Thế nhưng, muốn tiến bộ thần tốc trong lúc này thì không thể cứ từ từ mà làm được.
Chỉ có đối chiến mới là con đường tắt giúp Hỏa Nha Cẩu tăng cường lực chiến nhanh nhất.
Cái Kiều Tang cần là một trận đấu "điểm đến là dừng", chứ không phải là một cuộc tử chiến sinh tử.
Ngoài các giải đấu chính thức và đấu trường ngầm, ở các khu vực còn có phòng tập, câu lạc bộ, hay các buổi giao lưu để tiến hành đối chiến linh thú.
Cái khó là phòng tập nửa năm mới tuyển học viên một lần để huấn luyện tuyệt chiêu chuyên biệt, giờ không phải lúc đăng ký nên chẳng vào được.
Câu lạc bộ thì chỉ cần tiền, mà Kiều Tang lại đang "viêm màng túi".
Còn mấy buổi giao lưu thì toàn là nơi dành cho những người đã có chút danh tiếng ở các giải đấu chính quy mới được gửi thư mời.
Đa số mọi người bình thường sẽ chọn cách so tài với bạn bè xung quanh, nhưng khổ nỗi đám bạn Kiều Tang quen biết thì đến cả "não vực" còn chưa giác tỉnh, nói gì đến đối chiến linh thú.
Tổng kết lại một lượt, cả thành phố Hàng Cảng rộng lớn thế này mà lại không có lấy một chỗ cho Hỏa Nha Cẩu nhà cô tung hoành sao?
Chẳng lẽ lại tùy tiện lôi đại một người trên đường lại rồi bảo:
"Này, đấu với tôi một trận không?"
Nhỡ đâu xui xẻo lôi trúng một vị Ngự Thú Sư hạng D trở lên thì chắc cô chẳng biết mình chết thế nào mất.
Kiều Tang đi đi lại lại trên phố, nghiêm túc suy nghĩ.
Năm phút sau, cô bế Hỏa Nha Cẩu đi thẳng về hướng nhà mình.
Về đến nơi, Kiều Tang cởi bộ đồng phục trường ra, thay một bộ quần áo thường ngày năng động.
Sau đó cô vào phòng viết vài chữ lên giấy, xé xuống, rồi nhét thêm cuộn băng dính vào túi quần.
Tiếp đó, cô khoác ba lô lên vai và ra khỏi cửa.
...
Công viên Nam Hà, nằm ngay sát cạnh Trường Cao trung Ngự thú số 37 thành phố Hàng Cảng.
"Này cháu gái, làm vài xiên thịt nướng không?"
Một dì bán hàng rong ở cổng công viên đon đả chào mời.
Kiều Tang nhìn đồng hồ, 16 giờ 27 phút, còn khoảng một tiếng nữa mới đến giờ tan học của Trường số 37.
"Cho cháu 10 xiên thịt cừu ạ."
Kiều Tang tiến lại gần quầy hàng.
"Ăn cay không cháu?"
Thấy có khách, dì bán hàng cười hớn hở hỏi.
"Dạ không ạ."
Kiều Tang lắc đầu.
"Cháu học trường này à? Sao trông mặt lạ thế, dì chưa thấy bao giờ."
Dì vừa thoăn thoắt đôi tay vừa không quên tám chuyện.
"Dạ không, cháu đến đây đợi người ạ."
Kiều Tang trả lời.
"Dì bảo mà, cô bé xinh xắn thế này mà đã gặp thì dì chắc chắn không quên được đâu."
Dì bán hàng cười khà khà.
Kiều Tang mỉm cười lịch sự.
Từ nhỏ đến lớn cô đã quá quen với việc được khen ngợi, hồi bé còn thấy thẹn thùng, chứ lớn lên thì tâm đã "tịnh" như nước hồ thu rồi.
Năm phút sau, Kiều Tang nhận lấy mấy xiên thịt cừu, không quên đưa một xiên cho chú chó nhỏ đang chảy nước miếng ròng ròng bên cạnh.
"Gâu!"
Hỏa Nha Cẩu kêu lên đầy khoái chí, hai cái chân trước đón lấy rồi cúi đầu gặm lấy gặm để.
"Linh thú này tên là gì vậy cháu? Ở đây dì chưa thấy con nào giống thế này."
Dì bán hàng nhìn chằm chằm vào Hỏa Nha Cẩu, tò mò hỏi.
Giữa Ngự Thú Sư và người bình thường luôn có một rào cản vô hình, chia cắt họ thành hai thế giới khác biệt.
Sau chín năm giáo dục bắt buộc, hoàn cảnh họ đối mặt sẽ hoàn toàn khác nhau.
Mặc dù trong xã hội này, địa vị của Ngự Thú Sư cao hơn người bình thường một bậc, nhưng ngay cả người bình thường cũng phân chia đẳng cấp rõ rệt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận