Homan mất mười phút để lái chiếc phi thuyền cũ kỹ đáp xuống một tòa tháp xám xịt.
Bạch Sa tranh thủ dùng chức năng viễn thám phóng to tầm mắt, nghía thử cái "khu nhà giàu" mà ông ta vừa nổ lúc nãy.
Đúng là đẳng cấp khác biệt, khu nhà giàu được quy hoạch ngăn nắp đến phát bực, mấy tòa kiến trúc màu sáng lung linh xếp cạnh nhau nhìn cứ như một quần thể cung điện đồ sộ.
Hầu như nhà nào cũng có sân vườn rộng thênh thang và hồ bơi trong vắt như gương.
Trên bầu trời, vô số chiếc tàu lượn màu bạc lướt qua êm ru, động cơ xịn đến mức không thèm làm không khí rung rinh lấy một chút.
Tốc độ của chúng nhanh tới nỗi chỉ để lại một vệt sáng mờ ảo, nhìn lại cái "chuồng chim" bay vừa cũ vừa chậm mình đang ngồi mà Bạch Sa chỉ muốn thở dài.
Cô quay đầu nhìn lại khu phố nghèo này:
Xám xịt, sơ sài, lộn xộn đến gai mắt.
Đám đông bên dưới hiếm hoi lắm mới thấy được ai ăn mặc sáng sủa một chút.
Đa phần chỉ là công nhân lam lũ, nhân viên phục vụ chạy đôn chạy đáo hoặc mấy gã lưu manh đầu đường xó chợ.
Cả người họ như bị phủ một lớp bụi đời dày cộp, tuyệt nhiên chẳng thấy chút hơi thở vui vẻ hay nhẹ nhõm nào phát ra.
Bạch Sa còn soi thấy không ít kẻ bị tàn tật hoặc dị tật bẩm sinh đang thu mình trong góc tối, gương mặt lộ rõ vẻ tinh thần lực sắp sụp đổ đến nơi.
Chỉ tính riêng đoạn đường từ khu số 11 đến khu số 19, cô đã được xem miễn phí ít nhất bốn vụ "tác động vật lý".
Vụ cuối cùng trông có vẻ là một trận combat nảy lửa giữa các băng đảng địa phương.
Nhưng tất cả đều bị dẹp loạn trong vòng một nốt nhạc bởi toán lính tuần tra mặc giáp trắng cầm vũ khí laser từ trên trời giáng xuống.
Từng tên một bị hốt lên xe bay quân sự, gọn gàng và chuyên nghiệp.
"Đấy là lính tuần tra." Homan giải thích.
"Người cầm đầu của họ là Cảnh sát trưởng. Mỗi khu phố đều có một ông trùm Cảnh sát trưởng riêng cai quản."
Trên không trung, chiếc phi thuyền của Homan lẫn vào giữa đám phương tiện đủ mọi chủng loại, trông mờ nhạt chẳng ai buồn ngó.
Tất cả đều biết điều mà dừng lại bên ngoài hàng rào cảnh giới do lính tuần tra thiết lập.
Chờ đến khi hành động bắt giữ kết thúc, đám phương tiện này mới tiếp tục hành trình một cách lười biếng.
Cuối cùng, Homan đưa Bạch Sa dừng trước một xưởng sửa chữa.
Ông bước đến chỗ cái cửa cuốn rỉ sét, gõ nhẹ hai cái:
"Này, lão Liêu, có nhà không đấy?"
Một người đàn ông gầy gò, ở trần, vai đeo dây dụng cụ lỉnh kỉnh bước ra từ phía sau kệ hàng.
Trên lưng ông ta có một hình xăm đen xì, nhìn qua thì giống cánh hoa nhưng soi kỹ thì lại là hình bánh răng.
Tóc ông lão đã bạc trắng, khuôn mặt sắc sảo mang theo vẻ nghiêm khắc khó gần.
Mắt trái ông đeo một thiết bị cơ khí cứ xoay tít phát ra tiếng "xè xè" nghe rất máy móc.
Cùng lúc đó, một con robot cơ giáp mini tròn ủng lăn từ dưới chân ông ta ra, cái đèn xanh trên đầu nó cứ nhấp nháy liên tục như đang chào hỏi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận