Tim Minh Đạo đập thình thịch liên hồi, anh sải bước nhanh ra phía ban công.
Dưới giá phơi đồ có một cái rãnh kim loại dài dùng để hứng nước mưa và chống dột. Lúc này, trong rãnh đã tích một lớp nước vàng đục ngầu, trên mặt nước còn lềnh bềnh bụi bẩn và xác của mấy con côn trùng nhỏ không tên.
Đây chính là "vật thí nghiệm" không thể tuyệt vời hơn.
Anh cẩn thận tháo chiếc rãnh ra, bê cái chậu chứa thứ nước thải đang bốc mùi tanh nồng nặc đó quay lại phòng khách.
Anh đặt một chiếc ấm đun nước sạch ngay dưới vòi ra của máy lọc nước, sau đó hít một hơi thật sâu, dốc ngược toàn bộ chỗ nước vàng đục trong rãnh vào khoang chứa của máy lọc.
"Ực... ực..."
Nước thải tràn vào khoang, mực nước dâng lên nhanh chóng.
Minh Đạo chẳng cần động tay thao tác gì, chiếc máy lọc đã tự động vận hành.
Chỉ nghe thấy bên trong thiết bị phát ra tiếng nước chảy róc rách khe khẽ, những dòng nước vàng đục bị hút vào đường ống, đi qua từng lớp hệ thống lọc: tầng cát thạch anh, tầng than hoạt tính, tầng vải gạc...
Một giọt, hai giọt...
Chưa đầy nửa phút sau, một dòng nước trong vắt đã chậm rãi chảy ra từ vòi, rót thẳng vào ấm đun bên dưới.
Tốc độ này nhanh đến mức vô lý!
Hoàn toàn không giống kiểu lọc vật lý thông thường dựa vào trọng lực, mà giống như có một loại sức mạnh vô hình nào đó đang "buff" tốc độ cho quá trình này! Rõ ràng đây không phải sản phẩm của công nghệ Trái Đất!
Dòng nước mỗi lúc một lớn dần, cuối cùng tạo thành một tia nước ổn định "ào ào" đổ vào ấm.
Chỉ mất khoảng ba đến năm phút, toàn bộ chỗ nước thải ban nãy đã được thanh lọc sạch sẽ, ấm nước cũng đầy được gần một nửa.
Anh khóa van lại, bưng ấm lên rồi rót ra nửa ly.
Dưới ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra từ Bảng điều khiển xây dựng, Minh Đạo soi kỹ chiếc ly: nước trong vắt, tinh khiết, không hề có một chút tạp chất nào mắt thường nhìn thấy được, chẳng khác gì chai nước suối Lavie mà anh tích trữ trước đó.
Anh đưa lên mũi ngửi thử, mùi tanh nồng ban nãy đã bay sạch sành sanh không còn dấu vết.
Vẫn chưa vội uống ngay, anh đưa ngón tay ra nhúng một giọt nước rồi nếm thử.
Không có vị lạ.
Lúc này Minh Đạo mới thực sự yên tâm, hớp một ngụm nhỏ.
Ngọt, mát lạnh!
Một cảm giác sảng khoái chạy dọc từ cổ họng xuống dạ dày, ngay lập tức xua tan cái nóng nực, bực bội trong người.
Vị của thứ nước này thậm chí còn ngon hơn bất kỳ loại nước đóng chai nào anh từng uống trước đây!
Thành công rồi!
Minh Đạo nắm chặt tay, một luồng khoái lạc khó tả dâng trào trong lòng!
Anh đã làm được!
Chỉ cần tìm thấy đủ nguồn nước bẩn, anh sẽ có nguồn nước uống sạch bất tận!
Anh ngửa đầu, uống cạn chỗ nước còn lại trong ly.
Ngay lúc này, dưới lầu bỗng vang lên một trận xôn xao.
Tiếng ồn nghe chừng phát ra từ khu vực trung tâm tiểu khu.
Có biến rồi!
Minh Đạo thoáng rùng mình, không kịp tận hưởng "kiệt tác" của mình thêm nữa, anh lao nhanh ra ban công.
Nhìn về phía quảng trường bồn hoa ở trung tâm.
Chỉ một ánh mắt thôi, đồng tử của anh đã đột ngột co rút lại.
Dưới lầu, người đứng đen nghịt, toàn là đầu người!
Gần như tất cả cư dân còn sống sót của "Bán Đảo Lam Ngạn" lúc này đều tập trung ở đó.
Nhưng điều quái dị là, tất cả mọi người đều giữ chung một tư thế: ngửa cổ, há hốc mồm, khuôn mặt đầy vẻ chấn động nhìn chằm chằm lên bầu trời.
Theo ánh mắt của bọn họ, Minh Đạo từ từ ngước lên.
"Cái đệt!!!"
Ngay phía trên bồn hoa trung tâm, một màn sáng màu xanh lam khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng đang trôi lơ lửng giữa không trung!
Nó lớn hơn cái Bảng điều khiển xây dựng rộng một mét vuông trong phòng khách của Minh Đạo tới hàng trăm lần!
Giống như một bức rèm khổng lồ từ trên trời rơi xuống, che phủ gần như toàn bộ quảng trường trung tâm!
Rìa của màn sáng có độ trong suốt mờ ảo, trông y hệt như cái Bảng điều khiển xây dựng của anh!
Đúng là kiểu "cha nào con nấy"!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận