"Nhưng mà người ta ban nãy thà nhận lời giúp chúng ta chế vũ khí, chứ nhất quyết không nhắc gì đến chuyện lấy lương thực ra báo đáp đâu đấy. Lỡ nhà người ta cũng chẳng khá khẩm gì thì sao, dẫu sao thì thời buổi này đến nhà địa chủ còn chẳng dư dả hạt thóc nào nữa là." Hình Chí Quốc lo lắng nói.
"Hề hề!" Ai ngờ Lý Vân Long chẳng những không cảm thấy cắn rứt vì sợ làm khó Thẩm Yêu, trái lại còn tiếp tục cười hì hì:
"Có cá hay không cứ tát nước quăng chéo cái đã, lỡ đâu có thật thì lương thực qua đông của chúng ta chẳng phải có chỗ bấu víu rồi sao."
Nghe Lý Vân Long nói vậy, Hình Chí Quốc vẫn nhíu mày: "Nhưng nhỡ người ta thực sự không có thì sao? Chúng ta chẳng phải đang làm khó người ta hay sao hả?"
"Không có thì chúng ta cũng chẳng lỗ! Còn cái gọi là làm khó á? Ai làm khó ai cơ chứ!" Lý Vân Long nhe răng nhăn nhở, tức tối kêu oan:
"Để cứu cậu ta, ông đây vứt toi cả đống chiến lợi phẩm dự trữ cho mùa đông rồi đấy! Tính ra thì tôi mới là người bị làm khó chứ bộ!"
Hình Chí Quốc thừa biết Lý Vân Long đang tiếc đứt ruột đống chiến lợi phẩm vì cứu Thẩm Yêu nên đành tặc lưỡi ghẹo gan:
"Nhưng mà người ta vừa mới mở miệng nói là sẽ chế tạo vũ khí cho chúng ta đấy, lỡ đâu người ta biết làm thật thì tính sao?"
"Hề hề!" Lý Vân Long lại cười lớn: "Cậu ta mà biết làm thật, cậu cứ bảo tôi rước cậu ta lên thờ làm tổ tiên luôn cũng được!"
"Thế mà ban nãy cậu mỉa mai người ta cỡ đó, lát nữa cậu còn mặt mũi nào mà dùng vũ khí do người ta làm ra nữa?"
Lý Vân Long cười hề hề: "Hây hây, sao lại không có mặt mũi chứ! Dù sao tao cũng là ân nhân cứu mạng của cậu ta cơ mà!"
……
Chuyện chế tạo vũ khí này, cả Lý Vân Long lẫn Hình Chí Quốc đều xem như chuyện nửa đùa nửa thật để trêu chọc nhau.
Chế tạo vũ khí khó khăn nhường nào, người khác không rõ chứ dẫu sao họ cũng là cấp chỉ huy, trong lòng thừa biết rõ hơn ai hết.
Xưởng quân khí Hoàng Nhai Động của tổng bộ thành lập cũng ngót nghét một hai năm nay rồi, một xưởng quân khí có cả ngàn công nhân mà đến giờ còn chẳng sản xuất nổi cái lựu đạn cho nên hồn, đạn pháo thì đành chịu, đạn súng trường thì chỉ có cách sản xuất đạn bọc lại (tái chế) mà thôi!
Chế tạo ra một loại vũ khí hoàn chỉnh, đâu phải chuyện nói mồm là làm được?
Cộng thêm việc Thẩm Yêu trông trắng trẻo thư sinh, đôi bàn tay mềm mại non mịn, đến một vết chai sần cũng chẳng có.
Trông kiểu gì cũng chẳng thấy có nét nào giống với đám kỹ thuật viên trong tổng bộ – những kẻ mà tay chân lúc nào cũng chai dày cộm, mớ vết chai sần đến mức cả đời rửa cũng chẳng sạch nổi vết mực dầu.
Kiểu gì nhìn cũng không giống người biết chế tạo vũ khí, thế nên cả hai đều xem lời Thẩm Yêu nói lúc nãy chỉ là lời nói dỗi bâng quơ mà thôi.
Cả hai đều đinh ninh Thẩm Yêu chỉ đang nói lẫy, hoàn toàn không để tâm quá nhiều.
Chỉ có điều Thẩm Yêu lại hoàn toàn khác, anh đang nghiêm túc suy nghĩ xem nên chế tạo loại vũ khí nào cho phù hợp.
Là một kỹ sư cao cấp 26 tuổi, đặc biệt lại là một kỹ sư chuyên trách dự trữ chiến lược.
Không hẳn là toàn tài, nhưng ít ra môn nào cũng phải biết một chút: từ thiên văn địa lý, cổ kim đông tây cho đến nhân văn khoa học, cái gì cũng phải thông thạo.
Còn về vũ khí thì lại càng phải tinh thông, không chỉ biết dùng mà còn phải giỏi chế tạo.
Trước khi xuyên không, số vũ khí mà Thẩm Yêu biết chế tạo không dưới tám nghìn thì cũng phải vạn, tùy tiện móc ra một món vũ khí mới quả thực chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Nhưng muốn chế ra một loại vũ khí mà quân ta ở hiện tại có thể quy mô lớn sản xuất và trang bị, thì lại hơi khó nhằn.
Dựa theo sự hiểu biết của Thẩm Yêu về trình độ công nghiệp của Bát Lộ Quân thời kỳ này, đừng nói là Tân đoàn của Lý Vân Long, cho dù có là xưởng quân công ở hậu phương đi nữa, thì năng lực công nghiệp cũng vô cùng lạc hậu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận