Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Giấc Mộng Tận Thế (Dịch)
  4. Chương 1: Giấc Mộng Nghìn Năm

Giấc Mộng Tận Thế (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1559 chữ
  • 2026-07-04 11:47:56

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Tít đằng chân trời, rạng đông lấp ló.

Mặt trời uể oải nhú được một nửa, nhưng ánh nắng ban mai đã rạch ngang bầu trời, nhuộm một màu đỏ hồng.

Trần Phong khoanh chân ôm gối, lẻ loi ngồi trước cửa sổ.

Ánh mắt hướng về phía bình minh, lặng im không nhúc nhích, hệt một pho tượng.

Biểu cảm của hắn lúc này vô cùng sinh động, ba phần phiền muộn, ba phần hoang mang, hai phần khiếp sợ, hai phần tiếc nuối.

Hắn ngoái đầu, quan sát căn phòng của mình.

Gọn gàng, sạch sẽ.

Chiếc áo sơ mi bị giặt đến bạc màu được treo trên dây phơi.

Trên bàn ăn bày ba cái bát lớn nhỏ, kèm một đôi đũa.

Dầu muối tương giấm.

Bên trong tủ quần áo xiêu vẹo, treo vài ba bộ âu phục rẻ tiền, áo phông và vài bộ quần áo thu đông mặc thường.

Trên chiếc bàn nhỏ, đặt một cái Laptop cũ rích.

Điển hình của một căn phòng trọ dành cho tầng lớp nhân viên văn phòng bình thường.

Ừm, chỉ có ba từ: nghèo túng, nhạt nhẽo, khô khan.

Trần Phong day day trán, cố gắng xốc lại tinh thần.

Đột nhiên từ thiên đường rơi xuống nhân gian, khiến hắn khó lòng mà thích ứng.

H hắn phải mất gần mười phút mới có thể chấp nhận được thực tế, rằng chính mình không có xuyên không, tất cả chỉ là giấc mộng.

Bây giờ, mộng đã tỉnh.

Nơi này, là phòng trọ của hắn, là 'nhà' tạm thời của hắn ở thành phố nơi hắn chọn để 'an cư lạc nghiệp'.

Đêm qua, chẳng biết từ lúc nào, Trần Phong mơ một giấc mộng.

Giấc mộng đó quá chân thật, thật đến mức hắn không thể phân biệt được nó là hiện thực hay chỉ là cảnh mơ.

Cũng chính vì thế, trong giấc mộng đó, hắn phải trải qua một khoảng thời gian chừng mấy ngày, mới miễn cưỡng chấp nhận rằng mình đã xuyên không.

Hơn nữa, còn xuyên đến thế giới hiện thực của một ngàn năm sau, chính là thế giới tương lai.

Trong thế giới đó, hắn trở thành một tên lính binh nhì dự bị của quân đoàn Trái Đất, tên là Trần Phong.

Đúng vậy, Trần Phong, cái tên giống hắn như đúc, ngay cả dáng dấp hay khuôn mặt cũng đều giống đến bảy, tám phần.

Nhưng Trần Phong khi ấy không thể kế thừa ký ức của nguyên chủ, vì lẽ đó, khi hắn vừa xuyên qua, hắn hoàn toàn ngây ngốc, đần độn, không hiểu gì cả, hoàn toàn mờ mịt, không thể nắm được tình huống hiện tại của bản thân.

Sau mấy ngày ngây ngốc đần độn, binh lính dự bị Trần Phong biểu hiện cực kém, làm gì cũng mắc lỗi, thậm chí còn chẳng có kiến thức căn bản, vì vậy, cũng chẳng bất ngờ khi hắn bị đuổi cổ khỏi quân đội, trục xuất về quê nhà, vinh dự trở thành một đê bảo hộ.

Trở thành một đê bảo hộ, đồng nghĩa với việc bị đánh giá là người không có năng lực làm việc, không có khả năng tạo ra bất kỳ giá trị nào.

Đê bảo hộ không được hưởng thụ nền giáo dục cao đẳng, không có tư cách làm bất cứ ngành nghề gì, chỉ có thể sống tạm bợ nhờ chế độ phúc lợi xã hội tối thiểu.

Mặc dù nói là sống tạm bợ, nhưng thực ra đãi ngộ không hề kém tí nào, được ăn ngon ngủ ngon, còn được hưởng thụ một mình 200 mét vuông.

Trần Phong cảm thấy vô cùng khó tin.

Ở thời đại mà hắn sống trước đây, giá nhà đất cao chót vót, có ngửa dài cổ cũng chẳng thấy được đỉnh.

Một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học sẽ gặp phải muôn vàn khó khăn nếu muốn tìm một mảnh đất nho nhỏ trong cái thành phố to to này, trừ khi, gia cảnh của mày vốn giàu có.

Nhưng ở thời đại này, chẳng cần phải làm gì, phúc lợi đãi ngộ thấp nhất đã tặng không cho mày một căn phòng rộng hai trăm mét vuông rồi, muốn ở bao lâu thì cứ việc ở bấy lâu.

Đây rõ ràng là thiên đường!

Chính Phủ còn phát cho hắn một trợ lý Trí Tuệ Nhân Tạo, chăm sóc hắn vô cùng tỉ mỉ chu đáo, có thể nói là áo xỏ tận tay, cơm dâng tận miệng.

H hắn chỉ cần chơi đùa hưởng thụ!

Muốn xem phim, nguyên một kho phim ảnh 3D mênh mông!

Muốn nghe nhạc ư, dàn âm thanh trường gần (near-field) mang đến những trải nghiệm tuyệt vời, tựa như đang phiêu trong buổi hòa nhạc thực sự, cùng với thư viện âm nhạc ngàn năm đa sắc màu.

Muốn chơi game à, hãy đến với game nhập vai cộng hưởng sóng não, với đủ loại đề tài, từ Star Wars đến lịch sử, nhiều đến không thể kể xiết, muốn gì có đó.

Sau ngàn năm, trình độ khoa học kỹ thuật đã có những bước tiến nhảy vọt, năng suất lao động xã hội cũng vượt bậc.

Vì thế cho nên, mặc dù số lượng đê bảo hộ chiếm đến 1/3 dân số, nhưng quỹ phúc lợi xã hội vẫn thừa sức nuôi sống bọn họ.

Dưới cách nhìn của Trần Phong, được hưởng thụ đãi ngộ tất cả các mặt từ sinh hoạt cho đến y tế vân vân, thì những kẻ đê bảo hộ này chẳng xứng với mấy chữ thấp bảo này tí nào.

Đây là mức độ đãi ngộ của một Hoàng đế thì đúng hơn!

Một Hoàng đế đê bảo hộ như vậy, hắn muốn làm cả đời.

Trần Phong vui đến quên cả trời đất.

Dù gì hắn cũng chẳng có chút luyến tiếc nào với đời trước cả.

Ở đời trước, lúc học trung học, cha mẹ nuôi ép hắn phải nghỉ học, nên hắn đã đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, không người thân không vướng bận.

In cuộc sống thực, hắn cũng chỉ là một tên nhân viên quèn, bị bóc lột, bị vùi dập, đắng cay giữa những xô bồ nơi phố thị.

Những thứ ở đời trước sao có thể so sánh với những gì hắn đang có lúc này được.

Nếu như không có điều gì ngoài ý muốn, hắn vốn nghĩ rằng mình cứ như vậy, yên phận làm một đê bảo hộ, rồi cứ thế sống hạnh phúc đến cuối đời.

Nói không chừng còn có thể tìm được một cô nàng đê bảo hộ xinh đẹp nào đó, kết thành vợ chồng, tạo nên một gia đình đê bảo hộ, rồi lại sinh một bé con đê bảo hộ.

Một năm trôi qua trong nháy mắt, hưởng thụ cuộc sống nhàn hạ, thích ứng với nó không lâu, thì đột nhiên một ngày, bầu trời bỗng đen kịt.

Tất cả mọi người trên Trái Đất đều ngửa đầu nhìn bầu trời, Lơ lửng giữa bầu trời là một vật kỳ lạ, to khủng bố, nó lẳng lặng lượn lờ trên không, che kín bầu trời.

Giống kim loại, nhưng lại bồng bềnh trái với quy luật vật lý.

Ngay sau đó, ở giữa vật kỳ lạ đó mơ hồ có một thứ ánh sáng nhạt nào đó lóe lên, sau đó càng ngày càng mở rộng, sáng lóa, cho đến khi nó bao ohur toàn bộ bầu trời và mặt đất.

Khi chùm sáng này lọt vào mắt Trần Phong, ngay tức khắc, hắn cảm nhận được một cảm giác đau nhói mãnh liệt sâu tận óc, rồi lập tức lan khắp toàn thân, cơn đau như một làn sóng nuốt trọn lấy hắn.

Cơn đau kéo tới, hắn ôm đầu cuộn người, lăn lộn trên mặt đất.

Đau đớn mỗi lúc một giằng xé, linh hồn như muốn lìa khỏi xác, trái tim giống như bị ai đó bóp chặt trong lòng bàn tay rồi từng chút từng chút nghiền nát.

H hắn há miệng, muốn kêu gào, nhưng cố họng như bị mắc kẹt, chỉ có thể phát ra âm thanh khò khè.

H hắn có thể cảm giác được từng giọt máu trong cơ thể đang thẩm thấu ra bên ngoài qua lớp da.

Phạm vi bán kính hai, ba mét xung quanh hắn, tất cả mọi người đều gặp phải tình trạng như hắn.

Trần Phong biết rõ, hắn sắp chết rồi.

Không có dấu hiệu nào, vô cùng quỷ dị, tất cả mọi người, kể cả mình, đều phải chết.

Chờ hắn thực sự chết rồi, lại mở mắt ra lúc, cũng đã trở lại trên giường của mình.

Trần Phong mất gần nửa tiếng để tỉnh lại từ trong đau đớn thảm thiết kia, vui mừng từ tận đáy lòng.

Ồ, chỉ là một giấc mộng.

Cám ơn trời đất, hóa ra chỉ là một giấc mộng, không phải là xuyên không.

Trần Phong từ băng ghế đứng lên, vô thức búng ngón tay.

"Tiểu Vi, đem quần áo tới đây..."

Tiểu Vi chính là tên gọi trợ lý Trí Tuệ Nhân Tạo của hắn trong giấc mộng kia.

Đáng tiếc, chờ thật lâu nhưng vẫn không có động tĩnh.

Hắn tự giễu, lắc đầu một cái, lầm bầm lầu bầu:

"Thôi quên đi, mộng chỉ là mộng, tỉnh rồi thì thôi. Cho dù mộng đẹp cỡ nào thì cũng không bằng việc giữ được mạng sống"

Hắn nhìn lướt qua đồng hồ treo trên tường, ngày 27 tháng 10 năm 2019, 7h20' sáng.

"Mình mới chỉ ngủ có một đêm thôi à!"

Trần Phong nhún nhún vai, cam chịu số phận, tranh thủ thời gian rửa mặt, còn phải đi làm nữa.

Hắn dùng nước lạnh rửa mặt, mặc vào bộ âu phục cũ, chỉnh đốn trang phục, trở lại là một nhân viên quèn Trần Phong, hoàn toàn thoát khỏi giấc mộng, trở về thực tế.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top