Người có quyền, kẻ không quyền, người có tiền, kẻ nghèo khó, người làm chủ nhỏ, kẻ đi làm thuê... Những thứ như quyền lực và tiền bạc vốn dĩ đã được quyết định từ khi mới lọt lòng.
Nếu sinh ra không có sẵn những thứ đó, người bình thường rất khó tiếp cận được với các tài liệu về siêu phàm sinh vật sau khi tốt nghiệp.
Cho dù thông tin có lan truyền rộng rãi, tivi đài báo phát suốt ngày đi chăng nữa, họ cũng chẳng có thời gian lẫn tâm trí mà tìm hiểu.
Riêng việc cơm áo gạo tiền thôi đã đủ vắt kiệt sức lực của họ rồi.
Dì bán hàng trước mặt này rõ ràng thuộc tầng lớp lao động dưới đáy xã hội.
"Nó tên là Hỏa Nha Cẩu ạ."
Kiều Tang trả lời.
"Gâu!"
Hỏa Nha Cẩu nghe thấy chủ nhân giới thiệu tên mình liền sủa một tiếng phụ họa đầy tự hào.
Dì bán hàng cười bảo:
"Trông ngoan gớm nhỉ. Con trai dì cũng đang học cấp hai, đợi nó tốt nghiệp dì cũng sẽ tích tiền mua cho nó một con thế này."
Kiều Tang định nói gì đó rồi lại thôi.
Thật ra lời dì nói cũng không sai, Hỏa Nha Cẩu nhà cô trừ việc hơi nghịch ngợm một tí thì đúng là rất ngoan...
"Gâu."
Hỏa Nha Cẩu ngước lên nhìn Kiều Tang.
Cô hiểu ý, lại đưa thêm cho nó một xiên nữa.
Chú chó nhỏ vui vẻ nhận lấy.
10 xiên thịt cuối cùng được chia theo tỉ lệ "ba - bảy": Kiều Tang ba xiên, còn đại gia Hỏa Nha Cẩu xử lý gọn bảy xiên còn lại.
Kiều Tang tiến đến băng ghế đá gần đó ngồi xuống.
Tầm nhìn ở đây cực kỳ thoáng, vừa vặn quan sát được cổng chính của Trường Cao trung Ngự thú số 37.
Học sinh tan học nếu đi qua công viên Nam Hà chắc chắn sẽ nhìn thấy cô.
Kiều Tang đặt ba lô xuống, lấy tờ giấy trong túi ra dán chặt lên ba lô bằng băng dính.
[THÁCH ĐẤU NGỰ THÚ: NHÂN SINH ĐÁNG TIẾC, CHỈ CẦU MỘT TRẬN THUA]
Góc dưới bên phải còn có một dòng chữ nhỏ xíu:
[Một ván 50 Liên Minh Tệ]
Đây là phương pháp mà Kiều Tang đã phải vắt óc suy nghĩ nửa ngày trời mới ra.
Nếu hỏi ở đâu tập trung nhiều Ngự Thú Sư hạng F nhất, thì chắc chắn là các trường cao trung ngự thú.
Để nuôi dưỡng một linh thú trung cấp mất ít nhất 1-2 năm, nên linh thú của học sinh lớp 10, lớp 11 cơ bản đều đang ở giai đoạn sơ cấp.
Dòng chữ "50 Liên Minh Tệ" viết vào đó thuần túy là để cho vui, cô cũng chẳng trông mong gì việc người ta vì mấy đồng bạc lẻ đó mà đến đấu với mình.
Cô chỉ muốn thu hút sự chú ý của họ thôi.
Đối với những học sinh mới trở thành Ngự Thú Sư, đây giống như một trò giải trí đầy kích thích, thế nào chẳng có người muốn lên so tài.
Sở dĩ chọn Trường số 37 là vì đây là trường gần khu nhà cô nhất nhưng lại nằm ngoài khu dân cư cô sinh sống.
Thay đồ bình thường và ra khỏi khu mình ở là để tránh gặp phải người quen.
Dù sao thì cái hành động đứng trước cổng trường người ta dán biển "Chỉ cầu một trận thua" này... cũng có chút hơi bị "máu mặt" và đáng xấu hổ thật.
Kiều Tang bế Hỏa Nha Cẩu, bình thản ngồi trên ghế đá.
Tuy trường chưa tan học, nhưng trong công viên Nam Hà vẫn có người qua lại.
Mỗi khi đi ngang qua, ai nấy đều không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại.
Nội dung ghi trên cái ba lô kia... thật sự chẳng khớp tí nào với hình ảnh cô thiếu nữ xinh xắn thanh thuần này cả.
"Gâu!"
Hỏa Nha Cẩu thấy mọi người nhìn về phía mình liền nhe răng sủa một tiếng đầy hung dữ.
À rồi, thêm cái biểu cảm của "ông tướng" Hỏa Nha Cẩu này nữa thì đúng là... hợp rơ không cần chỉnh!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận