Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ
  4. Chương 11: Ánh mắt rình rập trước cửa

Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ

  • 2 lượt xem
  • 1538 chữ
  • 2026-06-23 20:59:33

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Cách hành sự của Thẩm Yến và Lư Chiếu khiến Triệu Lý mở rộng tầm mắt.

Ở một khía cạnh nào đó thì lời của Thẩm Yến cũng có lý.

Nhưng khi linh khí đã thực sự phục hồi, tuyệt đối không thể làm như vậy.

Nếu không oán khí chồng chất, đến lúc đó trong Phương Lan Viện có khi lại xuất hiện một đôi phu thê song sát.

Theo nhiệm vụ hệ thống giao, tiểu thư của Lâm gia dường như để mắt đến thân xác của Triệu Lý.

Chấp niệm của cô ta rốt cuộc là vì nhân duyên, hay vì dung mạo?

Triệu Lý không thể chắc chắn, cũng không dám đánh cược.

"Xem như một phương án dự phòng cuối cùng đi!"

Cô cố gắng kéo đề tài quay trở lại vấn đề của Lâm tiểu thư.

Lư Chiếu nhíu mày lo lắng: "Nếu không thể hóa giải chấp niệm, thì phải tìm thi thể của Lâm tiểu thư."

"Ba năm trước, cả nhà Chủ bộ chết thảm, từng có người của Khâm Thiên Giám đến điều tra chuyện này."

"Nhưng khi Lâm tiểu thư chết vẫn chưa xuất giá, không thể nhập mộ tổ tiên. Hơn nữa sáu năm trước kinh thành xảy ra đại dịch, cha mẹ và thân nhân của cô ta đều chết vì dịch bệnh, chẳng ai biết thi thể được chôn ở đâu."

"Nếu muốn tìm thi thể, e là không dễ dàng gì."

Triệu Lý nghe thấy Lư Chiếu nói cha mẹ của Lâm tiểu thư mất trong đại dịch, trong lòng liền giật thót, không nhịn được mà thở dài một hơi.

"Chưa chắc đã vậy." Thẩm Yến lại vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên tay, chậm rãi nói: "Khâm Thiên Giám tra không ra, không có nghĩa là Tĩnh Ninh Vệ cũng không thể tra được."

"Nhà họ Lâm cũng là gia đình quan lại, dù không được chôn trong mộ tổ tiên, cũng không thể tùy tiện vứt ở bãi tha ma. Trong kinh thành có thể chôn cất cũng chỉ có mấy nơi như Cẩm Sơn, Bình Sơn."

"Hơn nữa dù là quan tài hay người khiêng quan tài đều là những nghề lâu đời, từ đó mà lần theo manh mối, tìm được người biết chuyện năm đó, có lẽ sẽ có chút đầu mối."

Lư Chiếu lập tức đứng dậy chắp tay: "Thuộc hạ ngày mai sẽ đi điều tra!"

"Ta cũng đi cùng với Lư gia."

Liên quan đến mạng sống của bản thân, Triệu Lý đương nhiên không thể không quan tâm, cũng lập tức đứng lên.

Thẩm Yến nghe vậy, hơi nhíu mày.

Cô vẫn còn bị thương, mấy chuyện vặt vãnh này cần gì đích thân cô đi?

Triệu Lý thấy hắn lại chau mày, thầm nghĩ mình vẫn chưa quen với quan hệ cấp trên cấp dưới ở thời đại này, có lẽ lúc nãy thái độ hơi tùy tiện quá.

Thế là cô bắt chước dáng vẻ của Lư Chiếu, cũng chắp tay hành lễ.

Cô mặc một bộ áo dài rộng thùng thình, cẩn thận bắt chước động tác, Thẩm Yến nhìn thấy trong mắt.

Đột nhiên trong lòng mềm nhũn, thôi thì cứ để cô muốn đi đâu thì đi, về sau gọi Trương thái y điều dưỡng cho tốt là được.

Hắn khẽ gật đầu xem như đồng ý, sau đó hỏi: "Đêm nay an trí ở đâu?"

Triệu Lý không ngờ hắn sẽ hỏi chuyện này, bèn đáp: "Nhà của Lư gia vẫn còn một gian phòng trống, ta cứ tạm ở nhờ một đêm vậy."

Nhà Lư Chiếu có mẹ già vợ con cùng sống, Triệu Lý ở tạm một đêm cũng không lo bị dị nghị.

Thẩm Yến khựng lại, ánh mắt trầm xuống, chậm rãi liếc về phía Lư Chiếu.

Lư Chiếu còn chưa hiểu ra chuyện gì thì Thẩm Yến đã đứng dậy, nói: "Đi theo ta."

Triệu Lý chẳng hiểu gì cả.

Lư Chiếu nháy mắt ra hiệu, ý bảo cô mau đi theo.

Cô đi được hai bước lại quay người nhặt gói giấy dầu bọc lá sen trên bàn lên.

Bên trong là thịt gà nướng và thịt kho cô chưa ăn hết.

Cô cũng không rõ tình trạng cơ thể này rốt cuộc là thế nào.

Vừa yếu ớt đáng thương lại vô cùng đói bụng.

Hễ động một chút là đói, mấy thứ này để lại vẫn có ích.

Lư Chiếu còn phải ở lại thu dọn tàn cuộc, Triệu Lý bèn đưa gói thịt kho mà mình cố ý chưa động đến khi nãy cho hắn.

Hắn nhận lấy, cẩn thận liếc nhìn ra cửa.

"Bà cô nhỏ à, mau đi đi!"

Lư Chiếu mím môi, từ kẽ răng nhỏ giọng nhả ra một câu.

Vị đại gia phía trước kia đã từng chờ đợi ai bao giờ chưa?

Triệu Lý gật đầu, rồi nhìn thấy hộp đựng thức ăn trên bàn, cô vội ôm chặt đồ trong tay, nhanh chóng chạy theo, miệng gọi: "Thẩm đại nhân, ngài quên mang theo hộp thức ăn rồi!"

Vừa bước ra cửa, suýt chút nữa thì đâm đầu vào lưng Thẩm Yến đang đứng ngay trước cửa.

Khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi hương gỗ tùng tỏa ra từ người hắn, đồng thời phát hiện một điều, bây giờ cô thật sự quá lùn!

Vị Thẩm đại nhân trước mặt khẽ nghiêng người, từ trên cao nhìn xuống, áp lực vô cùng.

"Xin lỗi." Triệu Lý lùi lại nửa bước.

Thẩm Yến không nói gì, chỉ ra hiệu cho thị vệ quay lại lấy hộp thức ăn.

Mấy tên thị vệ thân cận của hắn nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên vẻ kinh ngạc.

Thẩm đại nhân vừa rồi... là đang đứng đợi người sao?

Triệu Lý đi theo Thẩm Yến, phía sau có mấy thị vệ bám sát, một đường thẳng tiến đến một khu viện ba gian nằm trong phủ nha.

"Đây là chỗ ở của ta trong phủ nha, cô cứ ở tạm trước đi." Thẩm Yến đứng trong sân, nói với cô.

Sân viện sạch sẽ tinh xảo nhưng lại vắng vẻ, hiển nhiên không phải nơi thường xuyên có người ở.

Triệu Lý quan sát xung quanh, nói: "Đa tạ Thẩm đại nhân."

Cô vốn vì công việc mà quen ở nhà hoang, quỷ trạch, thậm chí bãi tha ma cũng có thể nằm xuống ngủ.

Có một nơi trú chân như thế này đã là quá đủ.

Cô hài lòng nhìn quanh bốn phía, nhưng Thẩm Yến lại không hài lòng.

Sau khi Triệu Lý bước vào gian phòng, hắn gọi thị vệ đến dặn dò vài câu rồi mới quay về phòng mình.

.................

Trong gian phòng, chăn gối đầy đủ, rất sạch sẽ, chỉ là có chút ẩm thấp.

Triệu Lý đặt gói giấy dầu trong lòng lên bàn, định thắp cây nến trên bàn nhưng phát hiện mình không mang theo hỏa chiết tử.

Thế là cô đành mò mẫm trong bóng tối, mặc nguyên y phục ngồi xuống giường.

"Hệ thống?" Cô gọi trong đầu.

"Tôi đây!"

Ngay khi hệ thống đáp lại, một hàng chữ đỏ tươi hiện lên trong bóng tối.

Dấu chấm than cuối cùng như thể sắp nhỏ máu xuống.

Triệu Lý lại bị dọa giật bắn mình.

"Mi muốn dọa chết ta hả?"

Tính cả lần trong giếng, đây đã là lần thứ hai rồi!

Ngay khi cô phàn nàn, hàng chữ đỏ liền biến mất, thay vào đó là một bảng giao diện trong suốt màu xanh lam.

Nhìn thấy góc phải giao diện có biểu tượng con chim cánh cụt quàng khăn quen thuộc, Triệu Lý bỗng dưng cảm thấy hệ thống này nhất định rất phế.

  • Nghề nghiệp hiện tại: Nữ phụ ác độc. (Có thể chuyển đổi)
  • Kinh nghiệm cấp tiếp theo: 500/5000

Toàn bộ giao diện đơn giản đến mức muốn khóc.

Không có thông tin thân thể.
Không có thanh nhiệm vụ.
Không có phần giới thiệu kỹ năng.

Chỉ có một nút Nạp tiền to tổ chảng chiếm gần nửa màn hình.

Trong bóng tối, Triệu Lý im lặng rất lâu.

"Hệ thống rác rưởi, giữ mi lại có tác dụng gì chứ?"

Cô thầm mắng một câu, kéo chăn ẩm ướt trùm kín người rồi nhắm mắt ngủ.

Lần này cô ngủ một giấc yên ổn, không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Cho đến khi một tiếng thét kinh hoàng xé toạc sự yên tĩnh của buổi sáng sớm.

Triệu Lý lập tức bật dậy khỏi giường.

Lúc này trời đã sáng hẳn, không khí trong sân ẩm ướt, mang theo mùi cỏ cây và bùn đất.

Thẩm Yến chỉ mặc trung y, cùng vài thị vệ đã đến trước cô một bước, có mặt tại tiền viện.

Cô mở cửa ra thì thấy trước cổng có một cái bóng người đang đứng.

Không xa đó là một tỳ nữ áo xanh mềm nhũn ngồi phịch dưới đất.

Bên cạnh nàng ta là một hộp thức ăn bị rơi xuống, cháo và bánh bao vương vãi khắp nơi.

Mấy thị vệ của Thẩm Yến căng thẳng nắm chặt chuôi đao bên hông, bảo vệ hắn ở phía sau.

Bóng người trước cửa kia khom lưng, gù gập, cổ vươn dài về phía trước.

Gương mặt trắng bệch cứng ngắc, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ mảnh, cong lên như trăng lưỡi liềm.

Khóe miệng hai bên như bị xé toạc, kéo dài đến tận mang tai.

Lộ ra hai hàm răng trắng nhởn cùng lợi răng không chút máu.

Không ai biết gã chết từ bao giờ, cũng không ai biết gã đứng trước cửa sân này từ khi nào.

Tháng ba đầu xuân, nhưng một cơn ớn lạnh thấu xương lan tỏa trong không khí.

Triệu Lý không kìm được mà giơ tay, nắm lấy cổ tay trái của mình.

Quả nhiên... lại đến tìm cô rồi.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top