"…Cứ thế đấy, thuở nhỏ anh tiếp xúc với rất nhiều kẻ chẳng lấy gì làm bình thường, từ bạn bè của bố cho đến bạn bè của mẹ. Mỗi người bọn họ đều có sự nghiệp huy hoàng, bề ngoài hào nhoáng đáng ngưỡng mộ.
Dưới cái nhìn của người ngoài, chuẩn mực của người bình thường chắc là phải thế này.
Thế nhưng, chỉ một cái liếc mắt là anh có thể nhìn thấu những sự biến dị trên người họ…
Hành vi thì giả tạo, nụ cười thì dối trá, tâm lý biến thái lại còn mặt dày vô sỉ…
Về mặt lý thuyết, người bình thường không nên như thế mới phải…"
"…Nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Tuyết à, ông thầy ấy so ra vẫn còn bình thường chán.
Còn em là thiên thần…
Thiên thần trân quý nhất đời anh…"
Hắn áp cằm nhẹ nhàng cọ lên mái tóc bạc của Tiểu Tuyết.
Nàng phát ra một tiếng "Ừm" nhỏ xíu.
Đương nhiên chẳng phải nàng hiểu hết lời hắn nói, mà vì cơn buồn ngủ khiến nàng trở nên lơ mơ, đoạn rúc vào người hắn tìm một tư thế thoải mái hơn, khép hờ đôi mi.
"Hè…"
Đường Ức phì cười,
"Hát cho em nghe một bài nhé, thiên thần của anh… Hồi nhỏ anh từng chuyên tâm học mấy món này đấy, đi hát còn từng giật giải cơ mà…"
Rồi thì, giai điệu dịu dàng cất lên:
"Bầu trời đen kịt trĩu nặng, những vì sao sáng ngời kề bên.
Côn trùng bay, côn trùng bay, em đang nhớ nhung ai?
Những vì sao trên trời rơi lệ, đóa hoa hồng dưới đất héo tàn.
Gió lạnh thổi, gió lạnh thổi, chỉ cần có anh bên cạnh.
Côn trùng bay, hoa ngủ say, từng đôi từng đôi mới đẹp.
Chẳng sợ trời tối, chỉ sợ tan nát cõi lòng.
Dẫu mệt hay không mệt, dẫu đông tây nam bắc…"
Giai điệu ấy khẽ văng vẳng trong bầu trời đêm, hóa thành một dòng suối dịu ngọt thấm sâu vào tâm can.
Gió đêm mơn man những ngọn cỏ thấp, tinh tú sưởi ấm ánh nhìn, đôi sói khổng lồ lững thững nghỉ ngơi bên cạnh.
Thiếu nữ gối đầu ngủ say trong vòng tay gã đàn ông, thốt ra một tiếng thì thầm ngái ngủ:
"Ừm… A Ức…"
Thiếu niên khựng lại giây lát, đoạn khóe môi cong lên một nụ cười ôn nhu, đặt lên trán thiếu nữ một nụ hôn thật nhẹ…
Hướng về ánh chiều tà, Tiểu Tuyết giơ ngón tay được quấn một vòng băng cá nhân lên, tò mò nhìn chiếc băng dán màu vàng ấy, nét mặt ngây thơ và thuần khiết vô cùng.
Đường Ức biết rằng, đời này kiếp này cậu sẽ chẳng thể nào quên được cô gái này nữa.
Em ấy không giống với “người đó”, nếu một mai Tiểu Tuyết có chết đi, có lẽ cậu cũng sẽ chết theo mất.
Phải, cậu đã yêu em ấy mất rồi!
********************************
Đêm xuống, ánh lửa bập bùng thắp sáng thảm cỏ.
Bạo Phong và Nộ Gia có chút e dè trước thứ vừa phát sáng vừa tỏa nhiệt này, chúng nhe nanh múa vuốt bày tỏ sự phẫn nộ với Đường Ức một hồi lâu, mãi cho đến khi Tiểu Tuyết dỗ dành mới chịu thôi.
Tiểu Tuyết cũng sợ hãi, nhưng em không hề ngăn cản hành động của Đường Ức, chỉ đứng ở xa xa tò mò quan sát.
Đường Ức kéo em lại gần, tốn bao nhiêu sức lực mới khiến em hiểu rằng chỉ cần không chạm trực tiếp vào ngọn lửa thì sẽ không sao cả.
Chẳng mấy chốc, Tuyết Nhi đã hớ hở chạy vào rừng nhặt một đống cành cây lớn, thỉnh thoảng lại ném một nhánh vào đống lửa trại, ngắm nhìn những chiếc lưỡi lửa đang liếm láp không gian mà phát ra tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc.
Chẳng lâu sau, Nộ Gia ngậm về mấy con thú nhỏ trong rừng, vốn định dùng làm bữa tối hôm nay, kết quả lại bị Đường Ức lấy đi mất một con.
Hành động “cướp thức ăn từ miệng sói” đầy nguy hiểm ấy không hề khiến hai con sói lớn nổi giận, chúng chỉ gầm gừ vài tiếng khi Đường Ức kéo Tiểu Tuyết ra không cho em ăn, nhưng dưới sự xoa dịu của Tiểu Tuyết, chúng cũng dần bình tĩnh lại.
Đường Ức cầm xác con vật nhỏ vừa bị cắn chết ấy, nhặt một ít bùn ở vũng lầy trũng xuống bên rìa thảm cỏ trát kín lên người nó, rồi ném thẳng vào đống lửa trại.
Tiểu Tuyết tò mò dõi theo một loạt hành động của cậu, đoạn ngồi sang một bên nghịch lửa, chốc chốc lại tủi thân xoa xoa cái bụng đói.
Đường Ức lấy từ trong ba lô ra mấy chiếc bánh quy vẫn còn thừa, Tiểu Tuyết lần đầu tiên được ăn thứ này nên vô cùng mới mẻ, lúc này mới chuyển từ u sầu sang mừng rỡ.
Đường Ức sắp xếp lại ba lô của mình, thực ra chẳng có mấy món đồ: vài bộ quần áo, túi ngủ, khăn mặt, kem đánh răng bàn chải đánh răng, thẻ ngân hàng, vỏ dao, bật lửa, la bàn, đèn pin, một chiếc máy chơi game, điện thoại cùng bộ sạc, vậy mà không hiểu sao lại còn có cả một gói bột ngọt với một gói muối ăn.
Cậu chẳng tài nào hiểu nổi tâm trạng lúc mình mang theo hai thứ này rốt cuộc ra sao, lẽ nào bản thân đã sớm ngờ được sẽ có ngày lạc vào chốn thâm sơn cùng cốc này...
Bên cạnh đó là chút bánh quy và đồ ăn vặt còn sót lại, thấy Tiểu Tuyết thích ăn, cậu bèn lấy hết ra cho em, nghĩ chắc chẳng đến sáng mai là sẽ sạch bách.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận