Bà nội xưa nay lúc nào cũng chăm chút từng li từng tí cho mấy luống rau mọc sau vườn.
Nếu chẳng ai chịu nghe lời, ngày nào cụ cũng rầy la dăm bảy bận.
Nhưng riêng với thằng Ba, vì thương đứa cháu này nhất nên cụ mới mở lời bênh vực như thế.
Cụ tính thu vén hết mấy bắp ngô ngoài ruộng vào nhà để đem bán lấy dăm ba đồng.
Tiện thể lúc thân già này còn sống thì tích cóp thêm chút tiền riêng, sau này nhắm mắt xuôi tay còn có cái mà để lại cho mấy đứa cháu nội.
Cha tôi gõ côm cốp chiếc điếu cày cho đống tàn thuốc lào vừa cháy hết rơi ra.
Ông đưa mắt nhìn một lượt đám con cháu đang tụ họp đông đủ trong nếp nhà cũ.
Vốn dĩ ông định bụng nói ra chuyện đã bàn bạc với mẹ đêm qua, nhưng chưa kịp mở lời thì đã có người nhanh nhảu cướp lời trước.
“Nội ơi, hồi sáng nội vừa bước chân ra khỏi cửa chưa được bao lâu, bác Cả với bác Hai đã hùng hổ tìm tới nhà đòi chia tiền kìa!”
Có chuyện là phải mách lẻo ngay, không thể chần chừ!
Kẻ đầu sỏ mách lẻo này không ai khác chính là cô út Diệp Tuệ Mỹ!
Gia đình khó khăn lắm mới kiếm được một mẻ tiền lớn, vậy mà bác Cả với bác Hai lại dày mặt đến mức sang tận nơi đòi chia chác.
Chuyện trong nhà chẳng thể đem ra ngoài đường rêu rao, nên cô phải đem kể hết cho bà nội nghe để cụ định đoạt.
Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng nhao nhao, đứa một câu đứa một lời hùa theo:
“Đúng đó nội ơi, ông Cả với ông Hai hung dữ lắm luôn.”
“Hai ông còn đập bàn trợn mắt nữa cơ!”
“Còn mắng cha con, không cho cha xen vào nửa lời!”
Đám trẻ con cứ líu lo như chim sẻ làm người ta nhức cả đầu, Diệp Diệu Đông liền xua tay đuổi khéo:
“Đi đi đi, chuyện của người lớn mấy đứa chen mồm vào làm gì, ra ngoài sân chơi hết đi cho khuất mắt, đừng có ở đây vướng chân vướng tay!”
“Lêu lêu lêu~”
Mấy đứa nhỏ tinh nghịch đồng loạt lè lưỡi làm mặt quỷ rồi chạy tót ra ngoài bãi cát nô đùa.
Vừa vặn dưa chuột cũng đã ăn xong, tụi nó chẳng thèm ở lại trong nhà nghe người lớn bàn việc nữa.
Trước khi chạy biến qua cánh cửa, cả đám cũng không quên ngoái đầu lại gọi với vào chỗ mẹ tôi: “Nội ơi, lát nữa ngô chín thì gọi tụi con về ăn nha!”
Suốt từ đầu đến cuối, bà nội vẫn nhắm hờ mắt, chẳng thèm nâng mí mắt lên lấy một lần.
Đột nhiên trong nhà có một khoản thu nhập từ trên trời rơi xuống như vậy, hỏi sao người ngoài không đỏ mắt ghen tị cho được.
Nhưng lòng bàn tay hay mu bàn tay thì đều là thịt cả, cụ chỉ nhàn nhạt buông một câu:
“Kệ tụi nó đi, nhà nào đèn nhà nấy rạng, thân ai nấy lo, việc gì mà phải nhìn ngó rồi sinh lòng đố kỵ với nhau.”
Cha tôi khẽ dạ một tiếng rồi cũng không nói gì thêm.
Bản thân ông vốn dĩ đã chẳng muốn đem chuyện này làm phiền đến bà nội, mắc công cụ lại thêm sầu não.
Dù sao thì tiền bạc đang nằm gọn trong tay ông, chẳng ai có tài nào mà tới cướp đi được.
Đảo mắt nhìn một lượt đám con trai, con dâu đang ngồi nghiêm chỉnh, ông lên tiếng với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
“Đêm qua cha với mẹ tụi bây có bàn bạc với nhau rồi. Sẵn dịp trong tay đang có tiền, cha tính xây nhà mới cho mấy anh em tụi bây, sẵn tiện thì chia tách hộ khẩu, phân chia gia tài ra luôn, sau này thân ai nấy lo, nhà nào tự quá vị nhà nấy.”
Căn nhà cả gia đình đang chui ra chui vào hiện tại chính là cơ ngơi do ông nội để lại.
Năm xưa vì bác Cả và bác Hai lấy vợ trước, nên ông nội đã tự tay dựng cho mỗi người một căn nhà riêng ngay sau khi thành hôn, rồi cho hai bác dọn ra ngoài sống riêng từ sớm.
Cha tôi là con út trong nhà, lại lập gia đình muộn nhất.
Ông nội nghĩ bụng sau khi mình trăm tuổi già thì căn nhà này cũng bỏ không, thành ra chẳng thèm xây thêm gian nào nữa.
Ông cụ chỉ lẳng lặng ra mảnh đất trồng rau sau vườn, dựng tạm một gian nhà nhỏ chưa đầy mười mét vuông, đắp thêm cái bếp đất để làm nơi dưỡng già cho mình với bà nội, còn căn nhà lớn này thì giao lại toàn bộ cho cha tôi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận