"Này, tớ nghĩ tốt nhất là cậu nên ngậm miệng lại đi thì hơn."
Tôi bị Yugo chỉnh ngay lập tức.
Đã thế, nhìn cái biểu cảm của Isura lúc này như kiểu đang muốn nói: so với tôi thì rõ ràng Yugo trông uy tín và đáng tin cậy hơn nhiều.
Biết sao giờ, tôi đành phải tạm thời khóa mồm khóa miệng lại vậy.
Cơ mà việc này đối với tôi đúng là cực hình mà.
Dẫu người ta vẫn bảo "hùng biện là bạc, im lặng là vàng", nhưng tôi thì luôn bốc phét rằng biết nảy số để buông lời tinh tế đúng thời điểm mới là đỉnh cao của nghệ thuật giao tiếp.
(Cơ mà, càng nhìn càng thấy cái chỗ này out trình thật sự.)
Bốn bề bức tường, trần nhà cho đến sàn điện thờ đều được phủ kín bởi những hình phù điêu chạm khắc vô cùng tinh xảo, đúng là bõ công ngắm nhìn.
Trông có vẻ như chúng đang tái hiện lại một cuốn tranh cuộn về những thần thoại liên quan đến Phong Thần Fadra.
Nhưng điểm nhấn gánh team toàn bộ khung cảnh này chính là bức tượng Phong Thần Fadra sừng sững ngay trên bệ thờ.
Đó là một bức tượng mang vẻ đẹp phi giới tính, đang ôm một cuốn sách khổng lồ như thể đang bế một đứa trẻ sơ sinh, trên môi nở nụ cười hiền hậu.
Có điều, chiều cao của nó phải tầm sáu đến bảy mét, ngước nhìn từ dưới lên cũng đem lại cảm giác đầy áp lực và bá khí chẳng kém gì tượng Hộ Pháp ở cổng Kaminarimon cả.
*Kaminarimon (Lôi Môn): Cổng chính của chùa Senso-ji ở Tokyo, nổi tiếng với hai bức tượng thần bảo hộ (Kongo Rikishi/Nhân Vương) to lớn và có thần thái vô cùng uy nghiêm, dữ tợn.
Ngay lúc đó, tôi chợt nhớ ra hình như mình có mang theo điện thoại di động, thế là tiện tay bật luôn bảng trạng thái để kiểm tra hòm đồ.
Toang rồi!
Không có mới cay chứ.
À phải rồi, điện thoại vẫn đang vứt trong cặp sách cơ mà.
Hôm đó vừa mò về đến nhà là tôi đã cắm đầu vào cày game "Sự hồi sinh của Jiasbalk" luôn, đến lúc định thần lại thì đã bị dịch chuyển sang cái thế giới này rồi.
Tôi nhớ là trong hòm đồ của Yugo cũng không có điện thoại.
Nghĩa là, quả này khỏi chụp choẹt check-in gì luôn…
Tôi không muốn đến lúc tìm được đường cứu nước, quay về thế giới cũ mà lại chẳng có lấy một bằng chứng nào chứng minh mình từng thám hiểm nơi này đâu.
Dù chẳng biết bao giờ mới về được, nhưng ít ra cũng phải có tí quà lưu niệm mang về chứ nị.
"Kia là nhà của chúng ta."
Băng qua điện thờ, một khuôn viên ngập tràn hoa lá cành hiện ra trước mắt chúng tôi, chính giữa là một căn nhà gỗ.
Trông nó cứ hao hao mấy căn biệt thự homestay xinh xắn mà người ta hay check-in ở vùng Karuizawa vậy.
Cục... cục tác... cục cục tác...
Nhìn đàn gà thả rông đang chạy loăng quăng khắp sân, tôi không kiềm chế được mà thốt lên:
"Ê Yugo! Nhìn kìa! Gà kìa! Có gà sống bằng xương bằng thịt luôn kìa! Ái chà chà, đến con gà mà cũng hiển thị thanh trạng thái HP với MP cơ đấy, ảo thật đấy."
"Đừng có sồn sồn lên vì một con gà như thế chứ."
"Này, nếu tớ lao vào đập con gà này, liệu cả đàn gà có kéo băng kéo đảng đến hội đồng tớ không nhỉ? Có không?"
"Đây có phải là game Truyền thuyết Zel○a đâu mà đòi gọi hội."
*Truyền thuyết Zel○a (The Legend of Zelda): Tựa game huyền thoại của Nintendo, nơi có cơ chế "gà phục hận" nổi tiếng — nếu người chơi liên tục tấn công một con gà (Cucco), một đàn gà điên cuồng sẽ bay đến mổ người chơi tới tấp cho đến chết.
"Xỳ, chán òm. Ủa? Ôi mẹ ơi, có cả chó này!"
Tôi nhìn thấy một chú chó gầy gầy trông giống như sói đang nằm cạnh bồn hoa, thế là lập tức vắt chân lên cổ chạy qua đó.
"Bé cún này tên gì thế em? Không lẽ là Huey sao? Huey! Come on, Huey! Good boy~"
Gâu gâu gâu gâu!
"Úi giời đất ơi cứu tôi!"
Con chó bật dậy như một vị thần rồi sủa điên cuồng về phía tôi.
Quá hốt hoảng, tôi mất đà và ngã dập mông xuống đất.
"Ngoan nào, không được hư thế chứ? Ai lại sủa bậy với khách thế bao giờ."
Isura vuốt vuốt đầu con chó, và thế là cu cậu ngoan ngoãn im thin thít ngay lập tức.
"Chó nhà em không có tên là Huey đâu. Nó tên là Gin."
Cô nàng cúi xuống nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng băng giá.
Chết dở, sao lại thành ra thế này... Tôi chỉ định tấu hài một chút thôi mà.
Chẳng lẽ lại bị trừ điểm thiện cảm tiếp rồi sao?
"Không, anh không có ý xấu gì đâu, thật đấy. Cái đó kìa, là chú cún xuất hiện trong tựa game tên là DEM○NTO của bộ 《Nàng cáo nhà tớ○》 ấy mà..."
*Huey / DEM○NTO / Nàng cáo nhà tớ: Chi tiết liên hệ đến chú chó chăn cừu trắng Huey trong tựa game kinh dị sinh tồn Demento (tên tiếng Anh là Haunting Ground của Capcom) và bộ Light Novel Kanokon (Nàng cáo nhà tớ).
"Thôi dẹp đi ông tướng. Cậu có ngụy biện thì họ cũng có hiểu cái mô tê gì đâu."
Yugo lắc đầu với vẻ mặt bất lực, cạn lời toàn tập với tôi.
"Thôi được rồi, mời mọi người đi lối này. Vào nhà đi đã, ít nhất cũng phải uống chén trà."
Trưởng thôn Olande cười khổ rồi đứng bên cạnh cửa vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi.
"Rebia, mở cửa con ơi! Có khách đến này."
"Vâng ạ."
Cùng với giọng đáp lời ngọt lịm như mía lùi, cánh cửa dần mở ra và...
Cánh cửa dần mở ra và...
Mẹ ơi cứu con!
Cực phẩm xuất hiện rồi~~~~~~~~~~~~
Trong suốt mười sáu năm cuộc đời của mình, tôi chưa từng gặp một đại mỹ nhân nào hoàn hảo đến mức này.
Mái tóc đen dài mượt mà xõa xuống tận thắt lưng, khuôn mặt thanh tú ngời sáng, làn da trắng ngần như tuyết, và đặc biệt nhất, đặc biệt nhất chính là bờ môi mang sắc hồng đào tự nhiên phảng phất.
Đúng chuẩn Cool & Beauty!
Mấy cô nàng hot girl ở trường cấp ba của chúng tôi đem ra so với vị tỷ tỷ này đúng là một trời một vực, xách dép còn không kịp!
Dù trang phục của cô ấy cũng vô cùng giản dị giống như Isura, nhưng chính điều đó lại càng chứng minh cho một chân lý: cái đẹp này đã vượt xa khỏi sự lụa là của quần áo rồi.
"Đây là trưởng nữ của ta, Rebia."
Trưởng thôn Olande giới thiệu cô ấy với chúng tôi.
"Bố ơi, hai vị này là...?"
"Chị ơi, hai người này là..."
"Xin chào người đẹp! Lần đầu gặp mặt! Tôi tên là Miyamoto Sho! Là một Pháp sư cực kỳ hợp với kính gọng bạc, hiện đang phiêu bạt khắp thế gian vì sự nghiệp gánh team cho toàn nhân loại, nhằm tiêu diệt Đại Ác Ma Jiasbalk! Tôi chỉ muốn nói một câu duy nhất này thôi! Nhà thiết kế tạo ra cô chính là Thần! Đúng vậy, chỉ có cô mới xứng đáng được gọi là kiệt tác của Thần mà thôi!"
Mặc dù tôi đã có một màn giới thiệu bản thân cực kỳ hoành tráng và tràn đầy năng lượng... Nhưng...
"...Pháp sư á?"
Rebia nhíu mày một cách lộ liễu, liếc nhìn tôi bằng một ánh mắt không thèm nể nang chút nào.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận