Họ trò chuyện về những chuyện cũ ngày xưa. Cùng ở trong quân đội nên chuyện để nói nhiều vô kể. So-ra vừa rót thêm rượu vừa nói với giọng phấn khích:
"A ha ha. Nào! Chúc mừng ngày xuất ngũ sắp tới của cậu."
"Sớm thế sao? Ơ, tràn rồi kìa!"
Ju-hwan vội hớp một ngụm để ly rượu không bị tràn. So-ra đã cạn ly, cô tiếp lời:
"Nếu không phải bây giờ thì bao giờ mới được uống chúc mừng như thế này chứ? Dù là ngoài ý muốn nhưng tôi cũng nhận được nhiều sự giúp đỡ từ cậu nên muốn nói chuyện chút thôi."
"...Tôi đã giúp được gì cho trung đội trưởng ạ?"
Ju-hwan vừa nhấm nháp rượu vừa hỏi ngược lại. Tất nhiên trong đợt huấn luyện vừa rồi anh đã thể hiện rất tốt. Nhưng còn trước đó thì... Chẳng phải anh chỉ là một thằng xui xẻo mà ai cũng muốn tránh xa sao? Thực tế thì một trong những lý do khiến lòng tự trọng của anh bị tổn thương trước khi trùng sinh chính là vì cuộc sống quân ngũ này.
Nhưng So-ra gật đầu như thể đó là điều hiển nhiên:
"Tất nhiên rồi! Cậu đã giúp tôi rất nhiều đấy."
"Ví dụ như?"
"Ừm. Khi tôi mới chuyển đến, cậu đang là binh nhất nhỉ? Hồi đó tôi gọi cậu nhiều nhất đấy."
"À, hồi đó tôi cũng phải lăn lộn khá nhiều. Thế nên tôi cứ tưởng trung đội trưởng ghét tôi."
"Hả? Làm gì có chuyện đó! Vì cậu làm việc hiệu quả nhất nên tôi mới gọi đấy chứ. Chứ đám thượng, binh kia thì cậu biết rồi đấy..."
"À... Nhớ rồi. Thú thật là hồi đó nát như tương."
"A ha ha. Đúng rồi. Thế nên tôi mới bắt cậu làm nhiều việc. Dù cậu có hơi xui xẻo thật nhưng việc nào cậu cũng làm đâu ra đấy. Nhờ cậu mà tôi bớt khổ đấy, dù biết là bắt cậu vất vả nhiều."
Vừa nói, những ký ức cũ dần ùa về. Đúng là thời đó đám lính cũ của đại đội 4 toàn hạng bỏ đi. Nhờ vậy mà Ju-hwan và Lee Jeong-hoon - người mới nhập ngũ chưa được bao lâu - gần như phải gánh hết việc. Nhất là với bản thân anh, vì biết mình xui xẻo nên anh càng nỗ lực làm việc để được người khác công nhận.
'Công nhận... có là cái quái gì đâu mà sao mình lại ám ảnh thế không biết.'
Anh tự nhủ vậy, nhưng được công nhận đối với anh lại là một điều "không hề nhỏ". Chẳng riêng gì thời quân ngũ, ngay cả sau khi xuất ngũ anh cũng thế. Vì xui xẻo nên anh phải nỗ lực gấp nhiều lần người khác mới được công nhận. Và có lẽ, bây giờ cũng chẳng khác gì. Có lẽ vì thế mà lời nói của So-ra gợn sóng trong lòng anh.
Ju-hwan mỉm cười đưa ly rượu ra:
"...Cảm ơn trung đội trưởng."
"Hả? Ừ. Tôi mới là người phải cảm ơn cậu đây."
Thấy thái độ của Ju-hwan đột nhiên thay đổi, So-ra nghiêng đầu đáp lại đầy bối rối.
Cứ thế, chuyện quân đội trở thành mồi nhắm, rượu vào lời ra. Ai mà ngờ được có ngày mình lại ngồi uống rượu với con gái, mà lại còn là So-ra nữa chứ.
Chẳng mấy chốc, mặt So-ra đã đỏ bừng. Lưỡi bắt đầu líu lại, có vẻ say lắm rồi.
"Trung đội trưởng, say rồi, đừng uống nữa ạ."
"Không. Tôi không say. Mà này, đừng gọi 'trung đội trưởng' nữa. Sắp xuất ngũ rồi, gọi là chị đi!"
Nghe giọng là biết say bí tỉ rồi.
"Sao được ạ? Còn hơn một tháng nữa mới xuất ngũ cơ mà."
"Ơ kìa? Đây là mệnh lệnh. Nào, uống ly này rồi gọi là chị nhé?"
Vừa nói vừa bắt chước lời thoại phim, trông cô hoàn toàn là dáng vẻ của kẻ say khướt.
Ju-hwan cười khẩy. Hôm nay anh thấy nhiều bộ mặt khác của cô quá. Trước đây chỉ thấy cô lạnh lùng, không ngờ cũng có lúc như thế này. Với cá nhân anh, dáng vẻ này gần gũi và giàu tính người hơn.
Ju-hwan uống cạn ly rượu cô rót để đáp lại mong đợi.
"Ừm. Chị? Gọi thế này được không ạ? Ngượng mồm quá."
"Ơ? Tôi đâu có bảo cho phép nói trống không đâu?"
"Xin lỗi, trung đội trưởng."
"À, đùa thôi. Nhạt thế."
"Ha ha. Thế gọi 'chị' nhé?"
"Đã gọi rồi còn gì. Muốn gọi sao thì gọi đi~."
Giọng líu lưỡi, đôi mắt nheo lại cười trông rất xinh.
"Tôi đi vệ sinh tí nhé."
"Vâng, đi đi."
So-ra đứng dậy. Anh dõi theo dáng vẻ của cô đi vào phòng tắm. Chiếc váy H-line bó sát tôn lên vóc dáng gợi cảm, thu hút ánh nhìn. Anh cứ đờ đẫn nhìn vào cửa phòng tắm, thì bỗng nhiên cánh cửa bật mở.
"Ju-hwan này, bàn chải có hai cái, dùng ké một cái được không? Cho tỉnh rượu tí."
"À, ừ. Cứ tự nhiên đi."
"Cảm ơn."
Một lát sau, So-ra bước ra.
"A, sống lại rồi. Ju-hwan à, tôi tỉnh rượu rồi. Uống tiếp đi!"
Định uống sạch cả chỗ Soju còn lại luôn hay sao ấy. Ju-hwan cười gượng, đứng dậy:
"Trước đó, tôi cũng phải đi vệ sinh tí đã."
Anh cũng cần tỉnh rượu một chút mới uống tiếp được. Vã cả đống rượu Sake nặng đô vào người thế này, người cũng lâng lâng rồi.
Xoảng.
Đánh răng, giải quyết nỗi buồn rồi rửa mặt bằng nước lạnh, anh thấy tỉnh táo hơn chút. Tỉnh táo lại rồi thì một suy nghĩ chợt nảy ra.
'...Chỉ uống thôi à? Thế làm sao tạo không khí được?'
Mải uống vui quá nên suýt quên mất mục đích chính. Anh chưa từng uống rượu riêng với con gái bao giờ nên chẳng biết phải làm sao để tạo bầu không khí lãng mạn.
'Hay là hỏi xem có bạn trai chưa nhỉ?'
Chịu thôi, không biết nữa. Nghĩ mãi cũng chẳng ra kế hay.
'Thôi thì cứ đâm lao phải theo lao vậy.'
Nghĩ đoạn, anh vừa bước ra thì...
"Khò..."
"Ơ...?"
Thấy So-ra đã nằm lăn ra sàn nhà.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận