Mấy gã bật cười xuề xòa, “Nhóc con khách sáo làm gì, tụi tao cứu chú mày đâu phải vì cái ơn đền nghĩa trả ấy đâu.”
“Chính ủy tụi tao bảo rồi, Bát Lộ Quân là đội quân của nhân dân, bảo vệ bá tính bách tính chính là sứ mệnh của tụi tao!”
“Đội quân của nhân dân!”
Thẩm Yêu lẩm bẩm trong miệng.
Đúng vậy! Quân đội của nhân dân, bản chất của họ chưa từng thay đổi, dù là ở hiện tại hay mãi tận mai sau!
Đúng lúc ấy, một chiến sĩ Bát Lộ khác lại sấn sổ xen vào:
“Thế mà nhóc con nhà cậu ở tận Quý Châu, sao lại dạt mình ra tận xứ Tấn này thế?”
“À... em trước kia học ở Bắc Bình, bọn lính Nhật đánh tới, trường học phải sơ tán nên em lạc mất thầy cô với lũ bạn, xong cứ ngơ ngác thế nào lại sập nguồn trôi dạt vào tận đây.”
Thẩm Yêu trước lúc xuyên không là kỹ sư bảo trì kho dự trữ chiến lược.
Đồng thời cũng là nghiên cứu sinh tiến sĩ của một trường đại học hàng không ở thủ đô, bảo dạo trước học ở Bắc Bình tính ra cũng chẳng sai, chỉ có điều chuyện xuyên không khó bề giải thích, đành đổ vạ cho cái cảnh trốn chạy chiến loạn rồi lạc lũ lạc đàn vậy.
“Hừm hưm!”
Thẩm Yêu vừa dứt lời, Lý Vân Long liền xì một tiếng cười nhạt: “Hóa ra là một thằng ranh trí thức, bảo sao mở mồm ra là văn vở dài dòng!”
Lý Vân Long liếc tròng mắt đánh giá bộ áo phao và giày thể thao trên người Thẩm Yêu, thứ vải vóc mà hắn thề là chưa từng thấy bao giờ, trông còn sang chảnh hơn cả dải lụa là của mấy lão địa chủ keo kiệt trong vùng.
Thế nên Lão Lý liền đoán già đoán non chắc thằng giặc con này là thiếu gia nhà địa chủ giàu sụ nào đó, hoặc chí ít cũng là con cháu quan lớn bên Chính phủ Quốc dân, giọng điệu nghe thế nào cũng thấy ngứa tai.
Nghĩ đến đấy, Lý Vân Long càng chẳng buồn nương tay nương miệng nữa: “Để cứu cái mặt búng ra sữa nhà cậu, tụi tao ngay cả chỗ bột mì vừa cướp được còn chẳng thèm xách nổi về đây này.”
“Cậu đã muốn tạ ơn thì khôn hồn kiếm cmn hai bao bột mì đền bù tổn thất ngày hôm nay cho ông, thế mới gọi là tạ ơn.”
“Không! Cậu mà đền đủ số bột mì cho ông, ông đây ngược lại sẽ quay sang lạy tạ cậu luôn cho máu!”
……………..
"Bột mì thì hiện tại tôi không có, nhưng để báo đáp, tôi có thể chế tạo cho các anh một loại vũ khí!"
Là một kỹ sư cao cấp 26 tuổi đã tự mình giành được chức danh chuyên môn cấp cao, Thẩm Yêu tất nhiên cũng có cái tôi và tính khí của mình.
Chỉ là lúc này Thẩm Yêu quả thực chẳng lấy ra được thứ gì giá trị, đành phải huy động mớ kiến thức trong đầu ra mà thôi.
"Hây hây!"
Lý Vân Long lại xì một tiếng cười lạnh, "Cậu xem, tôi nói có sai đâu, lũ trí thức các cậu đúng là chỉ giỏi nổ! Còn chế tạo vũ khí cơ đấy, nếu cậu mà làm cho tôi được một loại vũ khí, tôi quỳ xuống dập đầu với cậu luôn cũng được!"
"Còn không có bản lĩnh ấy thì ngày mai xách hai cái bánh ngô cút xéo cho tôi! Đừng có học đòi ăn nói khoác lác, kẻo có ngày trẹo cả lưỡi."
Nói xong, Lý Vân Long cứ thế quay phắt đầu bước thẳng về doanh trí không thèm ngoảnh lại!
Phó đoàn trưởng Hình Chí Quốc thấy Lý Vân Long bỏ đi, vội vàng bước lên an ủi Thẩm Yêu: "Cậu Tiểu Thẩm phải không nào? Cậu đừng chấp, đoàn trưởng chúng tôi tính khí nó thế đấy, chứ bản chất người ta tốt tính lắm..."
Thẩm Yêu chỉ cười trừ không nói gì, lầm lũi đi theo đám người trở về doanh trại của Tân Nhất Đoàn.
Bên này, Phó đoàn trưởng Hình Chí Quốc vừa an ủi Thẩm Yêu xong liền ba chân bốn cẳng chạy bám theo Lý Vân Long, càu nhàu:
"Lão Lý, ban nãy cậu nói năng nặng lời quá đấy nhé, chuyện này mà để lữ đoàn trưởng với sư trưởng mà biết được, cậu lại chuẩn bị ăn kỷ luật cho xem."
"Hề hề!" Nghe thấy lời của Hình Chí Quốc, Lý Vân Long lại cười hì hì đáp:
"Lão Hình, ban nãy tôi cố tình kích bác cái tên thư sinh mặt trắng đó thôi. Cậu nhìn bộ dạng y xức kìa, mặc đồ còn ngon hơn cả địa chủ ác bá."
"Trong nhà chắc chắn thiếu gì tiền, tôi khích cho cậu ta một vố xem có moi được chút lương thực nào từ nhà cậu ta không chứ lị!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận