Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Kiếm Chúc (Dịch)
  4. Chương 3: Mộc Diên (1)

Kiếm Chúc (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 1574 chữ
  • 2026-06-10 10:01:34

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

 

 

Nghe được đáp án đầy bất ngờ nhưng lại không quá đỗi ngoài ý muốn này, Đinh Tùng Ngôn vừa cảm thấy hoang đường, vừa cảm thấy hoang mang, sau lưng chợt túa ra một tầng mồ hôi lạnh.

 

Mình nên thấy may mắn vì không phải đổi tên, hay nên hoài nghi trong sự trùng hợp thế này ẩn chứa một nỗi kinh hoàng tột độ? Hay là, cùng tên cùng họ cùng chết một lúc là yếu tố cốt lõi để xuyên không thành công? Tên Đinh Tùng Ngôn nguyên bản kia liệu có xuyên đến thế giới của mình không? Khỉ thật, có thể hoán đổi lần nữa không? Trong đầu Đinh Tùng Ngôn hiện lên vô số ý niệm, hắn nhanh chóng lướt qua phần mở đầu của những bộ tiểu thuyết xuyên không mà trước đây từng đọc.

 

Hắn đã nhận định cỗ thân thể này vốn nằm trong trạng thái tử vong, bản thân thuộc về dạng mượn xác hoàn hồn theo một ý nghĩa nào đó, cho nên mới không tìm thấy chút mảnh vỡ ký ức nào. Những người xung quanh chẳng nhận ra một ai, những chuyện đã xảy ra một cái cũng không rõ.

 

Đinh Tùng Ngôn lại ngẩng đầu nhìn về phía xà nhà, nóc nhà giăng đầy mạng nhện cùng bụi bặm, đánh giá những bức tường chi chít lỗ thủng và bức tượng thần tàn khuyết xung quanh. Hắn cố gắng tìm ra máy quay được giấu kín, lôi kẻ chủ mưu phía sau ra, bắt kẻ đó nói cho mình biết đây là một "Thế Giới Của Truman".

 

Đây là đáp án mà hắn muốn nhất.

 

Cũng là hy vọng cuối cùng của hắn.

 

Thế nhưng, hắn chẳng phát hiện ra thứ gì cả.

 

"Nhị ca, chúng ta, về nhà trước được không?" Sau khi xác nhận ca ca thật sự đã quên mọi chuyện, tâm trạng của Đinh Khinh Yên rất đỗi sa sút.

 

"Được." Đinh Tùng Ngôn đáp lại bằng giọng trầm thấp.

 

Hai người kẻ trước người sau bước ra khỏi cánh cổng lớn đã đổ sập. Đinh Khinh Yên dừng bước, trên bãi đất trống trước miếu ngẩng đầu lên, hai bàn tay chụm lại kề sát bên miệng, lớn tiếng gọi:

 

"Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi!"

 

Muội ấy đang nói chuyện với ai? Đinh Tùng Ngôn nương theo hướng nhìn lên bầu trời, chỉ thấy lác đác vài đám mây trôi nhuốm màu ráng đỏ hoàng hôn, khiến bầu trời xám xanh trông dị thường trống trải.

 

Ý niệm này vừa lóe lên, một bóng đen khổng lồ từ phía sau hai người lan tràn tới, nhanh chóng che khuất tàn dư ánh chiều tà.

 

Ngay sau đó, một con chim khổng lồ kỳ dị từ trên trời giáng xuống, đáp ngay trước mặt Đinh Tùng Ngôn và Đinh Khinh Yên, dấy lên khói bụi mịt mù như sương.

 

Đồng tử của Đinh Tùng Ngôn theo đó giãn to:

 

Chim, chim gỗ?

 

Nó vừa mới bay trên trời sao?

 

Bên trong không phải lồng một chiếc flycam (máy bay không người lái) đấy chứ?

 

Hoặc là, giống loại "phi kiếm" từng lướt thấy trên các trang mạng video?

 

Thứ khiến Đinh Tùng Ngôn kinh ngạc đến thế là một con chim làm bằng gỗ. Nó cực kỳ to lớn, có thể sánh ngang với máy bay trực thăng cỡ lớn ở thế giới trước kia. Trên lưng nó có khoang ngồi nhưng không bịt kín, có thể nhìn thấy bánh lái tròn, cần gạt và những đồ vật khác. Có thứ ánh lên tia sáng kim loại, có thứ lộ ra màu gỗ nguyên bản. Phần đầu của con chim khổng lồ có chiếc mỏ rất nhọn, làm nền cho hai con mắt màu đỏ được vẽ lên, mang đến một loại cảm giác oai phong lẫm liệt đến kỳ dị.

 

Đợi đến khi đôi cánh gỗ ngừng quạt, khói bụi lắng xuống, một bóng người từ trong khoang bò ra, nhảy xuống khỏi con chim khổng lồ.

 

Đinh Khinh Yên ngay từ lúc vật thể bay kỳ dị này đáp xuống đã một tay che mắt, một tay bịt mũi, thuần thục đến mức phảng phất như đã rèn luyện qua hàng ngàn hàng vạn lần.

 

Lúc này, nàng nghiêng đầu nhìn Đinh Tùng Ngôn một cái, dùng chất giọng nghẹt mũi giới thiệu:

 

"Đây là Mộc Diên Phi Xa của người Kỳ Cổ. (Chú thích 1)

 

"Khúc Tam Lang ở ngõ Bảo Bình nghe nói huynh mất tích nên chủ động đến hỗ trợ tìm kiếm."

 

Người Kỳ Cổ... Hình như đã nghe nói ở đâu rồi thì phải... Đinh Tùng Ngôn đánh giá Khúc Tam Lang đang nhảy lóc cóc đi tới.

 

Gã vận một bộ áo cộc màu lam, vóc dáng quả thực khác với người thường. Trên mặt gã có ba con mắt, con mắt thứ ba nằm ở ấn đường, cũng nằm ngang, lúc này vẫn chưa mở ra. Nửa thân dưới của gã thì chỉ có một cái chân nằm ở chính giữa, do đó phải dựa vào việc nhảy lò cò để tiến về phía trước.

 

Bên hông Khúc Tam Lang quấn hai dải thắt lưng da, bên trên treo đao đeo, búa nhỏ cùng đủ loại công cụ tinh xảo hoặc thô ráp.

 

Ngoài những thứ đó ra, diện mạo của gã không có gì quá khác biệt so với người bình thường, ngũ quan coi như đoan chính, nước da ngả màu đồng thau.

 

Liếc nhìn Đinh Tùng Ngôn một cái, Khúc Tam Lang quay sang Đinh Khinh Yên, cười nịnh nọt nói:

 

"Khinh Yên muội muội, tìm thấy Nhị Lang rồi sao?

 

"Để ta dùng Mộc Diên Phi Xa đưa hai người về nhé?"

 

Ta không muốn ngồi đâu, cảm giác không được an toàn cho lắm... Đinh Tùng Ngôn âm thầm từ chối trong lòng, đồng thời bắt đầu vắt óc tìm cớ.

 

Đinh Khinh Yên lắc đầu, nhìn ánh tà dương lại trầm xuống thêm một chút, nói:

 

"Trung Hoành ca ca, ý tốt của huynh bọn muội xin tâm lĩnh. Nơi này cách nhà không xa, muội và nhị ca đi bộ về là được rồi."

 

Không đợi Khúc Tam Lang khuyên thêm, nàng nhẹ giọng bổ sung một câu:

 

"Phiền huynh đi báo cho phụ thân, nương và đại ca của muội một tiếng, nói rằng nhị ca đã về nhà, không cần tìm kiếm bên ngoài nữa. Chuyện này bọn muội làm không được, chỉ có thể dựa vào Mộc Diên Phi Xa của huynh thôi."

 

"Được được được, ta đi ngay đây!" Thấy Đinh Khinh Yên bằng lòng nhờ mình giúp đỡ chút chuyện, Khúc Trung Hoành lập tức tươi cười hớn hở, nhảy về Mộc Diên Phi Xa, chui vào khoang ngồi có hình dạng một cái hố nông, cố định kỹ bản thân, kéo cần nâng hạ lên, xoay mở bánh lái tròn.

 

Thấy cảnh này, Đinh Tùng Ngôn và Đinh Khinh Yên đồng thời lùi về sau vài bước, một lần nữa đứng vững, một tay bịt mũi, một tay che mắt.

 

"Khinh Yên muội muội, ta sẽ về báo tin nhanh nhất có thể!" Khúc Trung Hoành vừa vẫy tay, vừa từ từ bay lên trong cơn gió mạnh do đôi cánh gỗ quạt ra, chao lượn về phía xa xăm.

 

Chờ bụi đất một lần nữa lắng đọng, Đinh Tùng Ngôn nghiêng đầu nhìn sang Đinh Khinh Yên, dò hỏi:

 

"Muội cũng không dám ngồi sao?"

 

Vẻ mặt Đinh Khinh Yên thoáng chút ngượng ngùng, bẽn lẽn chun mũi nói:

 

"Huynh quả nhiên không nhớ nữa. Ây da, muội là vì lúc trước trong thành đều đồn rằng mộc nhân xa phu và xe ngựa gỗ nhà Khúc Tam Lang tuy trang bị đầy đủ cơ quan, thế nhưng chẳng đáng tin cậy chút nào. Nương của huynh ấy chính vì thế mà ngã xuống sông bỏ mạng."

 

Thảo nào, đối với những tạo vật cơ quan kiểu này quả thật phải cẩn thận một chút... Đinh Tùng Ngôn cảm thấy bản thân đại khái đã hiểu được ý của Đinh Khinh Yên.

 

Ngay cả xe ngựa gỗ, mộc xa phu chạy trên mặt đất còn có mức độ rủi ro cao đến thế, Mộc Diên Phi Xa bay trên trời lại càng khó bề bảo đảm tính an toàn!

 

Lúc này, Đinh Khinh Yên lại bổ sung:

 

"Muội từng đi hỏi Khúc Tam Lang xem có chuyện này không. Huynh ấy rất tức giận, bảo rằng đó là lời đồn nhảm do bọn phu xe sợ mất miếng cơm cố tình phát tán. Phu xe, người chèo thuyền, chủ quán, phu khuân vác, bọn cò mồi, tên nào cũng đáng chết!

 

"Huynh ấy còn nói, cái chết của nương huynh ấy không dính dáng chút nào đến xe ngựa gỗ hay mộc xa phu, mà là trong lúc cưỡi Mộc Diên Phi Xa đến đảo Vọng Thiên Môn giữa sông thì bị ngã xuống nước.

 

"Nhị ca, huynh xem, muội dám ngồi sao?"

 

Đinh Tùng Ngôn lau đi vệt mồ hôi lạnh không hề tồn tại trên trán:

 

"Gan của Khúc Tam Lang lớn thật."

 

"Huynh ấy tốn số tiền lớn để mua một chiếc ô kỳ lạ, có thể từ từ hạ xuống giữa không trung. Chỉ cần không bị đuối nước và không nhảy ở độ cao quá lớn, sẽ không ngã chết." Đinh Khinh Yên tựa hồ rất hứng thú với chiếc ô đó, "Hơn nữa, Mộc Diên Phi Xa của nhà huynh ấy đã được cải tiến rất nhiều. Trước kia phải xuôi gió mới bay lượn được như chim chóc, bây giờ chỉ cần không gặp phải gió lốc, không bay quá xa, thì đều không thành vấn đề."

 

Nói xong, Đinh Khinh Yên đội chiếc mũ duy mạo vẫn luôn cầm ở tay trái lên, để lớp lụa trắng rủ xuống, che khuất dung nhan của mình:

 

"Đi thôi nhị ca, trời sắp tối rồi."

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top