Trong Phật giáo có khái niệm về "Nghiệp". Tích thiện thì gặp phúc, tạo ác thì phải chịu quả báo.
Thế nên, muốn kiếp này hạnh phúc thì kiếp trước phải tích đức, và kiếp sau có an nhàn hay không là do những gì ta gây ra ở hiện tại.
Nói một cách đơn giản, nếu muốn có một cuộc đời hạnh phúc, tốt nhất là đừng làm điều ác mà hãy sống lương thiện.
‘Có vẻ kiếp trước mình sống tệ lắm hay sao ấy nhỉ.’
Chứ không thì sao cuộc đời lại ra nông nỗi này.
Bạn đã bao giờ nghe câu "vận xui đeo bám" chưa?
Kiểu như lúc nào cũng gặp đen đủi ấy, mà vận xui của tôi thì chính là như thế.
Không hiểu sao từ bé tôi đã xui tận mạng.
Đến cái bài thi trắc nghiệm hay là chọn A hoặc B thôi, tôi chưa bao giờ chọn đúng lấy một lần.
Mấy cái trò chơi may rủi thì khỏi nói, chẳng bao giờ thấy mặt mũi cái lợi lộc đâu.
Hồi nhỏ xui xẻo thì còn đỡ, chứ bước sang tuổi đôi mươi, phải nói là vận may của tôi đã khô héo từ lúc nào rồi.
Chuỗi ngày bất hạnh chính thức bắt đầu vào năm 24 tuổi với căn bệnh rụng tóc cấp tính.
Thế là từ giữa độ tuổi 20, tôi đã phải sống chung với bộ tóc giả.
Đến năm 30 tuổi, thằng nhỏ vốn chẳng mấy khi được dùng đến của tôi lại dính phải cái bệnh quái đản mang tên "liệt dương".
Bạn đã bao giờ nếm trải cảm giác nhận ra "chào cờ" buổi sáng không còn tồn tại chưa?
Nếu chưa từng trải qua thì đời nào bạn hiểu được nỗi lòng này.
Có lẽ vì đã nếm trải quá nhiều vận xui, nên giờ đây, chuyện đi đường mà bị chim ỉa lên đầu đối với tôi cũng chỉ là "chuyện nhỏ như con thỏ", coi như tích đức cho đời.
‘Haizz. Cô đơn chết mất thôi.’
Vấn đề thực sự của tôi giờ đây chẳng phải là rụng tóc hay liệt dương, mà là sự cô độc đến cùng cực vì chẳng thể kết nối được với ai.
Có lẽ vì Giáng sinh đang đến gần nên tôi lại càng thấy trống trải. Nói không đùa chứ, cứ đà này chắc tôi chết già trong cô độc mất.
‘Không biết mẹ dạo này thế nào rồi?’
Đã lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy mặt người thân.
Dù vẫn liên lạc đều, nhưng lần cuối chúng tôi thực sự ngồi đối diện trò chuyện trực tiếp cũng đã hơn 3 năm rồi.
Thâm tâm tôi muốn chạy thẳng về nhà để thăm hỏi, dù là người em gái vốn coi nhau như "oan gia truyền kiếp" thì giờ tôi cũng thấy nhớ.
Nhưng cứ mỗi lần định bước chân về, đôi chân tôi lại nặng trĩu.
Tôi sợ nhỡ mình về mà lại kéo theo vận xui khiến gia đình xảy ra chuyện gì thì sao?
Cái đận bị bọn đòi nợ truy đuổi vì chuyện bảo lãnh nợ nần trước kia vẫn còn ám ảnh lắm.
‘Thôi, cứ thui thủi một mình cho nhẹ đầu.’
Dù có cô đơn thì vẫn đỡ hơn là đi làm khổ người khác.
Vận xui của tôi không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn lan sang cả những người xung quanh. Vì thế, từ hồi trung học cho đến đại học và đi làm, ai dính vào tôi cũng đều bị gọi là "thằng cha xui xẻo".
Dẫu vậy, có vẻ như tôi vẫn còn chút phúc đức khi có vài người chủ động tiến đến gần.
Nhưng những lúc ấy, chính tôi lại tự dựng lên bức tường ngăn cách.
Đã chọn cách rời bỏ gia đình để tránh gây họa, thì hà cớ gì phải dây dưa với ai cơ chứ?
Đến cả công ty xuất bản vốn khó khăn lắm mới xin được việc mà tôi còn phải bỏ để làm freelancer, tất cả cũng chỉ vì không muốn làm liên lụy đến người khác.
‘Kiếp này coi như bỏ, hy vọng kiếp sau có thể sống hạnh phúc.’
Dù không hẳn là người sùng đạo, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn hay suy nghĩ như thế.
Và rồi, một ý nghĩ bất chợt lóe lên.
‘Chẳng lẽ, đến cả kiếp sau mình cũng tiêu đời rồi sao?’
Nghe bảo muốn kiếp sau hạnh phúc thì kiếp này phải tích đức, mà cả đời tôi chẳng làm được việc thiện nào cho ra hồn.
Thậm chí, không những tự bất hạnh mà tôi còn đi gieo rắc cái vận xui của mình cho thiên hạ, nói theo cách nào đó thì chẳng phải tôi đang tạo nghiệp sao?
“Chết tiệt.”
Thật là, muốn sống hạnh phúc trong cái cuộc đời này đúng là chuyện viển vông.
Kéeeee- Rầm!
Cầu mong sao cái "thiện nghiệp" bé nhỏ của hiện tại có thể đủ sức bù đắp cho đống "ác nghiệp" của quá khứ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận