Chàng không vội vàng quay về khách điếm, mà đến một nơi sơn thanh thủy tú khác ngoài thành... đó là ngọn núi nhỏ chàng vẫn luôn nhìn từ xa.
Ra lệnh cho thị vệ mua lại củi khô của tiều phu trên núi, và để những người dân quê này rời đi trước, trong núi là nơi thanh tịnh hiếm có.
Sự chuẩn bị long trọng lúc xuất phát cũng coi như đã phát huy được tác dụng, chiếc lều bằng da bò đã được dựng lên.
Mấy người đàn ông vạm vỡ thuần thục dùng xẻng sắt đào một cái hố lớn trên đất, mấy bó củi mua được cũng được xếp vào trong hố.
Nhóm lên đống lửa trại.
Tật Phong run rẩy bộ lông được thả ra từ chiếc sọt tre, còn chưa hết bàng hoàng đứng trên vai ưng nô chải chuốt bộ lông có phần lộn xộn, cố gắng xây dựng lại sự kiêu hãnh của loài ưng phương Bắc.
Con thỏ đáng thương kia thì không may mắn như vậy, bị lột da mổ bụng, cắt thành từng miếng nhỏ xiên vào que tre, chế thành món thịt thỏ nướng thơm ngon.
Còn vài người còn lại không lâu sau đó, liền mở ra món gà rừng cùng những loại thú hoang khác, cộng thêm trái cây trà lá mang theo, bữa trưa này khá phong phú.
Chử Kính Phong nhận lấy khăn lau ẩm ướt Quan Bá đưa tới, vươn tay ném lên người người bùn đang co ro trong góc lều, thế nhưng thấy nàng không có ý định tự mình lau sạch, liền khẽ nhíu mày, cứng đờ một lúc, mới bước tới, cầm khăn lau ẩm ướt kiên nhẫn lau đi lớp bùn đất trên mặt và tay nàng, từng chút từng chút lộ ra vẻ trắng nõn vốn có.
Lý Nhược Ngu lén lút ngước mắt nhìn người đàn ông đang lau tay cho mình, đôi mắt khác màu nhìn thấy lúc đầu đã khôi phục lại màu đen, mái tóc bạc trắng làm tôn lên làn da màu đồng sáng bóng bất thường, cái mũi cao thẳng, hàng mi dài cong vút, không chỗ nào là không đẹp.
Nếu như không phải quá đói, Nhược Ngu cảm thấy mình còn có thể ngắm thật kỹ thêm một lúc nữa.
Cùng với tiếng bụng réo òng ọc, nàng nhỏ giọng nói:
"Đói đói..."
Về người phụ nữ truyền kỳ của Liêu Thành này, trải nghiệm của nàng rất dễ nghe ngóng được.
Vốn tưởng nàng là vì tự ý xông vào phòng tắm của mình mà giả điên giả dại, thế nhưng sau khi tìm hiểu sâu xa một chút mới phát hiện ra không phải như vậy.
Tai nạn vào hai tháng trước lại có kết quả thảm khốc đến thế, một người phụ nữ tâm hồn thanh cao, ăn nói tao nhã lại biến thành bộ dạng nói năng không rõ ràng, không có trật tự như hiện tại...
Chử Kính Phong buông bàn tay đang kìm kẹp mạch đập của nàng ra, tổ tiên của chàng đời đời làm nghề y, chính mình cũng thông thạo y thuật, mạch tượng vừa rồi xem ra, quả thực là mạch huyền hoạt, tắc nghẽn tâm trí...
Ngày xưa dù có tinh khôn tài giỏi thì sao, chẳng phải vẫn rơi vào bộ dạng như bây giờ hay sao?
Người nhà của nàng chẳng lẽ không quản nàng sao?
Mặc kệ nàng đi lang thang trong trường săn, nếu như có tên bay đạn lạc...
Những chuyện không liên quan đến mình này, Chử Kính Phong không muốn nghĩ tiếp nữa, hất tay nàng ra, xoay người ngồi xuống trước bàn cầm một cuốn binh thư lên xem.
Ngốc thì đã sao, mình vẫn không thể giống con ưng ngu ngốc mình nuôi, nhìn thấy miếng mồi liền mê muội đâm đầu vào, hết lần này tới lần khác đâm đến đầu rơi máu chảy...
Đúng lúc này, Quan Bá bưng đồ ăn đã nướng xong đi vào, lườm Lý Nhược Ngu một cái, rồi buông tay lui ra ngoài lều.
Chử Kính Phong giơ tay cầm một xiên thịt thỏ, vừa mới cắn một miếng, khóe mắt liền bay tới hình bóng nhỏ bé kia tựa như bị hút hồn phiêu hốt đến bên cạnh mình.
Bàn tay nhỏ nắm chặt lấy góc bàn, không ồn ào không náo loạn, cứ trợn trừng đôi mắt to không chớp nhìn chằm chằm vào cái miệng đang nhai của chàng, cố gắng mà khó khăn nuốt nước miếng.
Chử Kính Phong nhìn thấy nàng thè đầu lưỡi hồng phấn ra, khẽ liếm bờ môi đỏ nhạt như hoa anh đào kia, lông mày lại một lần nữa khẽ nhíu lại.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận