Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ
  4. Chương 34: Trò Chơi Trốn Tìm

Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ

  • 2 lượt xem
  • 1569 chữ
  • 2026-06-26 22:51:10

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

[Nhiệm vụ mới: Trốn tìm.]

[Mô tả nhiệm vụ: Ping pong. Nó đã trốn kỹ rồi! Là nó tìm thấy cô trước, hay cô sẽ tìm ra nó trước đây?]

"Lưu ý: Chìa khóa giải quyết vấn đề, có lẽ nằm trong trò chơi?"

....................

Triệu Lý không kịp nhìn thông báo nhiệm vụ mới của hệ thống mà vội vàng bước lên phía trước.

Lưỡi đao rời vỏ vài tấc, ngón tay giữa khẽ lướt trên lưỡi dao, lập tức có mấy giọt máu đỏ sẫm rơi xuống.

Triệu Lý giơ tay, một ngón tay ấn vào mi tâm của người kia.

Người đó như bị điện giật, toàn thân run lên, giữa trán hiện ra một dấu ấn đỏ sẫm. Hai mắt trợn trắng, cả người mềm nhũn ngã xuống bất tỉnh.

"Hắn sinh vào tháng nào?" Triệu Lý đưa ngón tay bị thương vào miệng, nhẹ nhàng mút vết máu: "Có phải tháng tư không?"

"Hình như vậy." Mọi người nhìn nhau, có vẻ không chắc chắn lắm.

"Được rồi! Những ai sinh vào tháng tư, gần đây từng bị thương khiến khí huyết suy yếu, hoặc hôm qua từng hành phòng làm hao tổn dương khí, lập tức rời khỏi phường Hưng Bình."

Sau khi Triệu Lý ra lệnh, Mã Bách Hộ, Lư Chiếu và Lỗ Kiến Hưng lập tức hành động, nhanh chóng truyền tin đi khắp nơi.

Người của Tĩnh Ninh Vệ vừa ngất xỉu cũng bị mọi người hợp sức khiêng ra ngoài.

Thẩm Yến lấy từ trong ngực áo ra một chiếc khăn tay, đưa cho Triệu Lý.

"Thẩm đại nhân, ngài mau rời khỏi đây trước."

Triệu Lý nhận lấy khăn, quấn quanh đầu ngón tay để cầm máu.

Dù không nói thẳng rằng nơi này nguy hiểm, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

"Sinh thần của ta vào tháng chạp, cũng chưa từng bị thương."

Cũng chưa từng hành phòng hao tổn dương khí.

Câu sau Thẩm Yến không nói ra, chỉ im lặng đứng bên cạnh Triệu Lý.

Nhưng ngài là lãnh đạo cấp cao mà!

Triệu Lý còn đang nghĩ cách làm sao đuổi hắn đi khỏi chốn nguy hiểm này thì từ xa có một bóng người cứng ngắc bước tới.

"Sắp tìm thấy rồi, sắp tìm thấy rồi." Người đó vừa đi vừa lẩm bẩm.

Vừa bước qua cánh cổng ngôi nhà hoang của họ Trương, thân ảnh hắn dường như bị ai đó dùng tẩy xóa đi, dần trở nên mờ nhạt rồi đột ngột biến mất.

Sắc mặt của Triệu Lý trầm xuống, lập tức túm lấy Thẩm Yến: "Lùi lại!"

Thực ra không cần Triệu Lý nhắc, Thẩm Yến sau khoảnh khắc sững sờ đã nhanh chóng phản ứng, xoay người nắm lấy tay cô, kéo lui về phía sau.

Vù—

Một cơn gió lạnh thấu xương thổi qua.

Bước chân của Triệu Lý và Thẩm Yến khựng lại.

Cảnh vật trước mắt bỗng thay đổi.

Ở chân trời, mặt trời đỏ rực sắp lặn, cả thế giới như được bao phủ trong một màu đỏ máu pha lẫn ánh hoàng kim.

Hai người nắm chặt tay, đứng trước cổng ngôi nhà cũ của họ Trương.

Chỉ là ngôi nhà cũ này đã thay đổi hoàn toàn.

Cánh cổng mục nát đổ nghiêng về một bên nay lại nguyên vẹn như lúc ban đầu, hé mở một khe hở nhỏ.

Phần mặt tiền vốn hoang tàn đổ nát của Trương gia dường như đã bị thời gian đảo ngược, những dấu vết cháy xém cũng biến mất không còn dấu vết.

"Quỷ vực." Triệu Lý lẩm bẩm.

"Gì cơ?" Thẩm Yến vẫn nắm tay Triệu Lý, nhất thời không kịp phản ứng.

"Một số loại quỷ vật có thể tạo ra một không gian và thời gian độc lập xung quanh chúng, liên tục lặp lại một khoảng thời gian nhất định, cho đến khi quy luật bị phá vỡ hoặc quỷ vật biến mất."

Triệu Lý rút tay khỏi tay Thẩm Yến, nói: "Xem ra, chúng ta phải vào một chuyến rồi, Thẩm đại nhân."

Ngón tay Thẩm Yến dưới tay áo khẽ cọ xát hai lần, giọng nói bình thản: "Tất nhiên, ta sẽ đồng hành cùng nàng."

"Hi hi."

Một tiếng cười trẻ con vang lên từ bên trong cánh cổng.

Cổng sân khẽ rung lên, rồi từ từ mở ra.

Bên trong sân, bốn đứa trẻ đang chơi đùa.

Một đứa bịt mắt ngồi xổm trên mặt đất, ba đứa còn lại nắm tay nhau, chạy vòng quanh nó.

"Trốn xong chưa?" Đứa trẻ bịt mắt cất giọng hỏi.

Ba đứa kia cười khúc khích rồi tản ra, một đứa đeo yếm nhỏ chạy về phía sân sau.

Lúc một trong ba đứa trẻ chạy ngang qua Triệu Lý và Thẩm Yến, nó bỗng khựng lại, ngẩng đầu lên.

Đôi mắt nó không biết đã bị ai móc mất, để lại hai hốc tối đen đáng sợ: "Ca ca, tỷ tỷ, mau trốn đi! Bị bắt là sẽ thành quỷ đó!"

Toàn thân Thẩm Yến căng cứng, theo phản xạ rút đao khỏi vỏ, dang tay chắn Triệu Lý ra phía sau lưng.

Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ xuống gương mặt trắng bệch của đứa trẻ, đôi mắt trống rỗng khiến người ta không rét mà run.

Nói xong, nó lại tung tăng nhảy đi, chiếc tóc buộc chỏm trên đỉnh đầu lắc lư qua lại.

"Chúng ta có cần phải trốn không?" Thẩm Yến vừa nói, vừa tháo thanh đao đeo bên hông, đưa cho Triệu Lý.

Thấy Triệu Lý hơi ngẩn ra, hắn giải thích: "Nghe nói muốn đối phó với quỷ vật thì cần một thanh đao đã từng giết qua sinh linh, thế nên ta đã xin bệ hạ lấy từ nội khố ra thanh đao của Trấn Bắc Tướng Quân triều trước."

Chỉ là trước giờ vẫn chưa có cơ hội tặng nàng.

"Thanh đao này đã theo Trấn Bắc Tướng Quân chinh chiến nửa đời người, nàng thử xem có hợp tay không." Thẩm Yến nói.

Triệu Lý thoáng động lòng, định lên tiếng khách sáo vài câu thì từ xa lại vang lên giọng nói non nớt của đứa trẻ bịt mắt: "Trốn xong chưa?"

Giọng nói kéo dài, mang theo chút thiếu kiên nhẫn.

Triệu Lý và Thẩm Yến nhìn nhau, cả hai không hẹn mà cùng chạy về phía sân sau của nhà họ Trương.

"Nhà bếp." Triệu Lý dẫn Thẩm Yến chạy vào nhà bếp.

Nếu không có hệ thống gợi ý, nàng đã tìm một chỗ kín đáo hơn để trốn, dạy cho con quỷ nhỏ kia biết thế nào là sự xảo quyệt của người lớn.

Nhưng theo như hệ thống nhắc nhở, chủ nhân của quỷ vực này có lẽ là đứa trẻ của nhà họ Trương đã bị thiêu chết.

Điều họ cần làm là vừa tránh bị bắt, vừa tìm ra đứa trẻ kia để kết thúc trò chơi.

"Ta sắp đi tìm rồi đây!"

Tiếng cười khúc khích của đứa trẻ vang lên từ xa, kèm theo tiếng bước chân lộp cộp, vậy mà nó lại chạy thẳng về phía Triệu Lý và Thẩm Yến.

Trong lòng thầm rủa con quỷ nhỏ chơi không có đạo nghĩa, Triệu Lý đảo mắt nhìn quanh, tìm xem có chỗ nào có thể trốn.

Thẩm Yến kéo tay cô, lôi vào một gian phòng có cửa đang mở.

Căn phòng này bài trí đơn giản, chỉ có một chiếc tủ và gầm giường là có vẻ đủ chỗ ẩn nấp.

Không biết trí tuệ của con quỷ nhỏ tìm người cao bao nhiêu, Triệu Lý còn đang do dự thì Thẩm Yến đã nắm tay cô, ra hiệu về một vị trí.

..................

Xung quanh yên lặng đến mức không một tiếng động.

Dưới hành lang, từng tiếng bước chân nện xuống nền vang lên lộc cộc, từ ngoài cửa phòng lướt qua, rồi xa dần, cuối cùng không còn nghe thấy nữa.

Triệu Lý cũng lấy tay bịt chặt miệng mũi giống như Thẩm Yến, cố gắng giảm bớt âm thanh hô hấp.

Đang lúc cô dần thả lỏng, bàn tay của Thẩm Yến nhẹ nhàng đặt lên vai cô.

Triệu Lý nhìn theo hướng hắn ra hiệu, lập tức thầm rủa một câu.

Đứa trẻ kia không biết đã quay lại từ lúc nào, đang nấp sau cánh cửa.

Nửa gương mặt trắng bệch lộ ra, đôi mắt trống rỗng như hốc sâu đen ngòm nhìn chằm chằm vào trong phòng.

Chờ đợi hồi lâu, gương mặt trắng bệch kia dần thò vào trong, đảo mắt nhìn quanh một vòng.

Rồi nó bước vào phòng.

Nhìn chằm chằm vào chiếc tủ quần áo, khóe miệng nhếch lên nụ cười kỳ dị, nó chậm rãi bước tới.

Bàn tay nhỏ nhắn xanh tím đặt lên tay cầm tủ, chuẩn bị kéo ra.

Đúng lúc này, nó bỗng khựng lại.

"Vụt!"

Cả người nó lao về phía mép giường, cúi gập eo xuống một cách quái dị, nhét cả đầu vào gầm giường.

"Tìm thấy rồi!"

Nó hét lớn, miệng phát ra tràng cười âm u rợn tóc gáy.

Thế nhưng...

Dưới gầm giường chỉ có lớp bụi bặm tích tụ bao năm.

Nụ cười nứt đến tận mang tai của con quỷ nhỏ cứng đờ lại, nó từ từ đứng thẳng dậy, vẻ mặt dần dần trở nên lạnh lẽo.

Nó nghiêng đầu, nhìn về phía tủ quần áo, bước tới, đặt hai tay lên tay cầm rồi kéo mạnh ra.

Nhưng bên trong chỉ toàn là quần áo, không có bất cứ ai.

"Tại sao? Tại sao? Tại sao?"

Bị chọc giận, con quỷ nhỏ thét lên, hung hăng xé nát toàn bộ quần áo trong tủ thành những mảnh vụn.

"Roẹt! Roẹt!"

Chẳng mấy chốc, khắp phòng đều là những mảnh vải rách bươm. Con quỷ nhỏ cắn một mảnh vải xanh trong miệng, đi lòng vòng quanh phòng vài lần, rồi cuối cùng không cam lòng mà bỏ đi.

Một lúc lâu sau, Triệu Lý mới thò đầu xuống từ xà nhà, khẽ nói: "Nó đi rồi."

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top