"Hử? Cậu không biết Chuyên viên thẩm định à? Cậu từ cái xóm núi nào xuống đây đấy?"
"À... ừm... tôi đến từ Nhật Bản..."
"Ơ kìa, ta chưa nghe thấy địa danh đó bao giờ. Mà thôi, không quan trọng!"
Ơ kìa chú, sao lại bảo "không quan trọng"!
"Thẩm định viên là những người sở hữu Ma nhãn, có khả năng thấu thị lời nói dối. Nhóc con, lát nữa hỏi gì thì cứ thật thà mà khai nhé."
"Cô ấy biết đọc tâm thuật à!?"
"Tôi không biết đọc tâm, tôi chỉ biết anh có đang nói điêu hay không thôi."
Cô bé lần đầu cất tiếng, giọng nghe cũng dễ thương xỉu luôn.
Tôi tranh thủ quan sát kỹ cô bé này, đúng là một mỹ thiếu nữ.
Tóc ngắn cực hợp, da trắng nõn, dáng người mảnh mai.
Ban đầu tôi tưởng là học sinh cấp hai, nhưng nhìn kỹ khéo lại là cấp một cũng nên.
Đôi mắt cô bé có hai màu (Odd-eye), một bên đỏ một bên xanh.
Đây chính là Ma nhãn trong truyền thuyết đây sao?
"Này nhóc, đừng có nhìn chằm chằm con nhà người ta thế, Tilika nhà ta hay thẹn thùng lắm đấy!"
"A, tôi xin lỗi."
Tôi vội quay mặt đi chỗ khác.
Tại gã đầu hói này nhìn kinh quá nên tôi mới muốn ngắm bé Tilika cho đỡ sợ chứ bộ, ai dè cũng không cho.
"Hừm, thế ta hỏi nhóc: Có tiền án tiền sự gì không? Có phải gián điệp nước nào phái đến không? Có thù oán với ai không? Hay có đang ghét ai đến mức muốn 'tiễn' họ đi luôn không?"
Tôi trả lời rành rọt là chưa từng phạm tội, chẳng phải gián điệp, cũng không nhớ là có thù oán hay muốn ám sát ai cả.
Tôi liếc nhìn Tilika, nhưng cô bé chỉ lặng lẽ nhìn tôi với ánh mắt vô hồn.
Thế là đang kích hoạt Ma nhãn rồi đấy à?
"Tại sao cậu lại muốn làm mạo hiểm giả?"
"Tôi muốn kiếm tiền để sinh tồn, với cả cũng muốn luyện tập cho bản thân mạnh hơn chút đỉnh."
"Nhóc à, chọn việc gì làm cho nó lành có phải an toàn hơn không?"
"Nếu có việc gì nhẹ lương cao thì tôi cũng húp vội rồi. Cơ mà tôi thấy làm mạo hiểm giả chắc là nhanh giàu nhất."
"Cũng đúng, nếu có kèo thơm nào làm nhẹ lương cao thì nhớ giới thiệu cho ta với nhé, ha ha ha! Thế kiếm được tiền rồi thì định làm gì?"
"Thì... mua cái nhà, sống đời thong dong qua ngày thôi ạ."
"Tuổi trẻ tài cao, chí hướng lớn đấy! Thế không còn nguyện vọng nào khác à? Không muốn làm chủ một phương hay làm anh hùng cứu thế gì sao?"
"À... cái đó thì..."
"Cứ thật thà đi nhóc, nói dối là lộ cái đuôi ngay đấy."
"Ha..."
"Ha?"
"T-Tôi muốn lập Harem..."
"Ha ha ha ha! Ra là vậy, đúng là tuổi trẻ tràn trề nhựa sống, ha ha ha!"
Chết tiệt, bé Tilika đang nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ kìa.
Nhưng mà thôi, đây là dị giới mà, thỉnh thoảng cũng phải cho phép bản thân mơ mộng tí chứ!
"Quốc gia này cho phép chuyện đó không ạ?"
"Ồ, cậu mà có thực lực kinh tế thì muốn bao nhiêu em chẳng được! Chỉ có mấy lão bên Giáo hội mới hay lải nhải về chế độ một vợ một chồng thôi. Ta đây cũng có tận hai bà vợ cơ mà. Được rồi, phỏng vấn thế là đạt, ta sẽ cấp thẻ định danh cho cậu. Hội sẽ bảo lãnh nhân thân cho cậu, nên đừng có mà gây rắc rối đấy nhé!"
"Ơ, thế là xong rồi ạ? Không cần hỏi thêm về chỉ số năng lực hay kinh nghiệm gì sao..."
"Chậc, chuyện quá khứ không quan trọng, mạo hiểm giả toàn là mấy gã lập dị thôi. Dù trước đây có lầm lỡ mà không bị truy nã thì cũng bỏ qua hết. Chỉ cần cậu tuân thủ quy tắc của Hội, cậu chính là một thành viên của gia đình này!"
Sau đó, tôi quay lại quầy gặp ông chú lúc đầu để làm thẻ Hội và nghe giải thích nội quy mất khoảng một tiếng đồng hồ.
Lệ phí cấp thẻ là 100 Gol.
Tôi viết tên, lấy máu in dấu lên thẻ là xong quy trình.
Trên thẻ chỉ ghi họ tên và cấp bậc F.
Tôi xỏ dây rồi đeo thẻ vào cổ cho oai.
Nội quy của Hội đại loại là không được choảng nhau, tuân thủ pháp luật và mấy cái quy tắc ứng xử thông thường.
Thêm vào đó là hệ thống nhận nhiệm vụ và cấp bậc.
Cao nhất là S, thấp dần xuống A, B, C, D, E, F.
Dĩ nhiên tôi bắt đầu từ con số không tròn trĩnh – cấp F.
Cứ hoàn thành nhiệm vụ là thăng cấp thôi.
Ừm, cái hệ thống này quen quá rồi, đúng là mô típ kinh điển.
Cuối cùng, tôi lại được dẫn đến trước mặt gã đầu hói và bé Tilika.
"Anh có thề là sẽ cố gắng tuân thủ quy tắc của Hội không?"
Tilika hỏi tôi.
"Vâng, tôi thề. Nhưng mà... chỉ cần 'cố gắng' thôi ạ?"
"Đúng thế, chứ nếu bắt thề tuyệt đối tuân thủ thì chắc nửa cái Hội này bị 'loại từ vòng gửi xe' hết rồi! Với người bình thường thì việc tuân theo 100% quy tắc là điều không tưởng. Chỉ cần cậu làm trong phạm vi không quá miễn cưỡng là được, ok chứ?"
"Ok ạ."
"Còn nữa, nếu gặp bất cứ rắc rối gì, đừng có mà 'anh hùng rơm' tự giải quyết một mình, phải báo ngay với Hội."
"Tôi biết rồi, Hội đúng là có tâm thật đấy."
"Vì nếu để các cậu tự bơi thì vấn đề chỉ càng thêm 'khắm' thôi! À, nhóc nhớ tham gia khóa huấn luyện tân thủ nhé, buổi tiếp theo là khi nào nhỉ?"
"Ba ngày nữa ạ."
Ông chú tiếp tân bên cạnh đáp lời.
Kiểu như buổi học luật để thi bằng lái xe ấy hả?
"Khóa này giúp cậu học hỏi mọi kỹ năng cần thiết của một mạo hiểm giả trong vòng một tuần, mà lại còn miễn phí, thơm thế còn gì."
"Một tuần luôn!?"
"Phải, thực ra một tuần là chả thấm tháp gì đâu, nhưng có còn hơn không. Dù không bắt buộc nhưng cậu nên tham gia đi."
"Để tôi suy nghĩ thêm đã..."
Trong lòng tôi thầm nghĩ: Chỉ cần thực chiến thăng cấp rồi đập điểm kỹ năng vào là xong, huấn luyện làm gì cho mất thời gian, kèo này có vẻ hơi phí công sức rồi đây.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận