Bà ngoại bắt đầu thưởng thức đĩa trư đầu cao (thịt thủ nấu đông) trước mặt.
Trong nhà chính im phăng phắc đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, ngoài sân thỉnh thoảng vọng vào mấy tiếng tranh luận gay gắt không kìm nén được.
Hướng Nam trong bầu không khí đó đã chén sạch chỗ cá, rồi đến sườn, cuối cùng còn một mình xử đẹp hai bát canh gà hầm vò gốm.
Canh gà có thêm măng mùa đông và thịt hỏa tiêu (giăm bông thượng hạng), vị ngọt thanh, tươi ngon vô cùng.
Cậu Hai và cậu Út vẫn chưa bàn ra ngô khoai gì, đợi đến lúc nhân viên nhà hàng đến thu hồi bát đĩa, họ liền gọi cả cô Út Chí Anh ra ngoài.
Hướng Nam đi cùng bà ngoại về phòng xem tivi.
Ở trấn này, nhiều nhà vẫn giữ thói quen và cách bài trí cũ kỹ, trong phòng là đồ nội thất chắp vá cùng bóng đèn dây tóc vàng vọt không đủ sáng.
Nhưng phòng bà ngoại thì khác hẳn, bà đã thay mới đồng bộ bằng một bộ đồ gỗ mẫu mã rất thanh nhã, có cả bàn trang điểm và kệ tivi.
Sau này trong phòng còn lắp thêm lò sưởi ốp tường, dù nhà sát bên sông nước nhưng vẫn ấm áp vô cùng.
Bà ngoại thực sự đã tự chăm sóc bản thân rất tốt.
Trên giường đã trải sẵn chăn điện, Hướng Nam thay bộ đồ mặc nhà rồi leo tót lên giường ngoại, tựa lưng vào chiếc gối lớn:
"Ngoại ơi, hồi xưa ngoại là đại tiểu thư của tiệm tơ lụa ạ?"
Mắt ngoại vẫn dán vào màn hình tivi, hồi lâu mới quay lại nhìn cô:
"Ai bảo con thế?"
Hướng Nam thật thà khai báo:
"Cậu Út nói ạ."
Bà ngoại lộ vẻ mặt "quả nhiên là thế", bà đặt chú mèo mướp vàng béo mầm đang ôm trong lòng lên chân Hướng Nam:
"Đừng nghe nó nói bậy!"
Lời chưa dứt bà đã bắt đầu ho khụ khụ.
Hướng Nam vội vàng móc từ trong túi áo ra bọc thuốc nhỏ lúc chiều.
Trên bọc thuốc có dán một tờ nhãn viết bằng bút lông: "Bát Tiên Quả".
Hướng Nam bóc tờ nhãn, mở bọc giấy ra.
Bát Tiên Quả trông đen đen, hơi dính tay, nhìn cứ như món socola tươi làm từ trung dược vậy.
Thứ này thật sự trị được ho sao?
Ngoại cô ngược lại rất nhận diện được món này: "Con mua Bát Tiên Quả ở đâu đấy?"
Bà nhón lấy một miếng nhỏ cắt sẵn ngậm vào miệng.
Thuốc vừa vào miệng, trên gương mặt bà bỗng hiện lên một vẻ hoài niệm khôn xiết.
"Ngoại không phải đại tiểu thư của tiệm tơ lụa, ngoại chỉ là một Tiểu Đại tỷ của tiệm tơ lụa thôi."
Bà ngoại đột nhiên kể lại chuyện xưa, những chuyện bà chưa từng nói với con cái hay cháu chắt bao giờ.
……….
"Tiểu Đại tỷ?"
Hướng Nam nghe không hiểu, là ý nói tiểu thư thứ hai sao?
Hướng Nam sinh ra và lớn lên ở tỉnh ngoài, nhiều từ địa phương cô chỉ mới nghe sau khi quay về trấn Mã Đầu.
Ví dụ như "ăn điểm tâm" thực chất là ăn cơm trưa, còn "ăn bữa lỡ" mới là ăn vặt.
Bà ngoại cười hiền hậu: "Thời cũ, những cô gái trẻ đến làm người giúp việc cho các gia đình quyền quý thì được gọi là Tiểu Đại tỷ."
Hướng Nam há hốc miệng.
Ngoại không phải đại tiểu thư, mà là người hầu sao?
"Đi qua cầu Như Ý… nào là tiệm gạo, tiệm bánh giầy, tiệm bạc, xưởng rượu, xưởng nước tương, rồi cả hiệu tre nứa, hiệu than củi, cửa hàng gỗ, lại còn có cả nơi đóng tàu, đan lưới… ngày đó nơi này còn náo nhiệt hơn bây giờ nhiều."
Hướng Nam có chút không tin.
Cô biết ký ức con người thường tô hồng quá khứ.
Bây giờ trấn cổ đã mở biết bao cửa hàng mới, năm nay còn có cả Lễ hội đèn lồng.
Phố chính treo một loạt đèn lồng hình cá rực rỡ, ven hồ còn có trình diễn nhạc nước và pháo hoa, hai ngày nay còn đang tổng duyệt thuyền rồng lửa, ngày xưa làm sao mà nhộn nhịp bằng bây giờ được cơ chứ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận