“Cái đó, chuyện là thế này ạ. Dù cậu ấy là pháp sư, nhưng người này là pháp sư tốt đó nha. Chắc là vậy ạ. Thế nên mọi người đừng hiểu lầm nhé.”
Isura tốt bụng lên tiếng giải thích giùm tôi.
Nhưng nghe cứ thấy sai sai, không biết đây là đang giúp hay đang báo nữa.
Dám đối xử với một thanh niên cực phẩm như tôi bằng cái câu “chắc là vậy ạ”...
Quá đáng lắm luôn á!
“Bố ơi, chuyện này là sao thế ạ? Sao bố lại dẫn cả pháp sư về nhà thế này!”
Thế nhưng Rebia hoàn toàn ngó lơ Isura, quay phắt sang chất vấn ngài Olande.
“Này, Rebia! Không được vô lễ thế! Hai vị này chính là người đã cứu Isura khỏi tay bọn quái vật đấy. Đúng không, Isura?”
“Vâng, đúng vậy ạ.”
“……”
“Xin lỗi hai cậu nhé. Con gái tôi trước đây từng có chút xích mích với giới pháp sư.”
“Vậy thì, cô Rebia này, tôi nghĩ có vài lời tốt nhất nên làm rõ ngay từ đầu.”
Yugo bước lên cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Tôi không biết trước đây cô từng gặp phải chuyện gì. Nhưng Sho là một thằng cạ cứng rất bảnh. Cậu ấy là bạn của tôi. Đừng có chỉ vì cậu ấy là pháp sư mà dùng cái thái độ gắt gỏng đó để đối xử, nghe khó chịu lắm.”
Yugo!
Thằng bạn chí cốt của tao ơi…
Mày đúng là thiên sứ mà…
Rebia bị giáo huấn một vố trực diện thì đâm ra cuống cuồng, lúng túng thấy rõ.
Đôi mắt cô nàng đảo qua đảo lại một hồi, tuy có chút do dự nhưng cuối cùng vẫn hướng về phía tôi nói lời xin lỗi.
“Á, không sao không sao, xin đừng bận tâm! Tôi hoàn toàn không để bụng đâu, thề luôn đấy. Nhìn cô đáng yêu thế này thì có làm gì tôi cũng bỏ qua hết! Đây chính là đẳng cấp mang thương hiệu Miyamoto rồi!”
“Rebia, pha trà mời khách đi con.”
“Vâng ạ.”
Rebia vội vã chạy tót vào trong nhà.
“Chà… Con gái ngài đúng là một đại mỹ nhân nha.”
Tôi nhìn chằm chằm không chớp mắt vào gương mặt của ngài Olande.
“Phu nhân nhà ngài chắc chắn phải là một tuyệt thế giai nhân đúng không ạ?”
Thì bởi vì…
Ngài Olande trông vừa lùn vừa mập, ngoại hình lại hết sức đại trà.
“Đúng vậy, nhà tôi ngày xưa từng là hoa khôi nổi tiếng nhất vùng này đấy.”
“…Từng là ạ?”
“Bà ấy đã qua đời vài năm trước rồi.”
“Ra là vậy sao. Xin ngài nén đau thương.”
“Đời người sống lâu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra mà. Thôi, mời hai cậu vào nhà.”
“Vậy tụi cháu xin phép làm phiền ạ.”
Tôi là đứa tiên phong bước qua cánh cửa, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
Tuy ấn tượng ban đầu có chút bất ổn, nhưng cái máy sưởi trong lồng ngực đang đập thình thịch thế này chắc chắn là tình yêu rồi!
Không trượt đi đâu được!
Phen này bằng mọi giá phải kích hoạt cho bằng được route tình yêu mới được!
Thứ trà mà Rebia pha cho tụi tôi hình như là một loại trà thảo mộc, tỏa ra mùi hương thanh mát khá giống bạc hà.
Món bánh quy được bưng ra kèm theo thì có vị ngọt thanh đầy mộc mạc.
“Ồ! Nhìn này nhìn này, thanh FOOD được hồi lại một chút rồi nè.”
Tôi bật bảng trạng thái lên cho Yugo xem.
Đây là giao diện hiển thị độ đói và chỉ số mệt mỏi của nhân vật, nếu ở trạng thái no nê thì chỉ số sẽ đạt max 100%, nhưng theo thời gian thì nó sẽ tụt giảm dần.
Càng tụt sâu bao nhiêu thì các chỉ số như STR, INT hay VIT sẽ càng bị bóp bấy nhiêu.
“Thật luôn kìa. Nhưng mà đáng kinh ngạc thật đấy. Rõ ràng là đang ở trong game mà lại có thể nếm được vị thức ăn thật thế này. Đã vậy còn ngon nữa chứ.”
“Bánh quy này là do tự tay cháu nướng đấy ạ. Công thức là cháu học từ mẹ.”
Rebia mỉm cười.
Ôi mẹ ơi~
Đẹp mê hồn luôn.
Quả nhiên mỹ thiếu nữ thì phải đi kèm với nụ cười mới là chân ái!
Thế nhưng nụ cười thiên sứ ấy bỗng chốc cứng đờ.
“Ủa? Cái bảng chỉ số trạng thái này là cái gì thế kia!”
Ánh mắt cô nàng dán chặt vào bảng trạng thái mà tôi đang mở.
“Xịn sò lắm đúng không chị? Cái đó, chị Rebia ơi. Anh Yugo với anh Sho bảo là hai người họ đang đi du hành để đánh bại ác ma muốn hủy diệt thế giới đó! Tuy là chuyện khó tin thật, nhưng cứ nhìn vào cái bảng chỉ số trạng thái này là em thấy có khi là thật đấy ạ.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận