Không đợi trợ lý quay người đi thông báo, một bóng dáng cao lớn xuất hiện ở góc khuất phòng khách, Alpha mặc áo phông đen quần jeans thong thả bước tới, rõ ràng là vừa mới tắm xong, mái tóc vẫn chưa khô hẳn, phần tóc mái rủ trước trán, cổ tay trái đeo chiếc vòng tay màu đen — ngoại trừ gương mặt đẹp trai có tính sát thương cực cao ấy ra, từ đầu đến chân đơn giản hệt như chỉ ra ngoài đổ rác.
"Ông nội."
Alpha đi đến vị trí cạnh Cố Bồi Văn, kéo ghế ra.
Giọng điệu mơ hồ có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã từng nghe thấy ở đâu, Ôn Nhiên trầm ngâm chốc lát, chẳng tìm ra kết quả.
"Đến muộn."
Cố Bồi Văn nói,
"Cố Vận Trì, giải thích với khách đi."
Cố Vận Trì hoàn toàn không có ý định giải thích, chỉ thản nhiên nói: "Xin lỗi, cô Trần."
"Có gì đâu, mau ngồi xuống ăn cơm đi."
Giọng Trần Thư Hồi dịu dàng.
Giữa hương thơm của các món ăn, Ôn Nhiên ngửi thấy mùi sữa tắm rất thoảng trên người Cố Vận Trì đối diện, còn bản thân mình lại cẩn thận e dè diện bộ tây trang để bày tỏ sự coi trọng dành cho bữa tối này, đặt lên bàn cân so sánh chẳng khác nào một gã hề bôi trét vàng lên đống phân.
May mắn là đối từ lúc bước vào cho đến khi ngồi xuống, đối phương không hề liếc nhìn cậu lấy một cái, Ôn Nhiên cực kỳ mê đắm sự phớt lờ này, một trong những nguyện vọng của cậu chính là mong người khác mãi mãi đừng chú ý đến mình.
Đương nhiên điều này không thực tế, bởi vì chẳng ăn được mấy miếng đã bị Cố Bồi Văn hỏi:
"Nghe nói trước đây cháu đổ bệnh, việc học bây giờ đã bắt đầu bù lại chưa?"
Chủ tịch Cố tuyệt đối không thể quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, câu hỏi này mười mươi là có ngụ ý khác.
Ôn Nhiên cẩn trọng đáp: "Cháu mới về nước chưa lâu, vẫn chưa tìm được gia sư phù hợp, mấy ngày nay toàn tự đọc sách thôi."
Chắc là đáp không tồi, bởi vì Trần Thư Hồi hoàn toàn không lên tiếng bổ sung.
Cố Bồi Văn cười cười:
"Quả thật không dễ tìm lắm."
Lúc này Trần Thư Hồi mới nói:
"Đúng vậy, đã liên hệ mấy giáo viên có tiếng rồi, ai nấy đều bảo lịch dạy kèm 1-1 học kỳ này đã kín mít, thời gian thực sự không nhét vào nổi."
"Vậy qua chỗ Vận Trì học kèm chung đi, dạo này nó đều ở trong nước mà."
Cố Bồi Văn bình thản nói.
Ôn Nhiên khựng lại, trong nỗi ngỡ ngàng, cậu thấy Cố Vận Trì cuối cùng cũng nhấc mi liếc nhìn mình, mặt vô biểu cảm.
Đôi mắt ấy đen thẳm, Ôn Nhiên lập tức dời tầm mắt đi, nếu sớm biết Cố Bồi Văn muốn mình và Cố Vận Trì học chung, cậu thà chấp nhận rủi ro bị Trần Thư Hồi giết chết tươi còn hơn nói dối là bản thân định tự học thành tài.
"Nếu có thể học chung thì tốt quá."
Tiến triển quá mức thuận lợi, nụ cười của Trần Thư Hồi chân thành từ đáy lòng,
"Ôn Nhiên, mau cảm ơn Chủ tịch Cố đi."
Đâm lao phải theo lao, Ôn Nhiên nói:
"Cảm ơn Chủ tịch Cố."
Cố Bồi Văn cười:
"Cứ gọi như Vận Trì là được."
Ôn Nhiên bèn đổi cách gọi:
"Cảm ơn ông nội Cố."
"Chủ tịch Cố, anh thực sự đã giải quyết giúp tôi một nỗi lòng rồi."
Trần Thư Hồi nâng ly rượu lên, "Cảm ơn anh nhiều lắm, tôi kính anh một ly."
Giữa tiếng va chạm lanh lảnh của ly rượu, Ôn Nhiên kinh hãi liếc nhanh Cố Vận Trì một cái, từ gương mặt mang biểu cảm cực kỳ khó coi kia, dự báo trước vô số bi kịch sắp sửa ập đến.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận