"Đi đi đi, tụi mình ra ngoài nói chuyện, gọi hết dân làng ra đây, mời cả bác trưởng thôn đến phân xử xem có đúng là phải chia tiền cho các bác không!"
"Nếu mọi người đều bảo nhà cháu phải chia, không được nuốt trọn, thì cha cháu vốn là người đàng hoàng, chắc chắn cũng chẳng nói hai lời!"
Diệp Diệu Đông cứ thế kẹp cổ Bác Cả lôi tuột ra ngoài sân. Cũng tại cha gã quá trọng thể diện, cứ khư khư cái tình nghĩa anh em nên không muốn làm rách việc, thành ra mới đứng đó đôi co với họ lâu đến thế.
Gặp phải gã thì gã đã tống cổ ra ngoài từ lâu rồi, cái hạng người gì đâu mà không biết xấu hổ!
Thế nhưng, dù sao đây cũng là Bác Cả và Bác Hai của gã, gã có lông bông đến mấy cũng không thể ra tay đánh người được, chỉ đành dùng cái mồm rồi lôi họ ra ngoài phân bua thôi.
Bác Cả Diệp người thấp, chỉ cao tầm mét sáu mươi mốt mươi hai, còn Diệp Diệu Đông thì cao tới mét tám. Cái cổ bị gã kẹp chặt dưới nách, Bác Cả có muốn giãy giụa cũng chẳng ra được, chỉ đành loạng choạng bước theo ra ngoài.
"Mày buông tay ra! Có cái thứ hỗn hào nghịch tử nào lại đi kẹp cổ tao thế này không? Tao là Bác Cả của mày đấy!"
"Bác Cả bác hai cái gì, cái hạng muốn tống tiền nhà cháu thì đều là kẻ thù hết, ra ngoài nói chuyện!"
Gã vẫn nhớ như in hồi mình còn trẻ là một thằng phá làng phá xóm chính hiệu trong thôn, suốt ngày lêu lổng, tụ tập với đám bạn xấu chẳng làm được tích sự gì, chuyện đấm đá cãi vã thì như cơm bữa, mãi đến tận sau khi lấy vợ mới biết tém tém lại.
Cho nên cái việc gã lôi kéo trưởng bối, nói năng càn rỡ thế này cũng chẳng ai thấy có gì quá đáng, ngược lại còn thấy thế mới đúng là gã.
Nhưng dù gì đây cũng là bác gã, lại có thêm mấy chục năm trải đời rồi, gã cũng không còn cái thói khốn nạn như trước nữa, cái điệu bộ này nhìn đúng là chẳng ra làm sao.
Diệp Diệu Đông buông cổ ra, chuyển sang túm chặt lấy tay Bác Cả rồi kéo sềnh sệch ra tận cổng lớn.
Diệp Diệu Bằng thở phào một cái nhẹ nhõm, thằng Ba cuối cùng cũng chịu ra tay rồi. Chẳng biết sáng nay thằng Ba bị cái gì mà cứ nghệt mặt ra, một câu cũng không thốt, im lặng mãi đến tận bây giờ. Chứ gác lại là ngày trước thì cái tính cáu bẳn của gã đã nổi lên rồi, đâu có nhịn để cho Bác Cả với Bác Hai lảm nhảm lâu đến thế.
"Bà con lối xóm ơi, bà con chạy lại đây mà xem… ưm ưm…"
Bác Hai Diệp vội vàng lấy tay bịt chặt mồm Diệp Diệu Đông lại, cười gượng gạo bảo: "Đông à, bác với Bác Cả mày lên cửa cũng chỉ muốn bàn bạc với cha mày chút thôi, dù sao thì cuộc sống dạo này ai cũng khó khăn quá, anh em trong nhà đỡ đần nhau một tay cũng là chuyện thường mà…"
"Phải đấy, tụi bác chỉ đang thương lượng với cha mày thôi, chuyện trong nhà sao lại đem bêu riếu ra ngoài đường ngoài chợ thế kia, mày mau buông bác ra, tụi mình vào nhà nói chuyện tiếp."
Bác Cả Diệp tự thấy đuối lý, chuyện này mà bôi ra trước mặt dân làng thì họ cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa, dù sao thì cũng đã phân gia được hai năm rồi.
Diệp Diệu Đông gạt phăng bàn tay đang bịt mồm của Bác Hai ra, quát lớn: "Vào nhà nói cái gì? Sáng ngày ra chỉ nghe các bác đập bàn đập ghế cãi cọ, cái đỉnh đầu cháu nó muốn nứt ra rồi. Cứ phải ra ngoài này nói, để cho bà con nghe xem các bác có lý hay không. Bà con ơi… ưm ưm…"
"Thằng Ba, chú không biết đường dạy bảo con trai chú à?" Bác Hai Diệp quay sang trợn mắt nhìn cha Diệp.
"Hừ… Giờ thì biết sợ vạch áo cho người xem lưng rồi đấy. Ra ngoài nói cũng tốt, để bà con lối xóm phân xử giùm, không thì cái người không biết chuyện lại tưởng tôi chiếm được món hời lớn lắm không bằng!"
Lúc này, nghe thấy tiếng động, hàng xóm láng giềng xung quanh cũng kéo nhau vây lại, tò mò nhìn mấy anh em nhà họ Diệp.
"Có chuyện gì thế? Hôm qua mới bán được hơn hai trăm cân cá đù vàng, đang vui vẻ thế cơ mà?"
"Mấy người bị làm sao thế? Thằng Đông lại gây gổ đánh nhau à?"
"Lần này thằng Đông lại bày trò gì nữa rồi?"
"Đã vợ con đùm đề rồi mà sao vẫn chẳng biết nghĩ gì thế không biết…"
Diệp Diệu Đông cũng cạn lời luôn, xem ra cái danh tiếng thằng phá làng phá xóm của gã đã ăn sâu vào máu người ta rồi, cứ có chuyện gì là mọi mũi dùi đều chỉa thẳng vào gã hết!
Gã nhướng mày, bộ dạng ra vẻ bất cần đáp: "Lần này con có gây chuyện gì đâu nhé, mọi người đừng có đổ oan, là có người không biết xấu hổ đấy chứ…"
"À… Không có gì đâu, không có gì hết, kéo được cá đù vàng là chuyện hỷ mà, tụi tôi chỉ tò mò hỏi xem kéo lưới thế nào thôi nên mới ghé qua hỏi han, trò chuyện chút xíu. Thằng Đông nó cứ bảo trong nhà hầm hập nóng quá, đòi gọi tụi tôi ra ngoài này nói chuyện cho nó mát mẻ ấy mà…" Bác Cả Diệp vội vàng ngắt lời gã, cười hớn hở phân bua với hàng xóm.
Bác Hai Diệp cũng cười trừ phụ họa theo: "Hì hì, tụi tôi cũng nói chuyện xong xuôi rồi, mẹ thì ra đồng không có nhà, anh Cả thôi tụi mình đi về thôi."
"Ừ, đi về thôi, về trước đã."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận