Đây là một cỗ hải thuyền ba ngàn thạch, dài hơn hai mươi trượng, chuyên chở khách vượt biển.
Thuyền rất rộng, khoang chia làm ba tầng, tầng hai và tầng ba đều được bao trọn để làm phòng khách.
Trên đỉnh cột buồm cắm một lá cờ quan hình tam giác màu tím – dấu hiệu cho thấy vị thứ sử tân nhiệm của quận Đông Hải đang ngự trên thuyền để đến nơi nhậm chức.
Gió biển lồng lộng thổi khiến lá cờ phần phật bay.
Lúc này, tại trước lầu ba của khoang thuyền, một nam tử trung niên đầu đội mũ sa, thân khoác cẩm bào trắng muốt đang đứng khoanh tay. Ba sợi râu dài buông trước ngực, phong thái nho nhã.
Người này chính là vị tân thứ sử quận Đông Hải – Tô Hàn Trinh. Sắp đặt chân đến nhậm sở, trong lòng hắn dâng lên một nỗi niềm thấp thỏm không yên.
Tô Hàn Trinh vốn là người quận Đông Lai, Tề Châu, xuất thân từ danh môn vọng tộc.
Mười lăm năm trước hắn thi đỗ tiến sĩ, được phái vào Đông Cung làm bạn đọc cho thái tử, từng được Tả Tán Thiện đại phu Ngũ phẩm ở Đông Cung cất nhắc khen ngợi.
Lần này nhận lệnh đến quận Đông Hải nhậm chức thứ sử cũng là bước ngoặt đầu tiên hắn bước chân ra ngoài làm quan.
Hắn xuất phát từ Ung Kinh, trước tiên ghé qua từ đường ở quận Đông Lai bái yết tổ tiên rồi mới lên thuyền nhậm sở. Hành trình nửa tháng trời, mai này là đến quận Đông Hải.
Nhìn biển cả mênh mông cuồn cuộn phía trước, trong lòng Tô Hàn Trinh chẳng có chút hân hoan của kẻ sắp nhậm chức, trái lại chỉ toàn nỗi ưu tư.
Lời dặn dò của thái tử trước lúc lên đường vẫn văng vẳng bên tai:
"Lần này khanh đến Đông Hải, bằng mọi giá phải tước đoạt cho được tài quyền của quận ấy về tay cô. Việc này hệ trọng đến vận mệnh ngày sau của cô có thể đăng cơ đại thống hay không..."
Tô Hàn Trinh hiểu rõ gánh nặng trên vai mình.
Kể từ khi sinh mẫu của thái tử là Dương hoàng hậu đổ bệnh qua đời ba tháng trước, địa vị của thái tử bắt đầu lung lay dữ dội.
Đặc biệt là khi Thân quý phi được sắc phong làm hoàng hậu, thế lực phe phái chủ trương phế truất thái tử trong triều ngày một lớn mạnh.
Thánh thượng lại vô cùng yêu quý Sở Vương do Thân hoàng hậu sinh ra, không ít lần công khai khen ngợi:
"Sở Vương rất giống trẫm, là sự lựa chọn tối ưu để kế thừa đại thống."
Mấy vị thân vương mang dã tâm lang sói bắt đầu rục rịch, lăm le nhúng chàm vào Đông Cung, đủ để thấy áp lực mà thái tử đang gánh vác lớn dường nào.
Lần này, vì muốn đưa Tô Hàn Trinh ra trấn thủ Đông Hải, thái tử đã không tiếc mời cả Kính An hoàng hậu – người vốn đạm mạc thế sự – ra mặt vận động vào phút chót, mới đánh bại được ứng viên do Thân quốc cữu đề cử, giành lấy quyền định đoạt chiếc ghế thứ sử Đông Hải.
Quận Đông Hải, mà trọng điểm là huyện Hoài Dương, hai trăm năm nay vẫn luôn là chốn phồn hoa đô hội bậc nhất của Đại Ninh vương triều.
Nếu của cải trong thiên hạ chia làm mười phần, thì Duy Dương đã độc chiếm ba phần béo bở.
Cũng chính vì miếng mồi ngon mỡ màng này mà các phe phái trong triều đều trố mắt dòm ngó.
Cuộc chiến tranh giành ghế thứ sử Đông Hải giữa các thế lực kéo dài suốt ba tháng trời, cuối cùng khép lại bằng chiến thắng thuộc về phe thái tử.
Nhưng sẽ chẳng có ai dễ dàng buông tay chịu thua.
Tô Hàn Trinh hiểu rõ, chuyến đi Đông Hải lần này chỉ là tiếng kèn khai màn cho một trận chiến quyền mưu còn khốc liệt hơn gấp bội.
Gió biển buốt giá thấu xương, Tô Hàn Trinh cảm thấy hơi lạnh liền xoay người bước trở vào phòng nhỏ trong khoang.
Vừa lúc ấy, hắn vô tình bắt gặp một bóng dáng mảnh khảnh đang lén lút chuồn ra boong sau, tay còn cầm theo một cái túi nhỏ.
"Nha đầu chết tiệt này, đến nước này rồi mà vẫn còn tò mò đi nghe kể chuyện."
Tô Hàn Trinh lắc đầu mỉm cười, bước qua cầu thang đi xuống lầu.
.........
Thấy sắp cập bến đất Đông Hải, đám người trên thuyền khôn xiết phấn khích.
Một lũ thuyền viên túm tụm ở đuôi thuyền lớn tiếng bàn tán xem sau khi lên bờ sẽ đi đâu về đâu.
Nổi bật nhất là một tên thuyền viên râu rậm mắt to như chuông đồng, tiếng cười vang sảng khoái của hắn vang vọng cả một góc.
"Mẹ kiếp, cuối cùng cũng sắp chạm đất rồi! Việc đầu tiên sau khi lên bờ là phải đến quán rượu Bách Hối đánh chén một trận no say, rồi sang Bách Hoa lâu ngủ một giấc đã đời. Bách Hoa lâu hỡi ôi! Lão tử nằm mơ thèm rỏ dãi."
"Hồng lão đại, đừng có ăn nói xằng bậy! Trên thuyền này còn có quan gia quyến đấy nhé!"
Một tên thuyền viên khác vội vàng níu tay hắn, thấp giọng nhắc nhở.
Tên thuyền viên râu rậm sợ tới mức le lưỡi, tịt ngào không dám hô hào nữa.
Đúng lúc ấy, một giọng nói trong trẻo lanh lảnh từ bên cạnh vang lên:
"Hồng đại thúc, Bách Hoa lâu là chỗ nào thế?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận