Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Nghịch Thiên Vô Thần (Dịch)
  4. Chương 6: Truyền thuyết về Thiên Phạt Chi Nữ

Nghịch Thiên Vô Thần (Dịch)

  • 1 lượt xem
  • 1554 chữ
  • 2026-04-22 20:38:20

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Sở Kinh Thiên nãy giờ nín nhịn, rốt cuộc không chịu thấu, bèn nhảy xổ tới trước mặt Diệp Vô Thần.

Đôi nhãn quang hắn sáng rực, lộ vẻ nhiệt thiết mà nói:

“Diệp lão đệ, không ngờ đệ lại lợi hại đến thế. Hay là chúng ta thiết thác một phen?”

* "thiết thác" có nghĩa là trao đổi, bàn luận và cùng nhau luyện tập để tiến bộ.

Diệp Vô Thần chỉ đạm nhiên mỉm cười, khẽ lắc đầu từ chối.

Sở Kinh Thiên ngứa ngáy chân tay, không ngừng xoa hai lòng bàn tay vào nhau.

Hắn vốn kế thừa thiên tính si võ như cuồng của Sở gia, nhưng ở chốn thâm sơn cùng cốc này, đối thủ duy nhất chỉ có gia gia của hắn.

Mà lần nào giao đấu, kết cục cũng là thảm bại không chút nghi ngờ.

Nay khó khăn lắm mới gặp được một cường giả, bảo hắn sao có thể cam lòng bỏ qua.

Hắn vừa định tiếp tục dây dưa, bỗng nghe lão đầu tử khẽ hắng giọng:

“Đại Ngưu, người ta đã không muốn so chiêu, ngươi cũng đừng cưỡng cầu.”

Sở Kinh Thiên lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, gương mặt không giấu nổi vẻ hậm hực.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn đảo mắt một vòng rồi đề nghị:

“Diệp lão đệ, đệ đã lợi hại như vậy, hay là sau này cùng ta đi săn đi? Cánh rừng đằng kia thú dữ không thiếu, lại có một con Hỏa Diễm Sư Tử đến cả ta cũng đánh không lại. Nó vốn là ma thú thập cấp, nhưng nếu có đệ trợ lực, biết đâu tối nay chúng ta sẽ được nếm thịt sư tử.”

"Thập cấp?"

Diệp Vô Thần tâm niệm khẽ chuyển, mỉm cười gật đầu:

“Được, vậy chúng ta xuất phát ngay thôi.”

“Ngay bây giờ sao?”

Sở Kinh Thiên ngẩn người, rồi hưng phấn đáp,

 “Được, đi ngay!”

Dứt lời, như sợ đối phương đổi ý, hắn vội vàng quẩy chiếc gùi lớn vẫn mang bên mình mỗi ngày, nhặt thanh thiết kiếm gỉ sét loang lổ dưới đất ném vào trong.

Lão đầu tử cũng chẳng nói năng chi, chỉ tủm tỉm cười nhìn hai người họ.

Diệp Vô Thần cúi người, ôn nhu hỏi Ngưng Tuyết:

“Vừa rồi ca ca có làm muội sợ không?”

Ngưng Tuyết lắc đầu nguầy nguậy:

 “Dạ không... Ca ca đều là vì muội. Ca ca... mọi người đều chán ghét muội, sao huynh lại đối xử tốt với muội như vậy?”

Diệp Vô Thần mỉm cười hiền từ:

“Vì muội là muội muội của ta mà.”

Hắn đứng thẳng người dậy:

” Đi thôi, chúng ta cùng Đại Ngưu ca đi săn.”

Ngưng Tuyết ngây ngô "vâng" một tiếng, rồi nhỏ nhẹ chạy theo sau.

Sở Kinh Thiên gãi đầu, định bụng khuyên không nên mang theo tiểu nha đầu này kẻo gặp nguy hiểm, nhưng sau cùng lại nén lại, chỉ sợ nói ra Diệp Vô Thần cũng sẽ không đi nữa.

Trên đường đi, hai nam nhân kẻ tung người hứng, chỉ toàn những chuyện bâng quơ không đầu không cuối.

Diệp Ngưng Tuyết bám sát sau lưng Vô Thần, đôi mắt trong trẻo tựa thủy tinh tò mò quan sát xung quanh.

Khi tới bìa rừng, Diệp Vô Thần rốt cuộc mới lên tiếng:

“ Đại Ngưu, cái gọi là "thập cấp" mà huynh nói lúc nãy, chính là cấp bậc võ học của thế giới này sao?”

“Võ học? Đó là thứ gì?”

Sở Kinh Thiên trợn mắt ngạc nhiên, nhưng rồi lập tức vỡ lẽ,

“ Phải rồi, đó chính là đẳng cấp thực lực của Thiên Thần đại lục.”

"Nơi này không có khái niệm võ học?"

Diệp Vô Thần khẽ nhíu mày, hỏi tiếp,

“ Vậy người ở đây thường tu hành thứ gì?”

Sở Kinh Thiên xoa đầu đáp:

“Chuyện này thì nhiều lắm, kẻ luyện kiếm, người luyện cung, kẻ lại đi theo con đường thích khách tốc độ... À phải rồi, còn có kẻ tu luyện ma pháp nữa, tóm lại là thiên biến vạn hóa. Nhưng nhìn chung người luyện kiếm vẫn đông nhất, dù sao kiếm cũng là vạn binh chi vương mà.”

“Vậy phân định đẳng cấp là thế nào?”

Diệp Vô Thần vừa suy tư vừa hỏi.

“Chuyện này... Dựa vào thực lực cao thấp mà phân thành nhất cấp, nhị cấp, tam cấp... cứ thế xếp đến thập cấp. Kẻ đạt đến bát cấp trở lên đã được coi là cường giả. Trên thập cấp chính là cường giả trong hàng cường giả, chia thành các cảnh giới: Linh cấp, Thiên cấp và Thần cấp. Kẻ đạt đến Linh cấp có thể ngạo thị quần hùng, Thiên cấp là nhất đại tông sư, còn ai bước chân vào Thần cấp thì có thể tiếu ngạo thiên hạ. Thế nhưng người đạt đến Thần cấp chỉ đếm trên đầu ngón tay. Theo lời gia gia ta, năm xưa cả cõi Thiên Thần này chỉ có bốn người đạt tới Thần cấp, mỗi người đều là tồn tại tựa như thần linh.”

Sở Kinh Thiên nói với vẻ đầy hướng vọng.

Diệp Vô Thần khẽ gật đầu:

“Bốn người bọn họ hẳn là đỉnh phong thực lực của đại lục này rồi.”

“ Không!”

Sở Kinh Thiên lắc đầu,

“ Vẫn còn một người nữa, nàng ta mới thực sự là kẻ mạnh nhất Thiên Thần đại lục. Không ai biết tên nàng, bởi nàng chưa bao giờ mở miệng nói nửa lời. Vũ khí nàng dùng mang tên "Thiên Phạt", nên người đời gọi nàng là "Thiên Phạt Chi Nữ". Gia gia kể rằng nàng ta thị sát thành tính, tay nhuốm đầy máu tanh. Năm xưa tứ đại Thần cấp cao thủ phải liên thủ, bày ra Tỏa Ma Trận mới chế ngự được nàng. Sau cùng, họ đành dùng Phong Ma Liên — thứ xiềng xích mà ngay cả thần linh cũng không thể phá hủy — để xích nàng trong Phong Ma Tháp. Bởi lẽ dù bị vây khốn, nhưng nàng ta đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, chẳng thứ gì có thể làm tổn hại được nàng.”

“Thiên Phạt Chi Nữ? Người này cư nhiên lại là nữ tử?”

Diệp Vô Thần lộ vẻ kinh ngạc.

“Đúng vậy. Chuyện phong ấn nàng ta vẫn chưa phải là kết thúc. Từ khi nàng bị nhốt vào, những ác nhân vốn bị giam trong Phong Ma Tháp bỗng chốc bỏ mạng chỉ sau một đêm. Ngay cả cỏ cây hoa lá xung quanh tháp cũng khô héo mà chết. Không chỉ vậy, bất luận kẻ nào bước chân vào tháp, hoặc là vĩnh viễn không trở ra, hoặc là khi ra ngoài thì mặt mày đầy máu, điên cuồng cắn xé người khác, chưa đầy nửa canh giờ sau sẽ bỏ mạng. Chẳng ai biết họ đã chứng kiến thứ gì bên trong. Từ đó về sau, không ai còn dám bén mảng tới nơi ấy nữa.”

Thiên Thần đại lục cũng vì thế mà lưu truyền một câu: "Thà vào điện Diêm Vương, chớ sang lầu Tỏa Ma".

Sở Kinh Thiên thở hắt ra một hơi, tiếp tục nói:

“Thế nên, kẻ tên "Thiên Phạt Chi Nữ" kia mới là người đáng sợ nhất. Tuy ta chưa từng thấy mặt nàng, nhưng dùng ngón chân cũng nghĩ ra được, cái loại nữ nhân ma quỷ đó nhất định là... mắt to như chuông đồng, miệng tựa chậu máu, mặt sứa gan lim... Tóm lại là vô cùng đáng sợ.”

Diệp Vô Thần gật đầu, ghi nhớ hai cái tên "Thiên Phạt Chi Nữ" và "Phong Ma Tháp" vào trong lòng.

“Đại Ngưu, với thực lực của huynh, hiện tại đang ở cấp độ nào?”

“Ta ấy hả... miễn cưỡng cũng đạt tới thập cấp. “

Sở Kinh Thiên có chút ảo não gãi đầu, dường như rất không hài lòng với thực lực bản thân.

Bởi lẽ gia gia đặt ra yêu cầu quá cao, khiến hắn luôn tự lầm tưởng tiến độ của mình chậm chạp.

Hắn đâu biết rằng, nếu ra thế giới bên ngoài, kẻ ở độ tuổi này mà đạt đến thập cấp chỉ có thể dùng hai chữ "thiên tài" mới xứng đáng để hình dung.

“Vậy thực lực của ta, đại ước đang ở thủy chuẩn nào?”

Diệp Vô Thần hỏi.

Sở Kinh Thiên trợn mắt, nhìn hắn từ đầu đến chân một lượt rồi lắc đầu:

“Nhìn không ra. Thông thường, đạt đến cấp độ nào sẽ tỏa ra khí tức đặc trưng của cấp độ đó. Diệp lão đệ có thể bóp đá thành bột, thực lực hẳn phải trên lục cấp, nhưng khí tức trên người đệ... ừm, cứ như không có chút năng lực nào, trông lại chẳng khác gì một thư sinh yếu ớt.”

Sở Kinh Thiên càng nhìn càng thấy hồ đồ, sau cùng chỉ biết than dài một tiếng, thầm nghĩ hẳn là tu vi linh giác của mình vẫn chưa tới nơi tới chốn.

Diệp Vô Thần đạm nhiên cười, khóe môi khẽ nhếch:

“ Con mồi của huynh đến rồi kìa.”

“Con mồi? Ở đâu? “

 Sở Kinh Thiên ngơ ngác hỏi lại, rồi rốt cuộc cũng nhận ra âm thanh từ phía sau.

Hắn vội vàng quay người, nắm chặt thiết kiếm, miệng lẩm bẩm:

“Kỳ lạ, tai của Diệp lão đệ sao còn thính hơn cả tai ta thế này?”

Nghe tiếng bước chân, đó hẳn là một mãnh thú cỡ lớn.

Sở Kinh Thiên hưng phấn gầm lên một tiếng rồi lao về hướng phát ra âm thanh, không quên để lại một câu:

“Là một gã to xác đấy, hai người lại gần sẽ nguy hiểm, ta quay lại ngay!”

Trong tiềm thức, Sở Kinh Thiên vẫn đem một Diệp Vô Thần trông có vẻ nhu nhược liệt vào hàng "đám người đọc sách" mà gia gia hắn thường nhắc tới.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top