Ở đâu có con người, ở đó có giang hồ; mà đã có giang hồ, tất yếu sẽ có tranh đấu.
Triệu Khánh Dương chưa đủ tầm để trở thành đối thủ trực tiếp của Diệp gia, nhưng đứng sau gã lại là một thế lực gia tộc có sức ảnh hưởng ngang ngửa.
Việc ngáng chân, làm khó dễ nhau vốn đã là chuyện "cơm bữa" giữa các bên.
Trước nỗi lo lắng của Tô Uyển Dung, Diệp Dương thừa hiểu bà đang nghĩ gì.
Cậu khẽ mỉm cười đầy tự tin:
“Mẹ, đừng quên chúng ta đến đây là để điều tra vụ án giết người liên hoàn mười năm trước. Triệu Khánh Dương chưa biết việc chúng ta đã tìm ra hung thủ thật sự sát hại Hoàng Phi đâu, nên việc chúng ta đến đây lúc này chẳng có gì phải ngại cả.”
Tô Uyển Dung ngẩn người một lát, rồi như hiểu ra, bà hơi ngượng ngùng gật đầu tán thành.
Chiếc xe nhanh chóng tiến vào cổng Cục trị an rồi đỗ xịch trong sân.
Trong Cục có không ít người nhẵn mặt Tô Uyển Dung. Đám sĩ quan cấp dưới đồng loạt đứng dậy chào hỏi, bà và Diệp Dương cũng mỉm cười đáp lễ.
Tuy nhiên, tin tức này nhanh chóng được báo tới tai Triệu Khánh Dương.
Gã chậm rãi rời phòng làm việc, khi gặp mặt liền trưng ra nụ cười giả tạo hết mức:
“Ái chà, giáo sư Tô, cả Diệp Dương nữa, sao hai người lại rồng đến nhà tôm thế này? Chẳng lẽ vụ án mạng sáng nay đã có manh mối gì mới rồi sao?”
Vừa chạm mặt, Triệu Khánh Dương đã sốt sắng muốn dò hỏi thông tin vụ án lúc rạng sáng.
Tô Uyển Dung ngoài cười nhưng trong không cười, bình thản đáp:
“ Chúng tôi đến Cục chỉ để trích xuất thêm tư liệu chi tiết về vụ án liên hoàn mười năm trước thôi. Cục trưởng Triệu, phía các anh chắc vẫn còn lưu giữ chứ?”
“Dĩ nhiên rồi! Tất cả hồ sơ Cục trị an từng thụ lý đều được phân loại và lưu trữ đầy đủ. Có điều... án từ mười năm trước mà giờ mới tra thì không chắc lắm đâu. Hai người cứ đến phòng lưu trữ mà hỏi, chỉ cần là việc chung, Cục trị an Kinh đô luôn sẵn lòng tạo điều kiện!”
Triệu Khánh Dương vừa nói vừa vung tay ra bộ khoát đạt, ra dáng một người nắm quyền sinh quyền sát.
Có điều, thời đại này là kỷ nguyên thông tin hóa, phòng lưu trữ giấy tờ dù vẫn tồn tại nhưng hầu hết hồ sơ đã được số hóa để bảo tồn vĩnh viễn.
Nếu phải vào kho giấy mà lục lọi thủ công, chẳng biết đến đời nào mới xong.
Sắc mặt Tô Uyển Dung hơi trầm xuống, bà hỏi thẳng:
“Cục trưởng Triệu, chúng tôi không thể kiểm tra trên hệ thống máy tính sao?”
“Thật quá đáng tiếc, hôm nay hệ thống của Cục đang trong quá trình nâng cấp tối ưu hóa, tạm thời chưa truy cập được. Nếu hai người muốn đợi thì cứ việc tự nhiên.”
Tô Uyển Dung định lên tiếng phản bác, nhưng Diệp Dương đã mỉm cười cắt ngang:
“Không cần đâu, chúng tôi tự vào phòng lưu trữ tìm.”
“Cậu Diệp này, giáo sư Tô có thẩm quyền tra cứu tư liệu, nhưng cậu... thì không.”
Triệu Khánh Dương thản nhiên nhắc nhở.
Diệp Dương đúng là không thuộc hệ thống trị an.
Đối với những hồ sơ mật như thế này, gã nói cậu không có quyền xem cũng chẳng sai.
Nhưng chút chuyện nhỏ này sao làm khó được cậu?
Diệp Dương nhếch môi cười nhạt:
“Tin tức của Cục trưởng Triệu có vẻ chậm nhạy nhỉ. Trước đây tôi đúng là không thuộc ngành, nhưng cách đây một giây, tôi đã được bổ nhiệm làm nhân viên chuyên án đặc biệt của vụ này. Nếu không tin, ông có thể gọi điện trực tiếp hỏi Bộ trưởng Diệp.”
Cậu không nói là vài phút hay vài tiếng trước, mà khẳng định là "cách đây một giây".
Sắc mặt Triệu Khánh Dương lập tức trở nên khó coi.
Gã gằn giọng:
“Hóa ra là vậy. Được, tôi sẽ kiểm chứng sau. Người đâu... đưa giáo sư Tô và cậu Diệp đến phòng lưu trữ, cứ để họ thong thả mà tìm.”
Tô Uyển Dung chẳng lạ lẫm gì Cục trị an Kinh đô, nơi này vốn dĩ từng là địa bàn làm việc của Diệp Chính Bang.
Bà chẳng cần người dẫn đường, tự mình đi thẳng tới kho lưu trữ.
Bên trong chỉ có hai viên chức già đang trực.
Sau vài câu chào hỏi, Diệp Dương vào thẳng vấn đề:
“Hai chú có biết hồ sơ vụ án giết người liên hoàn năm 2007 để ở giá nào không?”
Hai người họ nhìn nhau rồi lắc đầu đầy ngao ngán:
“Hồ sơ mỗi năm nhiều vô kể, vụ án liên hoàn đó chúng tôi cũng không nhớ rõ vị trí cụ thể.”
“Vậy hồ sơ của mười năm trước tập trung ở đâu? “
“Trên giá C12. Nhưng riêng giá đó cũng có đến hàng trăm, hàng ngàn bộ hồ sơ, tìm sao nổi đây?”
Diệp Dương không đáp, cậu sải bước tới giá C12, bắt đầu rà soát từng mốc thời gian theo tháng. Thực tế, tìm hồ sơ không khó, cái khó là phải lọc ra được những tình tiết mấu chốt giữa một đống tư liệu khổng lồ.
Cậu và Tô Uyển Dung mỗi người đứng trên một chiếc thang, cặm cụi rà soát.
Sau một khoảng thời gian dài, cuối cùng tiếng gọi của Tô Uyển Dung vang lên, họ đã tìm thấy bộ hồ sơ về vụ án liên hoàn năm đó.
Nhìn chồng tài liệu dày cộm, Tô Uyển Dung không khỏi cảm thán:
“Vụ án này kéo dài quá lâu, không ngờ hồ sơ lại tích tụ nhiều đến thế này.”
“Chúng ta chỉ cần tìm các biên bản lấy lời khai cư dân xung quanh vào thời điểm đó thôi. Những tư liệu khác ở nhà mình đã có đủ rồi, xem nhiều chỉ phí thời gian.”
Diệp Dương nhắc nhở một câu, nhưng chính cậu lại không vội rút bất kỳ hồ sơ nào ra xem mà vẫn tiếp tục đưa mắt tìm kiếm trên giá sách.
Tô Uyển Dung bắt đầu lật mở tài liệu, tập trung vào lời khai của những quần chúng được phỏng vấn, đặc biệt là thông tin về những người từng hỗ trợ điều tra, bà không bỏ sót một ai.
Thời gian trôi qua từng chút một, bỗng nhiên, trên môi Diệp Dương hiện lên một độ cong kỳ quái.
“Mẹ, trong số hồ sơ này, có biên bản lấy lời khai của ai tên là Tiêu Đại Giang không?”
Tô Uyển Dung nghe vậy lập tức lật tìm:
“Có! Sao con biết?”
Diệp Dương giơ cao tập tài liệu trên tay, nụ cười đầy vẻ khẳng định:
“Vụ án liên hoàn mười năm trước có phá được hay không, hoàn toàn phải trông chờ vào gã Tiêu Đại Giang này rồi!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận