Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Tội Phạm Truy Nã Toàn Cầu Trọng Sinh Vào Nhà Quân Cảnh (Dịch)
  4. Chương 17: Ai có thể làm gì được tôi?

Tội Phạm Truy Nã Toàn Cầu Trọng Sinh Vào Nhà Quân Cảnh (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1209 chữ
  • 2026-04-13 21:12:42

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Diệp Dương lững thững bước ra từ bóng tối.

Đứng trước bia mộ, sắc mặt Lý Minh Bác lập tức biến đổi, không giấu nổi sự kinh hoàng.

"Sao cậu lại ở đây?"

Lý Minh Bác bật dậy, quát lớn.

Diệp Dương khẽ nở nụ cười nhạt, thản nhiên đáp:

"Đừng căng thẳng thế. Ông là một tội phạm có chỉ số thông minh cao, bị cảnh sát truy đuổi suốt mười năm mà không để lại dấu vết, vừa mới gặp đã mất bình tĩnh thế này thì thật không đúng với thân phận của mình chút nào."

Ánh mắt Lý Minh Bác tối sầm lại, gã im lặng một lúc lâu mới gằn giọng:

"Ban ngày lúc gặp tôi, cậu đã nghi ngờ rồi phải không?"

"Không, nên dùng cách nói khác đi. Phải là: Kể từ khi chúng tôi tìm thấy ông, ông đã tự biết mình không còn chỗ trốn mới đúng."

Diệp Dương nhẹ giọng bồi thêm một câu.

Thế nhưng Lý Minh Bác đột ngột bật cười ha hả:

"Tôi biết chắc trên người cậu có thiết bị ghi âm. Nhưng cậu không biết rằng, loại ghi âm khi đối phương không tự nguyện thì chẳng có giá trị gì trước tòa hay sao?"

"Tôi không nghĩ phức tạp như ông đâu. Loại đồ chơi như máy ghi âm, tôi chưa bao giờ thèm dùng đến. Tôi chỉ muốn đến xem thử, rốt cuộc ông thuộc loại người nào?"

Lý Minh Bác chau mày, vẻ mặt vẫn đầy nghi hoặc.

Ghi âm tuy không thể làm bằng chứng chính yếu để buộc tội hung thủ, nhưng hoàn toàn có thể dùng làm chứng cứ bổ trợ.

Nhìn dáng vẻ thong dong của Diệp Dương, Lý Minh Bác bắt đầu thăm dò bằng một nụ cười lạnh:

"Vậy cậu thấy tôi là loại người thế nào?"

"Đúng là một kẻ rất am hiểu nghệ thuật phạm tội. À đúng rồi... kỹ thuật thắt nút dây của ông học từ đâu vậy? Từ lúc con trai ông qua đời đến khi Lý Ngọc Linh bị giết chỉ vỏn vẹn vài ngày, khoảng thời gian đó không đủ để ông học được kỹ năng điêu luyện như thế. Tôi đoán, ông đã thành thạo nó từ rất lâu rồi."

"Cậu đoán xem?"

Trên mặt Lý Minh Bác bất chợt hiện lên vẻ đắc ý.

Kỹ thuật thắt nút của gã mười năm trước đã gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ.

Thậm chí có người còn gặp phải những cơn ác mộng giống hệt nhau, mơ thấy mình bị trói chặt như thế và khi tỉnh dậy thì mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Lý Minh Bác rõ ràng không có ý định tiết lộ bí mật cho Diệp Dương.

Gã bỏ lại hai chữ "đoán xem" lạnh lẽo rồi quay người đi xuống phía cổng nghĩa trang.

Nhìn theo bóng lưng gã, Diệp Dương bình thản cất lời:

"Đợi đã."

"Sao nào? Cậu vẫn muốn moi tin từ miệng tôi à? Diệp Dương, đêm nay tôi chỉ đến thăm thuộc cấp năm xưa. Pháp luật không cấm người ta đi thăm mộ lúc nửa đêm. Hơn nữa, những gì cậu nói đêm nay tôi hoàn toàn không hiểu. Cho nên dù cậu có suy đoán tôi là hung thủ đi chăng nữa, thì khi chưa có bằng chứng, tôi vẫn là Lý Minh Bác – Tổng giám đốc của trung tâm thương mại Đại Vạn!"

Nói đến câu cuối, Lý Minh Bác không kìm được lại cười rộ lên, sau đó chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà bước tiếp.

Diệp Dương khẽ thở dài, lẩm bẩm:

"Ông tưởng đêm nay tôi đến đây để bắt hung thủ chắc? Ngông cuồng như vậy, đúng là đáng ăn đòn mà!"

Vừa dứt lời, Diệp Dương đột ngột vươn tay chộp lấy tóc Lý Minh Bác.

Gã kinh hãi tột độ.

Trong mắt gã, nếu Diệp Dương không có cái mác "Thái tử gia" của gia tộc quyền quý thì gã chẳng buồn nói chuyện nửa lời.

Một thiếu niên mười bảy tuổi, cho dù thiên phú có xuất chúng đến đâu thì trong mắt gã vẫn chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa.

Nhưng gã không ngờ nổi, sức mạnh của "thằng nhóc" này lại lớn đến vậy.

Chỉ một cú túm tóc đã khiến gã cứng đờ, không cách nào cử động.

"Diệp Dương, cậu định làm gì? Cậu là đại thiếu gia của thế gia quyền quý, chẳng lẽ lại định biết luật mà phạm luật sao? Buông tôi ra!"

Lý Minh Bác là kẻ cực kỳ am hiểu pháp luật, những năm qua gã đã nghiên cứu không biết bao nhiêu lần các bộ luật để chuẩn bị cho ngày bị sa lưới, nhằm tìm kẽ hở để luồn lách.

Tiếc rằng gã giỏi tính toán với pháp luật, nhưng lại quên mất Diệp Dương là kẻ hoàn toàn không có bất kỳ sự ràng buộc hay kiêng dè nào.

"Tôi cho dù có phế bỏ ông, thì ai có thể làm gì được tôi nào? Ở thành phố Kinh Đô này, người có thể thu xếp được Diệp Dương tôi có lẽ là có, nhưng người đó tuyệt đối không thể là ông... Lý Minh Bác!"

Diệp Dương cười nhạt, chân nhẹ nhàng đặt lên đùi trái của gã.

Nhìn qua thì có vẻ Diệp Dương không hề dùng lực, nhưng bất thình lình, từ chân Lý Minh Bác phát ra một tiếng "rắc" khô khốc.

"A...!!!"

Lý Minh Bác gào thét đau đớn. Diệp Dương nheo mắt ngồi xuống trước mặt gã, mỉm cười nói:

"Thực ra ông không nói tôi cũng biết. Dù là Lý Ngọc Linh, Trương Ngọc Hoàn hay Hoàng Nhã, vào cái ngày con trai ông gặp nạn, lẽ ra bọn họ đều đang đứng trên thang cuốn và trơ mắt nhìn con ông chết, đúng không?"

"Chính vì bọn họ chỉ đứng nhìn mà không hề hành động gì, nên ông cho rằng họ chính là kẻ gây ra cái chết của con trai mình. Sự thù hận đã khiến ông nhắm vào họ, rồi lần lượt sát hại từng người một, có phải thế không?"

Trong hồ sơ vụ án "thang cuốn ăn thịt người", chỉ có bản lấy lời khai của Trương Ngọc Hoàn.

Đó là vì cô ta là người duy nhất trong chín người quá cố làm việc tại trung tâm thương mại Hoàng Kim.

Ngày hôm đó, không biết là trùng hợp hay thế nào, ngay tại cửa thang cuốn và trong đám người cùng đi thang với đứa trẻ, lại có mặt đầy đủ cả chín người bọn họ, bao gồm cả Lý Ngọc Linh.

Lý Minh Bác lúc này dường như quên bẵng cả cơn đau.

Gã trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy sự kinh ngạc đến tột độ.

Cái nhìn đó như muốn hỏi: Chuyện mà không một ai có thể biết, tại sao cậu lại biết?

Diệp Dương rút chân lại, vừa thong thả xuống núi vừa nói:

"Tôi cho ông thêm một ngày nữa. Trong một ngày này, hy vọng ông có thể tạo ra chút độ khó nào đó. Nếu không, khi thời gian kết thúc, trò chơi này cũng nên hạ màn rồi."

Nói đến cuối cùng, Diệp Dương như đang lẩm bẩm với chính mình:

"Hình như phá án còn thú vị hơn là phạm tội nhỉ? Ừm, xem ra sau này có cái để chơi rồi."

Lý Minh Bác sững sờ nhìn theo bóng lưng Diệp Dương.

Gã tự hỏi, chẳng lẽ trong lòng cậu thiếu niên kia, việc đấu trí đấu dũng với những tội phạm IQ cao chỉ đơn giản là một trò tiêu khiển thôi sao?

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top