Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)
  4. Chương 3: Mẻ cá đù vàng bán được bao nhiêu tiền? 1

Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)

  • 8 lượt xem
  • 848 chữ
  • 2026-07-20 00:09:37

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Chuyện này quả thật chẳng hay ho gì để đem ra bàn tán.

Hai năm trước, lúc lo hậu sự cho ông nội, lối xóm láng giềng đều đến phụ một tay, nên ai nấy đều tường tận chuyện mấy anh em chia chác gia sản ra sao.

Đã chia xong xuôi hai năm trời, ngần ấy thời gian chẳng ai ho he một tiếng.

Giờ thấy cha gầy dựng được mẻ lớn, kiếm được mớ tiền liền đùng đùng nhảy dựng lên, nói ra quả thực thối tai, không ngửi nổi.

Nếu cha và mẹ bằng lòng bố thí cho họ chút đỉnh thì người ngoài chẳng xem vào làm gì.

Còn nếu ông bà đã không khứng, bọn họ có mặt dày đến mấy cũng chẳng dám đứng trước mặt người ngoài mà đòi chia tiền.

Thấy Bác Cả với Bác Hai đòi về, Diệp Diệu Đông cũng chẳng buồn giữ, liền buông tay cho họ đi thẳng.

Mặc kệ bọn họ có quay lại nữa hay không, có đến nữa gã cũng chẳng ngán.

Cha gã không gật đầu, bọn họ còn có thể đến tận nhà mà cướp chắc?

Mà cho dù cha có mủi lòng đồng ý, ba anh em gã cũng đời nào chịu để yên!

Dựa vào cái thói gì chứ?

Hàng xóm láng giềng thấy hết trò hay để xem cũng tản bớt.

Diệp Diệu Đông phủi phủi tay, quay sang bảo cha và cả nhà:

"Thôi, vào nhà thôi cả nhà ơi!"

Gã vừa mới nhấc chân, một cu cậu bé tí nheo nhóc đã đi đứng xiêu vẹo lao bạt mạng tới.

Thằng bé ôm chặt lấy đùi gã, hé hai hạt răng sữa nhỏ xíu, ngọt ngào gọi:

"Cậu ơi, bế con!"

Lúc nãy khi cha gã và mấy bác tranh chấp, mấy người đàn bà trong nhà đã dắt mấy đứa nhỏ hơn vào trong buồng để tránh cho chúng nó bị hoảng sợ.

Đến khi ngoài cửa có động tĩnh, họ mới dắt tụi nhỏ ra ngoài.

Nhìn củ khoai nhỏ nhắn, trắng trẻo, đáng yêu thế này, Diệp Diệu Đông hoàn toàn không tài nào liên tưởng nổi thằng bé với đứa con trai thứ hai đen nhẻm, gầy guộc ở kiếp trước của mình.

Gã nhéo má nó một cái, tiện tay nhấc bổng cu cậu lên, ôm vào lòng rồi đi thẳng vào nhà.

Gã còn chưa được miếng nào vào bụng từ sáng đến giờ nữa.

Ngủ trương mắt ếch đến tận trưa trật mới thèm dậy ăn sáng, cái nhà này ngoài gã ra chắc chẳng đào đâu ra người thứ hai!

Cả nhà cũng quen bén với cái nết này rồi.

Diệp Diệu Đông chính là bị bà nội nuông chiều đến hư thân mất nết.

Thành ra vai không chịu thấu, tay không biết xách, chẳng làm nên trò trống gì, suốt ngày chỉ giỏi lêu lổng, đi hoang khắp chốn.

Cũng may gã lười lao động nên nước da mới trắng trẻo mịn màng, nhìn chẳng giống dân vùng biển nửa phần, nhờ thế mới dùng cái mặt tiền này mà hỏi cưới được vợ.

Bằng không, cái hạng vừa lười vừa là thứ đầu trộm đuôi cướp như gã, có ma nó mới thèm lấy.

Vừa bước qua bậu cửa, Diệp Diệu Đông đã thấy một người đàn bà tóc ngắn, gương mặt thanh tú đang đi về phía mình:

"Đưa con đây em bế cho, anh vào ăn cơm đi, cơm nước còn đang ủ ấm trong nồi ấy."

Giọng cô nhàn nhạt, thái độ chẳng mấy mặn mà làm lòng gã dâng lên chút tư vị ê chề.

Đây là vợ gã, tên Lâm Tú Thanh, bằng tuổi gã, người ở thị trấn bên cạnh.

Chính vì cái danh lười chảy thây, không chịu làm ăn của gã vang xa khắp mười phương tám hướng, nên năm gã 20 tuổi, cha mẹ gã sợ gã không kiếm nổi vợ quanh vùng, đành muối mặt nhờ người mai mối ở nơi xa hơn một chút.

Hồi đi xem mắt, hai đứa gặp nhau một lần, vợ gã quả nhiên bị cái mặt gã hớp hồn nên gật đầu cái rụp.

Thế nhưng cưới nhau chưa được bao lâu, cô đã nhìn thấu cái bộ mặt thật của gã...

Đúng thật là một thằng báo đời, chỉ giỏi ăn hoang mặc ấm...

Bản thân Lâm Tú Thanh lúc mới cưới thì tràn trề vui sướng, nhưng ngày qua ngày, cô lại càng thất vọng về gã.

Dẫu vậy, cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn, cái thời này mà bỏ chồng là chuyện nhục nhã, ê chề lắm.

Nhiều người đàn bà bị chồng đánh đập ra bã tử còn chẳng dám nghĩ tới hai chữ ly hôn.

Đàn bà trong nhà mà không nghe lời là phải đòn, đó dường như là cái tật chung của thiên hạ rồi.

Cũng may gã không có thói vũ phu, chỉ là lười biếng, chẳng chịu làm việc chính sự.

Cô chịu khó, siêng năng một chút thì ngày đoạn tháng qua cũng sống ổn.

Vì cái lẽ đó, vợ gã đã nín nhịn, lam lũ nuôi gã suốt 30 năm trời...

Năm 50 tuổi, cô mắc chứng ung thư đường ruột, nhà chẳng có tiền chạy chữa, tuổi đời còn trẻ mà đã buông tay xuôi tay.

Khúc cô ngã bệnh, nằm bơ vơ trên giường bệnh, lòng gã đã hoảng loạn tột cùng.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top