Đầu óc Trần Phong rối như tơ vò.
Cả ngày hôm đó, hắn chẳng còn tâm trạng nào mà làm việc.
May thay, công việc quản lý nhà trọ này vốn dĩ vô cùng máy móc, đơn giản.
Chẳng đòi hỏi kỹ thuật gì cao siêu, chỉ cần qua loa đại khái là xong chuyện.
Hơn nữa, vận khí hôm nay của Trần Phong cũng không tệ.
Không xuất hiện bất kỳ rắc rối hay vị khách phiền toái nào.
Hắn chỉ cần xử lý vài việc vặt linh tinh.
Buổi chiều, hắn lên công ty tham dự buổi họp tổng kết hàng tháng.
Suốt cả buổi, tâm trạng hắn vẫn không sao bình tĩnh lại được, toàn thân mất tập trung.
Hắn vắt óc suy nghĩ, hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra trong giấc mộng kia.
Càng nghĩ, hắn lại càng cảm thấy có điều gì đó sai sai.
Là một kẻ xuyên không, để thấu hiểu trọn vẹn về một thế giới, đương nhiên phải tường tận về lịch sử của nó.
Trong giấc mộng kéo dài đằng đẵng ấy, hắn đã tốn không ít tâm tư để tìm hiểu về phương diện này.
Nếu lấy cột mốc thời gian là cuộc sống hiện tại của mình làm ranh giới, thì lịch sử của thế giới trong mộng được chia thành hai giai đoạn rõ rệt.
Lịch sử giai đoạn đầu, thế giới trong mộng cùng thế giới hiện thực hoàn toàn trùng khớp.
Giống nhau như đúc.
Sau khi tỉnh lại, hắn từng nghĩ tới điều này.
Dường như cảnh trong mộng được xây dựng dựa trên thế giới quan hạn hẹp của chính bản thân hắn.
Vì lẽ đó, quá nửa lịch sử trong mộng dĩ nhiên sẽ hoàn toàn trùng khớp với lịch sử của thế giới thực mà hắn đang sống.
Nhưng bắt đầu từ thời điểm hiện tại cho đến mãi về sau, trong tương lai hơn một ngàn năm phát triển kế tiếp, liệu kết quả 'lịch sử' ấy có còn chính xác hay không?
Trong lòng Trần Phong hoàn toàn không dám chắc.
Bởi vì tài liệu lịch sử mà hắn tra được trong mơ chỉ mang tính chất chung chung, đại khái.
Nó không có chút giá trị tham khảo nào đáng kể.
Thậm chí, ngay cả tài liệu giảng dạy lịch sử trong trường trung học cơ sở cũng chẳng nêu rõ chi tiết cụ thể.
Cả một quá trình phát triển rực rỡ suốt hàng trăm năm, đâu thể tổng kết chỉ bằng một câu nói đơn giản.
Bề dày lịch sử quá lớn, dường như bị che phủ bởi một tầng sương mù dày đặc.
Căn bản là không có bất kỳ mốc điểm trọng yếu nào để hắn có thể nắm bắt và tạo thành vận may cho riêng mình.
Cái gì mà dãy số vé số độc đắc, hướng đi của thị trường chứng khoán, những thay đổi trọng yếu của chính sách quốc gia, hay các kế hoạch giải tỏa, di dời...
Tất cả đều không có.
Khi Trần Phong còn ở trong mộng, đối với chuyện này cũng nghĩ mãi không ra.
Dung lượng tư liệu lịch sử rõ ràng chẳng chiếm được bao nhiêu dung lượng ổ cứng, thế nhưng lại hoàn toàn trống rỗng.
Sau khi tỉnh lại, sắp xếp lại toàn bộ suy nghĩ, hắn đã cân nhắc rất lâu mới đưa ra một cái kết luận khiến người ta phải chán nản, ủ rũ.
'Lịch sử' gì kia đều là đồ giả.
Đều là do bộ não tự xây dựng nên dựa trên thế giới quan của chính hắn.
Tất cả mộng cảnh đều chỉ là sự dựng lên từ những ký ức và suy nghĩ vụn vặt của bản thân hắn mà thôi.
Vào đầu một giấc mộng, nội dung hoàn toàn dựa vào sự chắp vá ngẫu nhiên của bộ não.
Thành thử ra, kết quả đương nhiên sẽ là như vậy.
Nếu lịch sử đều là sự chắp vá của bộ não, như vậy, ý định lợi dụng khả năng biết trước tương lai để phát tài của hắn coi như hoàn toàn tan vỡ.
Nhưng mà, khi hắn còn là một kẻ tị nạn trong mộng, được nghe những bài hát kia, đọc những bộ tiểu thuyết đó, xem những tác phẩm điện ảnh nọ, hay chơi những trò chơi điện tử kia...
Thì cảm giác lại vô cùng chân thực và trọn vẹn.
Nguồn tài nguyên giải trí rõ ràng tường tận đến từng chi tiết.
So với mớ tư liệu lịch sử mông lung, mơ hồ kia, nó tạo thành một sự đối lập rõ ràng, thực sự là không thể nào hiểu nổi.
Trần Phong vốn không hề có cảm giác mình có thiên phú hay khả năng sáng tác nghệ thuật.
Vậy thì làm thế nào mà não bộ của hắn có thể chắp vá nên một lượng lớn tài nguyên khổng lồ về phương diện giải trí một cách tỉ mỉ, chi tiết đến mức độ như thế được?
Không thể hiểu nổi.
Vốn dĩ, hắn đã dự định rằng nếu không nghĩ ra thì dẹp, khỏi cần phải nghĩ nữa.
An tâm tập trung vào công việc quản lý nhà trọ, tiếp tục cuộc sống vốn có của mình.
Kết quả, vừa đẩy cửa phòng ra liền đụng ngay phải Chung Lôi.
Lúc trước, Trần Phong thực sự không hề quen biết cô ấy.
Hoàn toàn không biết dáng dấp của cô ấy ra sao, càng không biết lai lịch, gia cảnh của cô ấy như thế nào.
Cho nên, não bộ của hắn tuyệt đối không thể tự chắp vá nên một người sống động y như thật như vậy được.
Mà cô gái này, ở thế giới trong mộng, dựa theo cuốn lịch sử đại khái kia, đã được lưu danh suốt ngàn năm sau.
Trở thành một cái tên lớn, sáng chói rực rỡ trong lĩnh vực nghệ thuật giải trí.
Và, ngay lúc này đây, cô nàng đang sống ngay cạnh vách tường với mình!
Không có một tí ti phòng bị nào, cô nàng cứ như thế bá đạo mà xuất hiện trong cuộc đời thực của hắn.
Trần Phong bình tĩnh lại làm sao nổi nữa.
Hắn bắt đầu tin rằng hết thảy mọi thứ trong mộng đều là thật.
Trong giấc mộng, trong những bộ phim tài liệu hay tiểu thuyết viết về cuộc đời huyền thoại của Chung Lôi, chẳng hề có một dòng nào nhắc tới Trần Phong - người quản lý nhà trọ kiêm hàng xóm tồi tàn này cả.
Chỉ có thể là bởi vì quan hệ giữa hai người ở kiếp trước quá hời hợt.
Có cũng như không có.
Cho nên khi Chung Lôi một bước lên trời, trở thành siêu sao, đến cả một cơ hội nhỏ nhoi để 'cọ nhiệt', ôm bắp đùi người nổi tiếng Trần Phong cũng chẳng có được.
Trước kia, Trần Phong không biết rằng sau này cô nàng sẽ nổi tiếng.
Mà vốn dĩ bản tính hắn cũng không thích tiếp xúc với người xa lạ.
Nhưng bây giờ đã có phát hiện động trời này, làm sao hắn có thể không động lòng riêng cho được?
Suy bụng ta ra bụng người, nếu hàng xóm của những vĩ nhân như Da Vinci, Picasso hay đại thi hào Đỗ Phủ mà biết trước những người này về sau có thể lưu danh sử sách, liệu họ có thể không nảy sinh chút tư tâm nào hay sao?
Trần Phong cũng chỉ là một người bình thường, mình trần mắt thịt, hỉ nộ ái ố đủ cả.
Dù sao hắn cũng chẳng có ý tưởng đặc biệt nào để tạo ra hay cải tiến công nghệ cao cả.
Mà dù có ý tưởng đi chăng nữa thì hắn cũng chẳng có năng lực để thực hiện.
Thế nhưng, con đường ôm bắp đùi thành công một cách dễ dàng như vậy, kẻ nào bỏ qua nhất định là kẻ ngốc!
Mà đây cũng không phải là một cái bắp đùi bình thường đâu, mà là một 'Beethoven' của thời đại mới đang sống sờ sờ ngay trước mắt đấy!
Bây giờ hai người là hàng xóm cùng chung một hộ nhà trọ.
Trên lầu dưới lầu, dùng chung một cái cửa lớn chính.
Tính ra thì bốn bỏ năm lên cũng tương đương với quan hệ bạn cùng phòng rồi.
Gần quan được ban lộc, Trần Phong cho rằng cơ hội phát tài của mình đang đến rất gần, và nó rất lớn.
Bây giờ, Chung Lôi chỉ mới hai mươi mốt tuổi.
Lại còn là một cô bé mới bỏ học, chưa có việc làm ổn định.
Cô ấy sẽ phải tích lũy, chật vật suốt bốn năm sau nữa mới có thể một bước lên trời, tỏa sáng rực rỡ.
Quen biết nhau từ thuở hàn vi, chẳng có gì trong tay như thế này, giao tình mới đủ chân thành, sâu sắc.
Chưa nói đến chuyện trở thành bạn bè trai gái gì yêu đương với nhau.
Chỉ cần cho nhau một chút hơi ấm, ân cần hỏi han nhau một chút, lâu dần tự nhiên sẽ biến thành bạn bè thân quen.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận