Bạch Sa thấy không thể từ chối thêm được nữa, đành lết cái bản mặt "như sắp đi vào chỗ chết" leo lên khoang lái.
Cô bất lực ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn với tâm thế chẳng còn gì để mất.
Ngay sau đó, Homan cũng yên vị, ông chỉ buông một câu gọn lỏn: "Khởi động."
Màn hình trước mặt lập tức bừng sáng, hàng loạt dữ liệu của phi thuyền bắt đầu chạy dọc trên lớp kính chắn gió.
Hệ thống nút bấm trên bảng điều khiển nhấp nháy ánh xanh dịu mắt, thậm chí còn tự động bật một bản nhạc nền cực cháy.
Đó là một bản EDM sôi động, nhưng giọng hát lại là một nữ ca sĩ có tông giọng cực kỳ "mướt".
Tiếng hát nhẹ tựa lông hồng, ma mị đến mức khiến thần kinh người nghe nhột nhạt, cảm giác như đang lạc vào một sàn nhảy đầy ám muội với những bóng người uốn éo như rong biển dưới ánh đèn laser.
Bạch Sa ban đầu còn định "thưởng thức văn hóa" xứ lạ xem thế nào.
Ai dè càng về sau lời nhạc càng đi xa quỹ đạo, từ tiệc tùng nhảy nhót chuyển thẳng sang tình một đêm, rồi tới luôn màn "tương tác người lớn" 18+ nóng bỏng tay.
Đúng lúc gay cấn, Homan nhanh tay tắt phụp bản nhạc đi, mặt không đổi sắc nói:
"Âm thanh khởi động của chủ cũ để lại đấy, hệ thống lỗi không xóa được. Coi như em chưa nghe thấy gì đi."
Trong bụng Homan thầm nghĩ, con nhóc này bé tí hi hí chắc cũng chả hiểu cái mô tê gì, miễn là nó đừng về mách lẻo với bà Joan là ổn áp.
"Thực ra nghe cũng 'bánh cuốn' đấy chứ."
Bạch Sa nhận xét một cách cực kỳ công tâm, thậm chí còn lộ vẻ tiếc nuối: "Thầy cứ để nó phát hết đi xem nào."
Khóe miệng Homan giật giật, lườm cô một cái cháy mặt rồi nghiêm giọng: "Em nghĩ đẹp thế à?"
Homan phất tay một cái, chiếc phi thuyền rung nhẹ rồi bắt đầu rời khỏi mặt đất.
Khi thoát khỏi sự kìm kẹp của trọng lực, Bạch Sa cuối cùng cũng có cái nhìn bao quát về hành tinh này từ trên cao.
Xung quanh viện Từ Dục nơi cô ở chỉ toàn là một vùng núi non hoang vu hẻo lánh.
….
Vài phút sau, hàng loạt công trình kiến trúc bắt đầu hiện ra trong tầm mắt.
Đa phần chúng vẫn được đúc từ bê tông, nhìn qua thì chẳng khác thời đại của cô là mấy.
Các tòa nhà san sát nhau với đủ loại hình thù kỳ dị, cao thấp lổm chổm, nối liền giữa các tầng mây là một mạng lưới điện chằng chịt như tơ nhện.
"Đây là khu phố số 11, nơi viện Từ Dục tọa lạc, cũng là một trong những khu ổ chuột nghèo mạt hạng nhất của tinh cầu Lancelot này."
Homan giải thích cho Bạch Sa: "Phân chia hành chính ở cái xó Lancelot này đơn giản lắm."
"Từ khu 1 đến khu 10 là địa bàn của bọn nhà giàu nứt đố đổ vách, còn từ số 10 đổ đi là khu của dân nghèo."
"Phi thuyền của thầy không có 'giấy thông hành' để bén mảng vào khu của bọn quý tộc, nhưng thầy có thể đưa em đến khu 19, địa bàn quen thuộc của thầy."
"Chỗ đó đủ cao, em có thể đứng từ đó mà nhìn xuống để thấy cái diện mạo sang chảnh của những khu giàu có hàng đầu nó ra làm sao."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận