(Lời dẫn: Hãy chuẩn bị tinh thần, vì cấu trúc của bộ truyện này vô cùng đồ sộ, nhân quan phức tạp, nên những chương đầu sẽ có phần trầm lắng và dàn trải. Mong chư vị hãy kiên tâm cùng Vô Thần vượt qua những gập ghềnh này. Hơn nữa, trong vài vạn chữ đầu, trung tâm là Ngưng Tuyết, Vô Thần chỉ việc... ngủ say. Đây chính là ngòi nổ lớn nhất cho sự bùng nổ của hắn về sau. Trong thời gian ra mắt sách mới, ta xin làm một kẻ "vô sỉ" mỗi ngày chỉ 2000 chữ vậy.)
-----
Ba người đồng hành, trên đường gặp phải vô số dã thú lớn nhỏ, nhưng thảy đều bị Sở Kinh Thiên một quyền đánh gục.
So với đám dã thú cấp thấp nơi đây, Sở Kinh Thiên xem ra còn giống mãnh thú hơn bội phần.
Một canh giờ trôi qua, chiếc sọt trên lưng hắn đã đầy ắp, tay còn kéo theo mười mấy con thú lớn bị xâu thành chuỗi.
Vác trên vai trọng lượng khổng lồ di chuyển suốt thời gian dài, dù là hạng người như gã Đại Ngưu họ Sở cũng đã bắt đầu thấy thấm mệt.
Thế nhưng Diệp Vô Thần vẫn kiên trì tiến bước, tựa hồ muốn đi khắp lượt vùng đất này, Sở Kinh Thiên đành nghiến răng bám theo sau.
Càng vào sâu, bầu không khí càng trở nên tĩnh mịch.
Lại qua nửa canh giờ, Sở Kinh Thiên rốt cuộc không chịu nổi mà ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển nói:
“Diệp lão đệ, hôm nay tới đây thôi. Phía trước chính là địa bàn của con Hỏa Diễm Sư Tử kia. Ta đánh không lại vẫn có thể tháo chạy, chứ còn đệ và tiểu nha đầu này thì e là chẳng kịp đâu.”
“Hỏa Diễm Sư Tử?”
Diệp Vô Thần chợt nhớ tới con ma thú cấp mười mà Sở Kinh Thiên từng nhắc đến là không thể chế ngự.
Hắn phóng tầm mắt về phía xa, trầm giọng hỏi:
“Qua khỏi địa bàn của Hỏa Diễm Sư Tử sẽ là nơi nào?”
Sở Kinh Thiên khẽ thở hắt ra một hơi, đáp:
“Nơi đó chính là biên duyên của kết giới. Tấm màn che chắn đáng sợ ấy khiến người ta chỉ có đường vào mà không có đường ra, ngay cả gia gia ta cũng đều…”
Diệp Vô Thần không nói một lời, nắm lấy tay Ngưng Tuyết tiếp tục bước về phía trước.
“Kìa! Diệp lão đệ, nơi đó nguy hiểm lắm!”
Sở Kinh Thiên vội vàng đứng bật dậy đuổi theo.
Đúng lúc này, từ phía trước bỗng vang lên một tiếng sư tử hống kinh thiên động địa.
Sở Kinh Thiên đại kinh thất sắc, bước chân nhanh hơn mấy phần, chắn ngang trước mặt Diệp Vô Thần:
“Diệp lão đệ, là con Hỏa Diễm Sư Tử đó! Chúng ta đã phạm vào lãnh địa của nó rồi, mau đưa tiểu nha đầu rời khỏi đây ngay!”
Lời vừa dứt, lại một tiếng gầm tương tự truyền đến, một con sư tử cao hơn hai trượng, toàn thân bừng bừng hỏa diễm đỏ rực hiện ra trong tầm mắt.
Cừu nhân tương kiến, phân ngoại nhãn hồng, vừa thấy Sở Kinh Thiên, nó gầm lên một tiếng rồi lao thẳng tới. Khi còn chưa cận thân, nó đã há rộng cái mồm đỏ lòm, phun ra một đoàn hỏa cầu khổng lồ.
Sở Kinh Thiên sớm đã ngưng thần giới bị, gã nghiêng người nhảy vọt khỏi quỹ đạo của hỏa cầu, tay nắm chặt thiết kiếm định xông lên liều mạng.
Chợt đồng tử gã co rút lại, nhớ ra Diệp Vô Thần và Diệp Ngưng Tuyết vẫn đang đứng phía sau mình, liền hoảng hốt rống lên:
“Mau tránh ra!”
Hỏa diễm ập sát, Diệp Vô Thần định kéo Ngưng Tuyết né tránh, nhưng đột nhiên một cảm giác kỳ dị nảy sinh trong lòng.
Ánh mắt hắn khẽ động, chẳng những không lùi mà còn vươn tay chộp thẳng vào đoàn hỏa diễm kia.
Xèo... xèo...
Đoàn hỏa cầu ngay cả Sở Kinh Thiên cũng không dám chạm vào, nay lại bị Diệp Vô Thần bắt gọn trong tay.
Theo sau một tia lam quang lóe lên giữa lòng bàn tay hắn, ngọn lửa tựa như gặp phải nước lạnh, nhanh chóng lụi tàn trong những tiếng xèo xèo ngắn ngủi.
Sở Kinh Thiên trợn trừng đôi mắt hộ pháp, ngỡ như vừa nhìn thấy chuyện không tưởng nhất trên đời này.
Diệp Vô Thần nhìn xuống lòng bàn tay… vẫn hoàn hảo không chút tổn hao, ngay cả một sợi lông tơ cũng chẳng hề hấn gì.
Đoàn hỏa diễm ấy mang lại cho hắn một cảm giác ấm áp, chứ không phải là thiêu đốt.
Chẳng riêng gì Sở Kinh Thiên, ngay cả Hỏa Diễm Sư Tử cũng ngẩn ngơ tại chỗ.
Nó lại gầm thấp một tiếng, liên tiếp phun ra ba đoàn hỏa cầu về phía Diệp Vô Thần, sau đó mang theo một luồng khí thế trầm trọng lao thẳng tới, dường như đã hoàn toàn quên mất mục tiêu ban đầu của mình.
Lần này Diệp Vô Thần không ra tay chộp bắt, cũng chẳng thèm né tránh.
Ba đoàn hỏa cầu trực diện oanh kích vào lồng ngực, khiến hắn lùi liên tiếp ba bước, nhưng vẫn không chịu mảy may tổn thương, ngay cả y phục cũng không hề bị sém nửa phân.
Đối diện với Hỏa Diễm Sư Tử đang lao tới, đôi tay hắn cùng lúc phất lên, hai thanh băng thứ mang theo hàn khí thấu xương hình thành giữa các kẽ ngón tay, rồi được bắn ra với một lực đạo cực mạnh.
Đây chính là “Băng Lăng Thuật” – ma pháp hệ Thủy cấp thấp nhất mà bất kỳ một thủy hệ ma pháp sư cấp một nào tại Thiên Thần đại lục cũng có thể thi triển.
Nếu là thường ngày, loại công kích này trước mặt Hỏa Diễm Sư Tử cấp mười sẽ bị tan chảy trước khi kịp chạm vào người nó, thế nhưng tốc độ của hai mũi băng lăng này lại nhanh đến xuất kỳ, chỉ trong chớp mắt đã tàn nhẫn đâm xuyên qua đôi mắt – nơi yếu nhược nhất của con mãnh thú.
Kèm theo tiếng sư tử hống thê lương, Hỏa Diễm Sư Tử ngã vật xuống đất.
Sở Kinh Thiên sao có thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này?
Gã mãnh liệt nhảy vọt lên, dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi tay, thanh thiết kiếm mang theo tiếng gầm giận dữ đâm mạnh xuống, cắm sâu vào yết hầu đối phương.
Trong cơn kịch thống của đôi mắt, Hỏa Diễm Sư Tử sức tàn lực kiệt, căn bản không thể chống đỡ.
Cổ họng nó dễ dàng bị đâm thủng, co giật kịch liệt một hồi rồi hoàn toàn bất động.
Sở Kinh Thiên rút thiết kiếm ra, chọc chọc vào xác con thú, cười ngây ngô:
“Chết rồi sao? Đơn giản như vậy mà chết rồi sao? Nghĩ năm đó ta đấu với nó bao nhiêu lần mà không làm gì được, còn bị nó thiêu hỏng mấy bộ y phục.”
Gã giơ ngón tay cái về phía Diệp Vô Thần, tán thưởng:
“Diệp lão đệ, thật có bộ hạ của đệ. Ta lúc nào cũng muốn đâm vào mắt nó mà chẳng bao giờ thành công. Đệ vậy mà tùy tiện một chiêu đã phế luôn cả đôi”
“Ơ? Đệ còn là một Thủy hệ ma pháp sư sao?”
Sắc mặt Diệp Vô Thần có chút nhợt nhạt, hắn phất tay nói:
“Chỉ là trùng hợp thôi. Ta có biết đôi chút Thủy hệ ma pháp, nhưng cực hạn cũng chỉ là thi triển Băng Lăng cơ bản mà thôi.”
Diệp Vô Thần nói lời thật lòng, chỉ mới thi triển hai mũi băng lăng đơn giản nhất mà hắn đã cảm nhận được một loại lực lượng trong cơ thể mình bị hao hụt quá nửa.
“Đại Ngưu ca, huynh mang con Hỏa Diễm Sư Tử này về trước được không? Ta muốn cùng Ngưng Tuyết đi dạo quanh đây một chút, dù sao nơi này cũng chẳng còn nguy hiểm gì nữa rồi.”
Diệp Vô Thần có chút thất thần nói, thanh âm bình thản nhưng lại mang theo một ngữ khí không cho phép cự tuyệt.
Sở Kinh Thiên thoáng ngẩn ra, sau đó gật đầu:
“Vậy cũng được. Mang bấy nhiêu thứ này ta cũng thấy mệt rồi, hai người nhất định phải về sớm đấy.”
Rất nhanh sau đó, gã vác con sư tử đã tắt lửa trên vai, kéo theo mống chiến lợi phẩm lặc lè đi về hướng cũ, thỉnh thoảng lại lén quay đầu nhìn lại xem Diệp Vô Thần định làm gì.
“Đi thôi.”
Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Ngưng Tuyết, sắc mặt Diệp Vô Thần trở nên thận trọng tiến về phía trước.
Đi chừng trăm mét, bước chân hắn đột ngột khựng lại, bởi hắn cảm giác như mình vừa va phải một bức tường vô hình.
Trầm tư suy nghĩ một hồi, hắn bỗng bế thốc Ngưng Tuyết lên, đặt nàng ở vị trí cách đó mười mét, nghiêm giọng dặn dò:
“Ngoan ngoãn đứng đây, không được cử động.”
Ngưng Tuyết nhu thuận gật đầu, đôi mắt không rời nửa tấc nhìn hắn quay lại vị trí cũ.
Đây chính là tầng kết giới phong tỏa nơi này sao!
Diệp Vô Thần hít sâu một hơi, mục quang ngưng tụ, có chút khó khăn thao túng mấy đạo khí lưu trong cơ thể, dồn toàn bộ sức mạnh của "Vô Thần Quyết" vào tay phải, khiến cả bàn tay được bao phủ bởi một lớp quang mang trong suốt.
Hắn quát khẽ một tiếng, hóa chưởng thành đao, hung hăng chém mạnh vào hư không trước mặt.
Xoẹt!
Không có va chạm hay tiếng nổ vang rền như dự đoán, chỉ một tiếng động nhẹ vang lên, một luồng phản chấn cực đại đã hất văng thân hình Diệp Vô Thần ra xa.
Hắn hừ lạnh một tiếng, lộn nhào từ mặt đất đứng dậy, tay trái nắm chặt bàn tay phải đang đau thấu tim gan, vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Ca ca! Một tiếng gọi đầy nôn nóng vang lên, Diệp Ngưng Tuyết vội vã chạy tới, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ hoảng loạn.”
Diệp Vô Thần nặn ra một nụ cười, nhìn vào đôi mắt gần như sắp trào lệ của nàng, nhu thanh nói:
“Tiểu Tuyết nhi đừng lo, ta không sao, chỉ là bị va chạm một chút thôi mà.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận