Cánh cửa vừa mở, một bóng trắng ập thẳng vào mặt hắn.
Đột ngột như ma quỷ.
Trần Phong suýt nữa thì đâm sầm vào cô gái mảnh mai đang đứng ngay ngưỡng cửa.
Thì ra cô nàng cũng đang định tra chìa khóa vào phòng.
Hành lang khu trọ vốn đã hẹp, cô ấy chẳng còn chỗ né đành hoảng hốt bật ngửa ra sau.
May mà lưng kịp tựa vào tường, suýt chút nữa thì ngã sõng soài.
"Anh làm gì vậy hả!"
Cô nàng ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn hắn.
Giọng nói trong trẻo, êm tai đến lạ, nghe qua một lần là nhớ mãi không quên.
Trần Phong sững sờ nhìn Chung Lôi, nhất thời bối rối không biết phản ứng thế nào.
Cô cao khoảng 1m65, khoác hờ chiếc áo măng-tô trắng. Mái tóc hơi rối xõa trên gương mặt trứng ngỗng có phần nhợt nhạt.
Dưới đôi mắt ấy hằn rõ quầng thâm mờ nhạt.
Rõ ràng là cô nàng vừa thức trắng đêm, chắc chắn là bay nhảy ở ngoài cả đêm mới mò về phòng trọ.
Dù tinh thần có phần bơ phờ, nhan sắc của cô vẫn không hề bị lu mờ, trái lại còn toát lên vẻ biếng nhác đầy ma mị.
Đúng là người đẹp, dù có đầu bù tóc rối vẫn cứ là đẹp.
Thấy Trần Phong cứ dán mắt vào mình không chớp, cô gái cau mày khó chịu:
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
Trần Phong vội vàng dời mắt đi, ấp úng mãi mới nặn ra được vài chữ:
"Không... không phải đâu, cô hiểu lầm rồi. Tôi không có ý đó. Cô... cô là?"
Cô nàng bĩu môi, khinh khỉnh liếc xéo hắn bằng nửa con mắt:
"Bớt diễn kịch đi, chẳng phải anh là quản lý ở đây sao? Khách mới đến mà tên cũng không biết à? Cái kiểu bắt chuyện này xưa rồi diễm ạ. Nhạt nhếch!"
Nói xong, cô ném lại một cái nhìn sắc lẻm, lách người qua hắn, sải bước trên lối hành lang lát gạch chật hẹp, tiếng guốc nện 'đông đông đông' vang dội lên lầu.
Rầm!
Cửa phòng trên lầu đóng sập lại.
Trần Phong dở khóc dở cười.
Hắn thừa nhận vừa rồi mình có hơi ngẩn người ra, nhưng không phải loại háo sắc thấy gái đẹp là không đi nổi.
Ở trong mộng, hắn đã trải nghiệm đủ loại game nhập vai công nghệ cao, nếm đủ sơn hào hải vị của thế giới tương lai rồi, sao có thể dễ dàng mất kiểm soát như vậy được.
Chỉ là Trần Phong cảm thấy vô cùng khó hiểu, rõ ràng là lần đầu gặp mặt nhưng sao hắn lại có cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, cứ như đã gặp ở đâu đó rồi ấy.
Trần Phong nhún vai, quyết định chưa ra ngoài vội. Hắn quay về phòng, mở laptop và đăng nhập vào hệ thống quản lý của công ty.
Công việc chính của hắn là quản lý các căn hộ cho thuê.
Hắn phụ trách bốn tòa nhà, tổng cộng tám mươi phòng, bao gồm cả căn phòng hắn đang ở và căn phòng ngay phía trên của cô gái kia.
Thông qua hệ thống, hắn có thể tra cứu toàn bộ thông tin của người thuê.
Khu trọ này được thiết kế theo kiểu căn hộ thông tầng (LOFT), trần cao 5m8, tổng diện tích hơn 40 mét vuông.
Công ty đã chia đôi căn hộ LOFT thành hai phòng riêng biệt, trên dưới một người ở. Cả hai phòng chỉ dùng chung một cửa chính ra vào.
Trần Phong thuê căn phòng tầng dưới theo giá ưu đãi dành cho nhân viên.
Còn căn phòng trên lầu, người thuê cũ vừa dọn đi bất ngờ, nên đã bỏ trống suốt cả tháng nay.
Đến lúc này hắn mới sực nhớ ra đầu đuôi câu chuyện.
Mấy hôm trước, đồng nghiệp bên bộ phận kinh doanh đã tìm được khách mới, hắn còn đưa chìa khóa sơ cua cho họ, vậy là trên lầu đã có người dọn vào ở.
Oái oăm thay, vị khách cùng nhà này lại có giờ sinh học trái ngược hoàn toàn với hắn. Hắn ngủ thì cô ấy làm việc, hắn đi làm thì cô ấy mới về.
Thảo nào sống chung một mái nhà bấy lâu mà chưa từng chạm mặt.
Trần Phong cũng chẳng mấy bận tâm, dù sao cũng chưa đến hạn đóng tiền nhà, hắn cũng lười kiểm tra thông tin người khác làm gì.
Trải qua cả năm trời sống như tiên cảnh trong mơ, ký ức thực tại mấy ngày trước đối với hắn đã trở nên xa xôi, mơ hồ.
Cuối cùng cũng đăng nhập thành công, thông tin khách thuê hiện ngay ra trước mắt.
"Họ tên: Chung Lôi Tuổi: 21 Nghề nghiệp: Tự do, từng theo học Học viện Âm nhạc Trung Hải nhưng đã thôi học. Chi tiết hợp đồng: Hợp đồng một năm, giá thuê 2200/tháng, thanh toán theo tháng, đặt cọc 3000."
Ngoài những thông tin cơ bản này, còn có bản scan mặt trước thẻ căn cước.
Đọc xong những dòng này, Trần Phong chết sững. Tai hắn ù đi, đầu óc quay cuồng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhịp tim lên tới 180 lần/phút.
"Sao có thể như vậy được! Thế mà lại là cô ấy!
Hoang đường quá!
Chẳng lẽ giấc mộng kia là thật?"
Trần Phong gần như phát điên, lẩm bẩm một mình.
Hắn trừng mắt nhìn bức ảnh trên màn hình, so sánh với gương mặt mệt mỏi nhưng xinh đẹp của cô gái vừa gặp lúc nãy, rồi lại hồi tưởng về gương mặt quen thuộc trong giấc mộng.
Trùng khớp hoàn toàn. Tuyệt đối là một người.
Trong mơ, vốn là một kẻ chỉ biết ăn nằm chờ chết, rảnh rỗi sinh nông nổi, hắn đã nghe qua không biết bao nhiêu loại nhạc.
Với thư viện âm nhạc đồ sộ tích lũy suốt ngàn năm lịch sử, tinh hoa văn hóa của nhân loại, số lượng bài hát phải nói là nhiều khủng khiếp, bao gồm cả những tuyệt phẩm kinh điển của từng thời đại.
Nhưng càng về sau, phong cách âm nhạc càng đa dạng, nhạc cụ cũng phong phú hơn rất nhiều, gu thưởng thức của con người cũng theo đó mà thay đổi lớn.
Mặc dù những ca khúc kinh điển thời kỳ sau nghe cũng không tệ, nhưng chúng lại không hợp "khẩu vị" của Trần Phong bằng những bản nhạc đầu thế kỷ XXI.
Vì thế, phần lớn thời gian hắn đều nghe nhạc của giai đoạn đầu thế kỷ XXI.
Số ca sĩ mà Trần Phong đặc biệt yêu thích chỉ đếm trên đầu ngón tay, và trong số đó, có một nữ ca sĩ tên là Chung Lôi.
Mỗi bài hát của cô, Trần Phong đều nghe đi nghe lại không dưới năm mươi lần.
Chung Lôi, một trong những nghệ sĩ vĩ đại nhất được hậu thế ghi danh suốt ngàn năm sau.
Cô thành danh khi mới hai mươi lăm tuổi, một bước lên mây.
Số lượng tác phẩm của cô không nhiều, cả đời chỉ để lại 78 bài, trong đó 30 bài do cô thể hiện, 48 bài còn lại là do cô tự sáng tác.
Và mỗi một tác phẩm, đều là kinh điển, sống mãi với thời gian.
Thành tựu của cô vượt qua cả mười thế kỷ, đánh bại ngàn năm lịch sử.
Trong rất nhiều cuộc bình chọn, cô đều lọt vào danh sách 100 nhân vật vĩ đại nhất tính từ năm 2000 TCN đến năm 3000 SCN.
Nghe có vẻ con số 100 là nhiều.
Nhưng thử nhìn lại xem, từ năm 2000 TCN đến giờ có bao nhiêu vĩ nhân?
Beethoven, Mozart, Tchaikovsky, Da Vinci, Claude Monet, Picasso, Vương Hi Chi, Lý Bạch, Đỗ Phủ...
Thành tựu của cô, sánh ngang với Beethoven của ngàn năm nay!
Là một Fan trung thành của Chung Lôi, Trần Phong đã từng tìm hiểu rất kỹ về lý lịch của cô.
Cô có một điểm đặc biệt hơn người, đó là vì bất đồng quan điểm âm nhạc với giáo viên, cô đã tức giận bỏ học giữa chừng.
Và ngôi trường mà cô bỏ dở, chính là Học viện Âm nhạc Trung Hải!
Từ dung mạo cho đến lý lịch, tất cả đều khẳng định Chung Lôi này chính là nữ ca sĩ huyền thoại kia.
Thế mà cô ấy lại đang sống chung một căn hộ với hắn!
Hơn nữa, còn đang làm nghề tự do, người thì lôi thôi, tóc tai rối bù.
Nhưng chuyện này vẫn chưa phải là điều khiến Trần Phong kinh hãi nhất.
Điều khiến hắn sợ hãi tột độ, chính là việc nhân vật lịch sử mà hắn ấn tượng sâu sắc trong giấc mộng kia lại thực sự tồn tại ngoài đời thực, hơn nữa, lại còn ở ngay sát vách.
Điều này chẳng phải khẳng định rằng mộng cảnh ngàn năm sau là có thật hay sao?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận