát nữa là tôi "ngỏm" thật.
Chết tiệt, phải chuồn khỏi đây ngay, không là lũ này nó hội đồng thì chỉ có nước bốc hơi.
Tôi lết từng bước quay lại con đường cũ.
Lúc đi tôi đã dọn sạch thỏ dọc đường rồi nên chắc lúc về sẽ an toàn hơn... tôi hy vọng thế.
Tôi cố gắng đi khẽ nhất có thể trên bãi cỏ.
Nhưng đời không như là mơ, tụi nó lại xuất hiện và phát hiện ra tôi ngay lập tức.
Tôi cố né cú húc của tụi nó.
Khốn khiếp, phải chơi tới bến thôi!
Tôi vung kiếm hạ gục thêm một con nữa, nhưng chỉ một chiêu đó thôi đã rút cạn sinh lực của tôi.
Chân tôi đứng không vững nữa rồi.
Tôi mặc kệ xác con thỏ ở đó, nốc thêm bình thuốc tân thủ nhưng vẫn chẳng ăn thua.
Đồ dỏm à! Sao không có tác dụng gì hết vậy?!
Tôi lại lết về phía cổng thành.
"Đừng xuất hiện, làm ơn đừng xuất hiện..."
Tôi thầm cầu nguyện trong lòng.
Nhưng chỉ vài phút sau, "ác mộng" lại đến.
Tụi nó lại tấn công.
Tôi cố hết sức né tránh.
Giờ phải làm sao đây?
Chắc vung kiếm thêm phát nữa là tôi xỉu tại chỗ luôn quá.
Đúng rồi, ma pháp!
Tôi lập tức hô [Hỏa tiễn]!
Phát đầu hụt.
Bồi thêm phát nữa!
Trúng rồi, thỏ die.
Tôi dùng hết sức bình sinh lết về phía thành, nhưng lũ thỏ vẫn cứ như "zombie" lao tới không ngừng.
Cuối cùng, tôi cũng thấy thấp thoáng cái cổng thành rồi.
Thế nhưng, ngay giây phút tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì một con thỏ lại lù lù hiện ra.
Sau khi dùng hết chút MP cuối cùng để tiễn nó đi, mắt tôi tối sầm lại và hoàn toàn mất đi ý thức...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận