Thấy Diệp Dương và Tô Uyển Dung định rời đi, Lý Minh Bác bắt đầu cuống cuồng.
“Pháp y Tô, Diệp thiếu, hai người đừng vội mà. Chuyện này thực sự đã quá lâu rồi, tôi cần thời gian để nhớ lại đã.”
Lý Minh Bác sợ nhất là đắc tội với Diệp Dương và Tô Uyển Dung.
Nói thẳng ra, cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám đụng đến một sợi lông của người nhà họ Diệp.
Nếu không, chỉ cần nhà họ Diệp nổi giận, trung tâm thương mại Đại Vạn này e rằng sẽ bị kiểm tra từ lúc mở cửa sáng sớm cho đến khi đóng cửa đêm khuya, kiểm tra cho tới khi phá sản mới thôi!
Tô Uyển Dung thực sự không hiểu nổi cậu con trai bảo bối này, tại sao nói giận là giận ngay được.
Lời Lý Minh Bác nói cũng đâu có sai, chuyện cũ rích như thế làm sao dễ dàng nhớ ra ngay?
Thế nhưng, dù con trai muốn làm gì, làm mẹ như bà đương nhiên phải đứng về phía nó.
“Quản lý Lý, tôi nói thẳng luôn. Việc hôm nay chúng tôi hỏi có liên quan đến vụ án giết người hàng loạt mười năm trước. Vì vậy, nếu ông biết gì mà giấu diếm, đến khi chúng tôi điều tra ra, ông chắc chắn sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!”
Diệp Dương nói xong không hề nán lại, đẩy cửa văn phòng định bước ra ngoài.
Lý Minh Bác nghiến răng, hạ quyết tâm:
“Được, tôi nói. Trước ngày 16 tháng 9 mười năm trước, tại bách hóa Hoàng Kim đúng là có xảy ra một chuyện lớn, và chuyện đó có liên quan đến tôi!”
Diệp Dương đột ngột quay đầu lại, đôi mắt sắc lẹm:
“Chuyện gì? Tại sao lại liên quan đến ông?”
“Ngày 10 tháng 9 năm 2007, tại bách hóa Hoàng Kim đã xảy ra một vụ tai nạn thang máy cuốn. Nạn nhân thiệt mạng khi đó... chính là con trai tôi!”
Nói đến đây, hốc mắt Lý Minh Bác đỏ bừng lên.
Vẻ mặt hắn trở nên vặn vẹo, khiến cả Diệp Dương và Tô Uyển Dung đều không khỏi kinh ngạc.
Ngày 10 tháng 9, nghĩa là chỉ sáu ngày trước khi vụ án giết người đầu tiên xảy ra.
Bách hóa Hoàng Kim thực sự đã có biến!
“Thang máy cuốn gặp sự cố? Rốt cuộc là thế nào?”
Diệp Dương nheo mắt hỏi, giọng điệu đầy vẻ nghi vấn.
Lý Minh Bác như rơi vào hố sâu đau khổ, rã rời đáp:
“Hôm đó là cuối tuần, vợ tôi bận việc nên tôi đón thằng bé đến chỗ làm. Tôi không ngờ, chỉ trong lúc mình sơ sảy, nó đã chạy ra thang máy chơi. Càng không ngờ là đúng lúc đó thang máy lại hỏng. Cả người nó bị cuốn vào khe hẹp. Diệp thiếu, cậu có biết không? Lúc đó... đầu thằng bé bị nghiền nát, não văng tung tóe khắp nơi trên thang máy!”
Đến cuối câu, Lý Minh Bác gầm lên như một con thú bị thương, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng và ngọn lửa phẫn nộ!
Tô Uyển Dung vốn là người mẹ, bà quá hiểu cảm giác bất lực khi nhìn con mình gặp nạn mà không thể cứu, liền ái ngại thốt lên một câu: “Tôi rất tiếc.”
Lý Minh Bác như không nghe thấy, gục đầu xuống.
Diệp Dương quan sát hắn một lúc lâu, cuối cùng cũng thở dài một tiếng:
“Thật xin lỗi quản lý Lý, không ngờ lúc đó lại xảy ra chuyện như vậy.”
“Hì hì, không biết Diệp thiếu và pháp y Tô còn muốn biết gì nữa không?”
Lý Minh Bác ngước đôi mắt đỏ sọc lên, gượng cười hỏi lại.
Nụ cười ấy mang theo chút oán hận, như thể đang mỉa mai:
“Vạch trần nỗi đau của người khác vui lắm sao?”
Diệp Dương và Tô Uyển Dung không nán lại thêm, bước ra khỏi văn phòng rồi rời đi ngay lập tức.
Trở lại trong xe, thấy Diệp Dương đang trầm ngâm, Tô Uyển Dung không nhịn được hỏi:
“Diệp Dương, con đang nghĩ gì vậy?”
“Con đang nghĩ xem làm thế nào để liên kết Lý Minh Bác, con trai ông ta, Lý Ngọc Linh, Hoàng Nhã và Trương Ngọc Hoàn lại với nhau chỉ trong vỏn vẹn sáu ngày!”
Nghe con trai nói, Tô Uyển Dung trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên:
“Ý con là... Lý Minh Bác là hung thủ sao?”
“Không. Bất cứ ai có liên quan đến vụ án giết người hàng loạt mười năm trước đều nằm trong diện tình nghi. Lý Minh Bác có nghi vấn, thậm chí toàn bộ nhân viên bách hóa Hoàng Kim năm đó đều có nghi vấn. Con chỉ đang cân nhắc xem, trong sáu ngày ngắn ngủi, liệu ông ta có đủ khả năng để vạch ra một kế hoạch giết người hoàn hảo đến thế hay không.”
Diệp Dương có thói quen đưa tất cả những người liên quan vào danh sách tình nghi, sau đó dùng phương pháp loại trừ để gạt bỏ từng người một. Kẻ cuối cùng còn sót lại chắc chắn là hung thủ!
Trong hồ sơ vụ án năm xưa có rất nhiều giả thiết, nhưng chưa từng có ai đào sâu theo hướng bách hóa Hoàng Kim.
Đây là một hướng đi mới, và rất có thể là hướng đi chính xác nhất!
“Mẹ, mẹ hỏi xem còn lãnh đạo cao cấp nào của bách hóa Hoàng Kim năm đó đang ở Kinh đô không. Đặc biệt là tìm hiểu xem khi vụ tai nạn thang máy xảy ra, nhóm người Lý Ngọc Linh, Hoàng Nhã có mặt tại hiện trường hay không. Nếu tìm được đoạn phim giám sát năm đó thì tốt quá!”
“Chuyện này chắc phải đến sở cảnh sát một chuyến. Mẹ nhớ hình như lúc đó có lưu lại hình ảnh hiện trường, nhưng không biết giờ còn giữ không.”
“Vậy còn chờ gì nữa, đến sở cảnh sát ngay!”
Diệp Dương mỉm cười ra lệnh.
Tài xế nghe vậy liền hiểu ý, lập tức nhấn ga tăng tốc.
Chỉ có Tô Uyển Dung là hơi do dự khuyên ngăn:
“Thật sự muốn đến đó sao? Đó là địa bàn của Triệu Khánh Dương, con không sợ rút dây động rừng à?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận