Mấy ngày nay, Nhược Ngu bỗng mê mẩn trò "huấn ưng".
Ngày nào con bé cũng trêu chọc chú vẹt nhỏ, thế mà chú vẹt này cũng thông minh lạ, thực sự được huấn luyện ra chút thành quả.
Mỗi ngày sau khi được thả bay, nó đều có thể tự mình bay về.
Có khi trong miệng nó ngậm cành cây hay hoa dại, lại được Nhược Ngu khen thưởng nhiệt tình, sung sướng ăn một hạt nhân quả óc chó to đùng.
Vẹt ta vốn có linh tính, thế nên mỗi lần bay ra ngoài, cái móng vuốt của nó chẳng bao giờ chịu để không.
Thế nhưng hôm nay, con vẹt bay đến viện của Lý Tuyền Nhi, không may thay lại chộp lấy mô hình chiến thuyền mà Lý Tuyền Nhi vừa mới chế tác xong.
Nó loạng choạng bay một mạch về viện của Nhược Ngu, nóng lòng muốn đổi lấy một hạt quả thật to.
Lý Tuyền Nhi trơ mắt nhìn con vẹt tha đi tâm huyết bấy lâu nay của mình, nghĩ đến việc sắp công cốc thì làm sao cam tâm, liền dẫn theo nha hoàn đuổi theo ngay lập tức.
Vừa vào tới viện, Lý Tuyền Nhi đã thấy Lý Nhược Ngu đang đứng bên bể cá chơi đùa với mô hình mình tự làm, vừa chơi vừa tháo dỡ ra...
Đến đây, Lý Tuyền Nhi tức giận đến mức mặt cắt không còn giọt máu, liền lao tới định cướp lấy mô hình.
Thế nhưng Nhược Ngu nhanh nhẹn tránh thoát.
Lý Tuyền Nhi uất ức không chỗ phát tiết, lại không dám lấy Nhược Ngu ra trút giận, vừa hay thấy con vẹt đang đậu trên giá tỉa tót bộ lông, liền túm lấy lưng nó, nhổ sạch mấy sợi lông chim...
Vẹt ta đau đớn kêu thảm thiết, tiếng kêu từng hồi đâm thẳng vào tim Nhị tiểu thư.
Đám bà tử còn chưa nhìn rõ chuyện gì thì Nhị tiểu thư đã bay người nhảy lên trên lưng Tam tiểu thư.
Tiếp theo đó là cảnh tượng gà bay chó sủa, vị "nữ ma đầu" từng là nỗi ám ảnh đêm khuya của đám trẻ trong thư viện ngày nào đã tái xuất giang hồ...
Chu di nương nghe rõ ngọn ngành, lại nhìn mảng da đầu bị trụi lủi trên đầu con gái mình, tức đến mức toàn thân run rẩy, nhưng muốn phát hỏa cũng chẳng dám.
Dù sao người nắm quyền trong Lý phủ vẫn là Lý phu nhân.
Nhưng đúng lúc này, Lý Tuyền Nhi bỗng ôm bụng kêu đau thảm thiết.
Có bà tử mắt sắc nhìn thấy dưới chân nàng ta đã chảy máu, thế là cái viện vốn vừa yên ổn lại ầm ĩ lên lần nữa.
Khi Lý phu nhân nghe vị lang trung được mời đến nói rằng Tam tiểu thư đã bị động thai khí, bà giận đến mức toàn thân lạnh toát!
Hóa ra Thẩm Như Bách kia sớm đã có gian tình với Lý Tuyền Nhi!
Nghe đại phu nói cái thai đã được hơn ba tháng rồi.
Đôi cẩu nam nữ này vậy mà đã sớm "tòm tem" với nhau từ trước khi Nhược Ngu gặp nạn.
Hậu viện bẩn thỉu đến mức này, vậy mà bà còn tự cho rằng gia trạch an yên.
Nghĩ đến đây, bà chỉ thấy sau khi nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng còn mặt mũi nào để gặp lại liệt tổ liệt tông họ Lý!
Tiễn vị lang trung đi rồi, Lý phu nhân thong thả đi tới viện của con gái.
Lúc này, cảnh tượng bừa bãi trong viện đã được quét dọn sạch sẽ.
Con vẹt bị thương cũng được nha hoàn bôi thuốc, đang ủ rũ đứng trên giá, buồn bã dùng cái mỏ nhọn cọ cọ vào miếng nút bần trên giá.
Nhược Ngu thay một bộ váy đơn giản bằng lụa Vân Cẩm, đôi giày thêu bị vứt sang một bên, mái tóc đen nhánh xõa tung.
Con bé đang nằm bò ra thảm lông dày dưới đất chơi với con thuyền do chú vẹt tha về.
Vừa rồi vì cảnh hỗn loạn, Lý Tuyền Nhi không kịp mang đi mô hình đó.
Bây giờ, mô hình tinh xảo kia đã bị đôi bàn tay nhỏ nhắn của Nhược Ngu tháo rời gần hết.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận