Điểm danh xong, Seo Ju-hwan cùng đám lính đi hút thuốc. Với dân nghiện thuốc thì điếu thuốc trước khi ngủ là "thủ tục" không thể thiếu trong ngày.
‘Hai ngày nữa mới liên lạc được với gia đình.’
Trước khi huấn luyện kết thúc thì cấm liên lạc ra ngoài. Nghe bảo hôm nay mới là ngày thứ 3, tính ra hôm nay cũng gần xong rồi, cố nốt mai là gọi được về nhà thôi.
Đang miên man suy nghĩ thì khi lên đến tầng 3 của doanh trại, Ju-hwan thấy Jeong So-ra đang đứng đợi trước cửa phòng sinh hoạt chung.
Ju-hwan đại diện cho đám lính đi cùng chào theo kiểu quân đội: “Trung đội trưởng, cô tìm tôi ạ?”
“Ừ, Ju-hwan, đợi cậu mãi. Vào đây nói chuyện chút.”
So-ra dẫn anh vào phòng hành chính, chỉ cái ghế đối diện ý bảo ngồi xuống.
‘Gì thế nhỉ? Chắc không phải vì chuyện ban ngày chứ?’
Người ta bảo phụ nữ thù dai, chẳng lẽ giờ này cô ấy vẫn còn nhớ để tính sổ? Nhưng những lời cô ấy thốt ra lại nằm ngoài dự đoán của anh.
So-ra hơi ngượng ngùng hắng giọng: “Khụ… Người cậu không sao chứ?”
“Cô nói sao ạ?”
“Tôi hỏi cậu có đau ở đâu không? Hôm nay lúc huấn luyện chẳng phải cậu ngã trên núi à.”
“À.”
Nghe thế, anh mới sực nhớ ra. Vừa rồi mỗi lần cử động, cơn đau cứ âm ỉ khiến anh khó chịu.
‘Chả trách sao khắp người toàn vết bầm.’
Lúc tắm anh đã kiểm tra, đúng là thâm tím đầy mình. Giờ nghĩ lại thì đúng là tầm này năm xưa anh từng ngã trên núi thật.
“Vai phải với chân hơi đau một chút… nhưng vẫn chịu được ạ.”
“Chịu được cái gì mà chịu. Lúc huấn luyện ban nãy trông cậu cứ thẫn thờ ra. Chắc tại đau nên mới thế đúng không?”
Nếu nói là đúng thì cũng không sai, nhưng đấy không phải lý do chính. Thành thật mà nói, lý do chính khiến anh thẫn thờ là do cái "Hệ thống dục vọng" kia kìa.
Tất nhiên, anh chả dại gì mà đi phủ nhận sự quan tâm của cô ấy.
“Haha… Vâng, tôi vẫn ổn mà.”
Ju-hwan chỉ biết cười trừ.
Thế nhưng, có vẻ như nụ cười ấy khiến So-ra hiểu lầm. Cô thở dài, lấy tay vỗ trán: “Haizz. Xin lỗi nhé. Tôi không để ý đến điều đó. Dù có là gì đi nữa thì tôi cũng không nên mắng cậu lúc đó… Ju-hwan à, xin lỗi cậu nhé.”
Thật đáng kinh ngạc. Trong cái quân đội này, có trung đội trưởng nào lại đi xin lỗi một thằng lính một cách thẳng thắn như vậy chứ?
Ju-hwan nhìn So-ra với cảm xúc khó tả: ‘Đúng là cô ấy. Cô ấy là người cấp trên tốt nhất mà mình từng gặp.’
Hồi còn tại ngũ trước khi tái sinh, tiếng tăm của Seo Ju-hwan ở đơn vị chẳng mấy tốt đẹp, với cả lính lẫn cán bộ. Thế nhưng So-ra vẫn đối xử với anh không phân biệt. Làm tốt thì khen, làm dở thì mắng. Cô ấy không thiên vị gì anh cả, nhưng chính sự đối xử công bằng đó khiến anh cảm thấy vô cùng biết ơn.
Ju-hwan vội xua tay: “Trung đội trưởng, tôi thực sự ổn mà. Là lỗi của tôi, cô không cần phải xin lỗi đâu ạ.”
“…Cảm ơn cậu đã nói vậy. Giờ nghỉ cá nhân cậu đã xuống phòng y tế chưa?”
“À… chuyện đó… haha.”
Ju-hwan cười gượng, So-ra tặc lưỡi: “Chậc. Biết ngay mà, tôi có mang cao dán ở đây, cậu dán vào đi. Hay là cậu thích loại xịt hơn? Tôi có cả hai đấy.”
“À, cảm ơn cô, cho tôi loại dán ạ.”
“Vậy dán vào, cởi áo trên ra đây.”
“Hả?”
Bất ngờ quá nên anh lỡ lời. So-ra nghiêm mặt lại: “Hả? Cậu vừa bảo 'Hả' đấy à?”
“À, tôi nghe không rõ ạ!”
Vừa đổi giọng xong, So-ra đã bật cười khúc khích như thể vừa đùa: “Phụt. Nghe rõ cả rồi nhé, cởi ra đi. Ban nãy chẳng phải cậu ôm vai đấy sao? Cậu tự dán phía sau sao được.”
“Dù tay không với tới nhưng mà…”
“Để tôi dán cho. Cởi ra nhanh.”
Ju-hwan do dự một chút rồi cởi áo. Thực ra anh hơi xấu hổ, nhưng vì So-ra nói quá tự nhiên nên anh cũng không tiện từ chối, kẻo lại làm quá lên. Dù sao thì vẫn thấy ngượng chết đi được.
‘Sau đợt huấn luyện này phải giảm cân thôi.’
Check bảng trạng thái thì thấy cao có 1m70 mà nặng tới 90kg. Bình thường anh đã tròn trịa rồi, lại thêm cái thời gian sắp ra quân ăn uống thả ga nên cân nặng mới chạm đỉnh như thế này.
“Đúng là lưng cũng bầm tím thật. Có đau xương cốt gì không?”
“À, không ạ. Chỉ là cơ bắp hơi co cứng chút thôi.”
“Thế thì may rồi. Nếu sau này có gì bất thường thì báo cáo ngay nhé.”
“Vâng, cảm ơn cô.”
“Dán đây.”
Cùng với tiếng nói là cảm giác mát lạnh áp lên lưng. Bàn tay của So-ra còn lạnh hơn cả miếng cao dán.
“Xong. Giờ vén quần lên đi. Tiện thể tôi dán cho cậu luôn.”
“Cảm ơn cô ạ.”
Vén quần lên đến đầu gối, So-ra ngồi xổm trước mặt anh, nhẹ nhàng bóc miếng cao dán. Có vẻ khó bóc nên cô dùng móng tay cào cào mấy lần.
Ju-hwan nhìn xuống So-ra, cảm giác ngượng ngùng dâng lên vì tư thế này.
‘Đẹp thật đấy.’
Dù vết ngụy trang vẫn dính đầy trên mặt nhưng cô ấy vẫn rất xinh. Đang mải mê ngắm nhìn thì đột nhiên chạm mắt với So-ra.
Cô nghiêng đầu như muốn hỏi: “Sao thế?”
“À, không… Trung đội trưởng vừa mới họp xong à?”
“Ừ? Sao?”
“Hình như cô chưa tẩy trang kỹ. Trông cô mệt mỏi quá.”
“Haha. Ai cũng vậy cả thôi. Họp xong chỉ lau qua bằng khăn ướt. Giờ tan làm phải đi tắm đây.”
“Cô vất vả cả ngày hôm nay rồi ạ.”
“Sao tự nhiên lại nói thế?”
“Tại cô chăm sóc vết thương cho tôi nên tôi cảm động ạ.”
“Thôi đi. Có tí việc này thôi mà.”
So-ra bật cười khúc khích.
“À, cuối cùng cũng bóc ra được rồi.”
Nói xong, cô dán miếng cao lên chân anh. Cảm giác tê tê đặc trưng của cao dán lan tỏa, So-ra chợt hỏi như tò mò: “Ju-hwan này, sao chân cậu chẳng có sợi lông nào thế?”
“Vâng. Cơ địa tôi vốn ít lông ạ.”
“Ghen tị thật. Trông còn mượt hơn cả chân tôi nữa.”
Nói đoạn, cô tò mò vuốt nhẹ chân anh.
Những ngón tay thon dài lướt qua da thịt, bàn tay mát lạnh mang lại cảm giác dễ chịu.
Chưa đợi Ju-hwan kịp phản ứng, So-ra đã vỗ vào chân anh: “Xong rồi. Giờ vào ngủ đi. Mai đừng dậy muộn đấy.”
“À, vâng. Cảm ơn cô. Cô cũng vất vả rồi ạ.”
“Haha. Ừ. Cố nốt hai ngày nữa thôi.”
“Vâng. Chúc cô ngủ ngon ạ.”
“Ừ. Cậu cũng ngủ ngon.”
Ju-hwan chào So-ra rồi bước ra khỏi phòng hành chính. Anh thở phào nhẹ nhõm. Một cảm giác kỳ lạ cứ len lỏi khiến bụng dưới anh ngứa ngáy.
Đúng lúc đó, một tin nhắn hiện lên trước mắt:
[Phát hiện dục vọng mãnh liệt của người sử dụng.]
[Nhiệm vụ dục vọng đầu tiên đã tới.]
“Cái gì… Ặc.”
Ju-hwan vội im bặt. Trong phòng hành chính vẫn còn So-ra. Anh vội chạy về phòng sinh hoạt chung, nằm xuống rồi mới mở tin nhắn ra.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận