- Trang Chủ
- Xuyên không
- Vạn Vật Xuyên Không: Tôi Nâng Cấp Chung Cư Thành Pháo Đài (Dịch)
- Chương 47: Phe Tư Hữu Lao Động Vs Phe Tập Quyền Phân Phối 2
Nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra vấn đề.
Lý Lão Tam không giúp Lưu Quốc Đống, gã đang bảo vệ cái "trật tự mới" có lợi nhất cho mình.
Với quy tắc "phân phối thống nhất", những kẻ có sức khỏe nhưng lười tự thân vận động như gã mới là kẻ được chia phần bánh to nhất.
Trong chớp mắt, cục diện tại quảng trường trở nên cực kỳ phức tạp.
Một bên là phe "Tư hữu lao động" do thằng Phong cầm đầu, đối đầu gay gắt với phe "Tập quyền phân phối" đại diện bởi Lưu Quốc Đống và Lý Lão Tam.
Phần lớn cư dân còn lại chỉ biết im lặng đứng xem drama.
Trong thâm tâm, vài người đồng tình với thằng Phong, nhưng họ chẳng dám ho he vì thân đơn thế cô.
Những kẻ khác, đặc biệt là người già, trẻ nhỏ và những ai trắng tay sau chuyến đi rừng, thì kiên định đứng về phía Lưu Quốc Đống, lớn tiếng chỉ trích sự ích kỷ của thằng Phong.
"Cậu trẻ ơi, sao cậu lại làm thế! Mọi người phải đoàn kết chứ!"
"Đúng đấy! Đội trưởng Lưu là lo cho chúng ta thôi! Cậu không thể thông cảm một chút à?"
"Nộp đồ ra đi! Đừng vì một cá nhân mà phá hỏng sự đoàn kết của tập thể!"
Những làn sóng "đạo đức giả" ập đến như triều cường, muốn nhấn chìm nhóm của Phong.
Thằng Phong tức đến đỏ mặt tía tai.
Nhìn những gương mặt đang chỉ trích mình xung quanh, hắn chỉ thấy buồn nôn.
"Được... được lắm! Các người giỏi lắm!"
Hắn nghiến răng, đảo mắt nhìn một vòng rồi gằn giọng:
"Tôi nói thẳng luôn ở đây! Đồ của tôi, đừng thằng nào hòng chạm vào! Có giỏi thì bước qua xác tôi mà lấy!"
Nói xong, hắn ôm chặt đống rau dại, quay người định bỏ đi.
"Chặn nó lại!"
Ánh mắt Lưu Quốc Đống lóe lên tia lạnh lẽo, gã ra lệnh đanh thép.
Năm gã bảo vệ cùng cha con Lý Lão Tam lập tức như hổ đói vồ mồi, lao lên bao vây chặt nhóm của Phong.
Gậy tuần tra và gậy gỗ giơ cao, một trận chiến đổ máu sắp sửa nổ ra!
…….
Cùng lúc đó, tại tầng 8 tòa nhà số 5, nơi cách xa sự ồn ào náo nhiệt của quảng trường.
Hành lang chung cư chìm trong ánh đèn khẩn cấp màu xanh lu mờ, kéo dài cái bóng của hai người trên vách tường.
"Rào rào——"
Minh Đạo và Vương Chử cởi hai chiếc "túi vải" chế từ áo thun ra.
Một lượng lớn chiến lợi phẩm lập tức đổ xuống sàn, chất thành đống.
Trong phút chốc, cả hành lang tràn ngập mùi thanh tao đặc trưng của đất ẩm hòa lẫn với hương nấm rừng.
Những cây nấm rực rỡ sắc màu chất thành hai ngọn núi nhỏ: màu vàng óng của nấm gà rừng, màu nâu xám của nấm gan bò, sắc trắng nõn của nấm san hô...
Cạnh đó là mười mấy củ thực vật dính đầy bùn đất, trông khá giống sơn dược (khoai từ).
Kèo này thơm, thu hoạch không hề nhỏ!
Vương Chử nhìn cảnh tượng trước mắt mà mắt sáng rực lên.
Gã ngồi phệt xuống đất, xoa tay, nước miếng suýt thì chảy ra:
"Phát tài rồi... Anh Minh ơi, mình giàu to rồi! Nhiêu đây nấm với củ thì ăn nhòe! Một nửa đem hầm canh, một nửa làm đồ nướng... Trời ơi, cái tầm này thì sống sướng như tiên luôn!"
Gã chìm đắm trong viễn cảnh mỹ thực tương lai, hoàn toàn chẳng mảy may để ý đến những tiếng cãi vã gắt gao đang vọng lại từ phía dưới lầu.
Trái ngược với sự phấn khích của Vương Chử, Minh Đạo tỏ ra điềm tĩnh hơn hẳn.
Anh ngồi xổm xuống, bắt đầu phân loại chiến lợi phẩm một cách tỉ mỉ.
Động tác của anh cực kỳ nhanh nhẹn, tách riêng từng loại nấm và củ.
"Đừng chỉ có nghĩ đến chuyện ăn."
Anh cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên, thản nhiên nói:
"Nhiều đồ thế này, không xử lý nhanh là hỏng hết sau hai ngày đấy. Nấm phải thái lát phơi khô ngay, hoặc đem muối lại. Đống củ này thì phải tìm chỗ nào mát mẻ, khô ráo mà trữ."
"Đúng đúng đúng! Anh Minh nói chuẩn!"
Vương Chử như sực tỉnh, vỗ đùi cái đét:
"Phải phơi khô! Nhất định phải phơi khô! Nấm khô mà hầm gà thì cứ gọi là đỉnh của chóp!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận