Tuy căn nhà này có rộng rãi hơn một chút, số phòng cũng nhiều hơn với bốn gian tất cả, nhưng qua bao năm tháng gió sương, sửa đi vá lại mười mươi bận thì nay đã mục nát, cũ kỹ lắm rồi.
Bởi thế nên năm xưa bác Cả với bác Hai mới không một lời so bì hay oán thán.
Thế nhưng giờ đây, trong nhà con cháu đã đề huề, chen chúc nhau đông đúc, gian nhà cũ này bắt đầu trở nên quá tải.
Vỏn vẹn bốn căn phòng, ba cặp vợ chồng của ba anh em mỗi nhà phải chen chúc thắt lưng buộc bụng trong một gian.
Gian còn lại thì cô út Diệp Tuệ Mỹ ngủ chung phòng với cha mẹ, phải kê thêm một chiếc giường đơn nhỏ sát vách.
Trừ gia đình bốn miệng ăn của Diệp Diệu Đông ra, thì nhà anh Cả và anh Hai đều là năm người một hộ.
Năm mạng người chui rúc trong một căn phòng chật hẹp, cùng ngủ trên một chiếc giường phản gỗ kiểu cổ, thử hỏi cảnh tượng đó ngột ngạt đến nhường nào.
Đến bữa ăn là phải bày cái bàn tròn cỡ đại ra giữa nhà, vậy mà cánh đàn bà con gái trong nhà vẫn phải đứng ăn.
Chuyện này chẳng phải do gia đình có ý khinh rẻ hay phân biệt đối xử gì, mà ngặt nỗi cái nhà chật quá, không tài nào xếp đủ ghế cho tất cả cùng ngồi.
Thành thử cứ phải đợi lũ trẻ con được đút ăn no nê, chạy đi chơi hết rồi thì mấy người phụ nữ mới có chỗ đặt lưng xuống ghế để ăn tạm miếng cơm thừa.
Cha mẹ tôi đều nhìn thấu nỗi khổ cực ấy từ lâu.
Trong lòng hai người cũng đã nhen nhóm ý định phân gia từ sớm để các con tự lập cánh sinh, ngặt nỗi ngó đi ngó lại trong túi chẳng có lấy một đồng lận lưng để dựng nổi cái nhà.
Nếu cứ ép phân gia mà vẫn phải chung sống dưới một mái nhà, dùng chung một cái bếp đất, ăn chung một nồi cơm thì chuyện phân chia ấy cũng bằng hòa, chẳng khác gì lúc trước.
Mẻ cá đù vàng trúng đậm lần này kiếm được một mớ tiền lớn, coi như ông trời đã ban cho gia đình một cơ hội bằng vàng để tính chuyện ra riêng.
Bằng không, tự dưng trong nhà xuất hiện một khoản tiền khổng lồ như thế, lòng người thế nào cũng sinh ra chuyện nọ chuyện kia, đứng ngồi không yên.
Quả nhiên, chị dâu Cả và chị dâu Hai vừa nghe nhắc tới hai từ “phân gia”, đôi mắt hai người liền sáng rực lên như đèn pha.
Diệp Diệu Đông ngẩn người ra một thoáng, rồi ký ức từ kiếp trước bất chợt ùa về trong tâm trí.
Kiếp trước, sau khi cha anh trúng mẻ cá đù vàng lớn thì ông cũng gom tiền dựng nhà cho các con.
Chỉ có điều dạo ấy anh suốt ngày đi sớm về khuya, tụ tập chơi bời lêu lổng với đám bạn xấu ngoài đường nên chẳng thèm ngó ngàng hay đỡ đần một tay.
Lúc mới tỉnh dậy, anh cứ mãi dằn vặt, hối hận vì bản thân sống lại quá muộn, để lỡ mất mẻ cá đù vàng quý giá kia, thành ra quên bẵng đi cái vụ xây nhà phân chia tài sản này.
Giờ đây nghe cha đích thân nhắc lại, đầu óc anh mới vỡ lẽ ra.
Anh Cả Diệp Diệu Bằng hơi ngỡ ngàng một chút nhưng rồi cũng không có ý kiến gì.
Con cái lớn khôn thì phải tự lập cánh sinh, tách nhánh ra riêng là chuyện thường tình ở đời.
Ngược lại, anh Hai Diệp Diệu Hoa lại có vẻ luống cuống, gãi đầu gãi tai hỏi:
“Cha, chuyện này… nhà mình đang yên đang lành, sao tự dưng lại tính đến chuyện phân gia vậy cha… á!?”
Lời của anh Hai còn chưa kịp ra hết khỏi cửa miệng thì đã bị vợ anh dùng cùi chỏ thúc mạnh một cái đau điếng vào mạng sườn.
Anh ngẩn người ra, quay sang nhìn vợ một cái rồi cũng biết thân biết phận mà ngậm miệng lại.
Diệp Diệu Đông đứng bên cạnh thấy vậy liền kín đáo đảo mắt khinh bỉ.
Trong ba anh em, anh Hai là người thật thà, chất phác nhất, còn chị dâu Hai lại là kẻ nhiều mưu mô, tính toán nhất. Hai con người này bù trừ cho nhau, xét ra lại thành một cặp trời sinh!
Từ trước đến nay, người luôn nhìn anh bằng nửa con mắt, thấy ngứa mắt nhất trong nhà cũng chính là bà chị dâu Hai này.
Cũng may bấy lâu nay cha mẹ luôn để các con tự làm tự ăn, tiền ai nấy giữ.
Việc ăn uống hằng ngày thì dựa vào vài luống rau ngoài ruộng với những buổi mò cua bắt ốc ngoài bãi biển, chẳng tốn kém một cắc bạc nào, nhờ vậy mà nếp nhà này mới giữ được vẻ hòa thuận giả tạo suốt bao năm qua.
Bằng không thì cái nhà này đã bị lật tung lên từ tám đời rồi.
Mà nguyên nhân sâu xa dẫn đến chuyện đó ư?
Thì còn ai vào đây nữa, chính gã đàn ông báo hại, chuyên làm khổ gia đình này chứ ai!
Cha tôi liếc nhìn anh Hai một cái, rồi ông mở chiếc hộp sắt tròn đựng thuốc lào ra, thong thả dùng ngón tay vê vén dăm ba sợi thuốc, miệng lẩm bẩm quát:
“Có tiền trong tay rồi mà còn không chịu phân gia, tụi bây tính cứ thế mà chui rúc, rúc rích cả đám với nhau trong cái xó này suốt đời cho ấm áp chắc?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận