Nhưng đời không như là mơ, Vương Dương vẫn chưa nghĩ ra cách nào để tạo ra thần tích.
Anh ta mặc kệ, thôi thì cứ lo cho hiện tại đã.
Việc đi sâu vào rừng già coi như năm nay vô vọng, anh ta không gượng ép, mục tiêu sống còn lúc này là phải sống sót qua cái mùa đông sắp tới.
Những người lớn trong bộ lạc chẳng hề nghĩ đến cảnh khốn cùng mà họ sắp đối mặt, vẫn cứ nhởn nhơ tận hưởng cuộc sống hiện tại.
Họ quá dễ thỏa mãn, trước đây chỉ toàn ăn rau dại trái cây, giờ thường xuyên có thịt ăn, sao mà không vui cho được?
Thấy họ cứ bình chân như vại, Vương Dương chỉ biết than trời là họ thiếu chí tiến thủ, tức đến nổ đom đóm mắt.
Tức thì tức thế thôi, chứ tay chân Vương Dương chưa bao giờ nghỉ.
Anh ta âm thầm chuẩn bị mọi thứ cho mùa đông.
Suốt một tháng qua, anh ta đốn một cây gỗ lớn, cắt lấy một đoạn cao chừng nửa mét, lột sạch lớp vỏ xù xì, rồi bắt đầu khoét sâu vào bên trong, chừa lại phần thành dày khoảng ba phân.
Quá trình đục khoét này chẳng có kỹ thuật gì cao siêu, chỉ có chậm và khổ.
Nguyên nhân chính là anh ta không có nhiều thời gian.
Ban ngày phải theo người lớn đi kiếm ăn, chỉ có lúc trà dư tửu hậu mới tranh thủ làm được tí chút.
Chưa kể công cụ thì thô sơ đến phát bực.
Nhiều lúc anh ta khoét đến mỏi nhừ tay, nhấc không lên nổi.
May sao cái đám nhóc tì trong hang chắc vì rảnh rỗi quá nên hay chạy lại giúp.
Trong đó có một đứa đặc biệt nhiệt tình, phải nói là nó hâm mộ anh ta vô cùng.
Lúc nào nó cũng dính lấy Vương Dương, ngay cả khi ngủ cũng cố len bằng được vào cạnh anh ta.
Thậm chí nó còn dính người hơn cả cô em gái của anh ta nữa.
Vương Dương gật đầu tâm đắc, thầm khen đứa nhỏ này có linh tính, sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.
Thế là anh ta lẳng lặng đặt cho nó một cái tên thật kêu: Trương Tam.
Vì thế, Vương Dương cũng đặc biệt huấn luyện cho nó.
Anh ta tập gì là dạy nó tập nấy, nào là leo cây, nào là chống đẩy, không thiếu thứ gì.
Dù sao thì mấy thứ này đều có lợi cho sức khỏe cả. Đáng quý ở chỗ là Trương Tam cực kỳ tập trung, chẳng hề tỏ ra chán nản với mấy bài tập khô khan này.
Có thêm một trợ thủ đắc lực, công việc bỗng trôi chảy hẳn.
Cộng thêm mấy đứa nhóc khác cũng muốn lấy lòng Vương Dương, nên việc khoét gỗ cuối cùng cũng xong xuôi.
Và thế là, chiếc xô gỗ nhân tạo đầu tiên trong lịch sử loài người đã ra đời!
Vương Dương nhìn thành phẩm của mình mà cười hớn hở.
Đừng ai nghĩ anh ta rảnh rỗi sinh nông nổi đi chế ra cái thứ này để đi múc nước uống, anh ta không có tâm hơi đâu.
Công dụng quan trọng nhất của cái xô này chính là: Săn bắn.
Đúng vậy, chính là săn bắn.
Tục ngữ nói kiến thức là sức mạnh, nhưng trí tưởng tượng mới là chìa khóa của sự phát triển.
Muốn tận dụng hết đồ vật thì phải biết vận dụng cái đầu.
Dùng xô gỗ để bẫy mồi thì chắc nhiều người cũng hiểu, nói ra thì đơn giản lắm.
Chỉ cần đặt một quả trái cây dưới đất, úp cái xô lên, rồi dùng một cành cây nhỏ chống một góc xô lên.
Sau đó buộc một sợi dây vào cành cây đó, người nấp một góc, tay cầm đầu dây kia.
Chỉ cần mấy con thú nhỏ chui vào ăn quả, mình giật dây một cái, cành cây đổ xuống, cái xô sẽ sập xuống úp gọn con mồi bên trong.
Nghe đến đây chắc ai cũng thấy quen thuộc đúng không?
Ngày xưa chẳng phải chúng ta cũng hay chơi trò này sao?
Ngặt nỗi Vương Dương không có dây thừng để giật, nhưng cái đó tuyệt đối không phải vấn đề!
Anh ta luyện món "Tiểu Lý Phi Đao" bấy lâu nay đâu phải để làm cảnh.
Ngay lập tức, anh ta nhặt một cành cây, dựng cái xô lên rồi lùi ra xa khoảng hai mươi mét.
Anh ta mân mê viên đá trong tay để cảm nhận sức nặng, mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào cành cây đang chống xô.
"Vút" một tiếng, viên đá bay xé gió.
Chỉ nghe một tiếng "cộp" khô khốc, viên đá trúng phóc mục tiêu.
Chiếc xô nặng nề sập xuống, va vào mặt đất phát ra một tiếng động trầm đục.
Vương Dương ngoác miệng ra cười đắc thắng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận