Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Nghịch Thiên Vô Thần (Dịch)
  4. Chương 16: Thiên thú chi noãn

Nghịch Thiên Vô Thần (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1431 chữ
  • 2026-04-27 12:13:34

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trên không trung, một con đại điểu trắng muốt đang cuồng loạn vỗ cánh.

 Thân hình nó dài tới trượng dư, lông vũ toàn thân dựng đứng lên như những ngọn bạch hỏa rực cháy dưới ánh nguyệt quang.

Cặp lợi trảo tựa câu liêm tỏa ra hàn quang bức người.

 Nó đang trừng mắt nhìn nàng, từ trong cổ họng phát ra những tiếng kêu bén nhọn chứa đầy sự phẫn nộ và cảnh cáo.

Diệp Ngưng Tuyết toàn thân run rẩy, đôi mắt lấp đầy sự sợ hãi.

Nàng gắt gao ôm lấy viên trứng trắng muốt kia, từng bước, từng bước lùi lại phía sau, nhưng tuyệt đối không buông tay.

Tiếng kêu của Thiên Liệt Điểu mỗi lúc một thêm chói tai.

Vốn là loài thiên thú tính tình ôn hòa, không bao giờ hại người, dẫu cho sinh linh nhỏ bé kia đã chạm vào cấm kỵ lớn nhất của nó, nó vẫn kiên nhẫn phát ra tín hiệu cảnh cáo để cho đối phương một cơ hội.

Thế nhưng, sau ba lần cảnh cáo, nàng không những không rút lui mà còn ôm viên trứng chặt hơn, trực tiếp khiêu khích giới hạn cuối cùng của nó.

“Cầu xin ngươi… đem viên trứng này tặng cho ta có được không? Ca ca cần nó, ta không thể để mất huynh ấy.”

Diệp Ngưng Tuyết vừa khẩn nài vừa lùi bước, trong nỗi sợ hãi tột cùng lại ẩn chứa một sự chấp niệm còn sâu nặng hơn gấp bội.

“Ta tên là Diệp Ngưng Tuyết… sau này ta nhất định sẽ thường xuyên đến thăm ngươi, bầu bạn cùng ngươi… mang cho ngươi thật nhiều đồ ăn ngon. Ngươi tặng nó cho ta có được không… ta thực sự rất cần nó.”

“Ta biết đây là cốt nhục của ngươi… Ta biết mình là kẻ ích kỷ, nhưng ta không thể sống thiếu ca ca. Cầu xin ngươi…”

Thiên thú tuy linh trí cực cao nhưng vốn không thông nhân ngữ.

Mà dẫu cho có nghe hiểu, lẽ nào nó lại cam lòng để người khác mang hài nhi của mình đi?

Cuối cùng, sau năm lần cảnh cáo, sự kiên nhẫn của nó đã cạn sạch.

Theo một tiếng minh khiếu xé rách màn đêm, Thiên Liệt Điểu lao thẳng xuống từ không trung.

Cặp vuốt sắc lạnh như băng, một bên chộp về phía gương mặt Diệp Ngưng Tuyết, một bên chụp lấy viên trứng trong lòng nàng.

Diệp Ngưng Tuyết thét lên một tiếng kinh hoàng, nàng nhắm nghiền mắt lại, theo bản năng dùng toàn lực che chở cho viên trứng.

Thiên Liệt Điểu chớp mắt đã áp sát, luồng uy áp mãnh liệt kia tưởng như sắp xé tan thân xác nhỏ bé của nàng.

Ngưng Tuyết tuyệt vọng gào lên:

“Không được… ta phải cứu ca ca, ta không muốn huynh ấy rời bỏ ta…”

Cặp trảo sắc lẹm tưởng chừng có thể vạch phá không gian kia sượt qua mặt Ngưng Tuyết, điểm rơi vừa vặn lại chính là hai vết sẹo dài đã hủy hoại dung nhan nàng.

Ngay tại khoảnh khắc ấy, từ trên người Ngưng Tuyết bỗng bùng lên một quầng bạch quang rực rỡ đến lóa mắt. Hai vết sẹo trên mặt nàng dần mờ đi trong ánh sáng, cuối cùng hoàn toàn biến mất, lộ ra một khuôn mặt tinh xảo tới mức khó có thể tin nổi.

Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài run rẩy, sống mũi dọc dừa cùng bờ môi mọng nước, phối hợp với làn da trắng hơn tuyết… tất cả tạo nên một vẻ đẹp hoàn mỹ vô khuyết.

Có lẽ những từ như “tuyệt mỹ” hay “nghiêng nước nghiêng thành” cũng chẳng đủ để hình miêu tả, thiếu nữ mười tuổi lúc này tỏa ra một loại mị lực khiến người ta nghẹt thở, như thể thượng đế đã dồn hết tâm huyết cả đời để kiến tạo nên gương mặt này.

Dù những vết xước nhỏ do gai nhọn vạch phải vẫn còn đó, nhưng chúng không hề phá hỏng sự hoàn mỹ kinh thế hãi tục này, trái lại càng khiến người ta nảy sinh lòng luyến tiếc khôn nguôi.

Hẳn là vì đến cả ông trời cũng phải đố kỵ với nhan sắc ấy, nên mới dùng hai vết sẹo để che đậy, và lúc này đây lại nhân từ mà thu hồi lại.

Ngay khi vết sẹo phai nhạt, bạch quang chói lòa bao phủ lấy cả đỉnh núi.

Một tiếng điểu minh thảm thiết xé toạc chân trời, vang vọng đến tận trấn Thiên Liệt cách đó mười dặm, khiến bao cư dân đang say giấc phải giật mình tỉnh mộng.

Con thiên thú mạnh mẽ vượt xa người thường, chỉ còn cách cấp Thần nửa bước ấy, lại bị bạch quang nuốt chửng từng chút một.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, thân hình khổng lồ của nó đã tan biến sạch sành sanh, hóa thành tro bụi giữa trời đất, không lưu lại một tia dấu vết.

Khi ánh sáng tản đi, Ngưng Tuyết cũng đổ gục xuống đất hôn mê, đôi tay vẫn ôm chặt lấy viên trứng của Thiên Liệt Điểu.

Và kỳ lạ thay, hai vết sẹo lớn vừa biến mất bỗng chốc lại hiện ra, từ nhạt chuyển đậm, cuối cùng khôi phục lại trạng thái ban đầu.

“Ca ca…”

Trong cơn mê sảng, nàng run rẩy mớ ngủ, vòng tay vô thức siết chặt lại, chỉ sợ đánh mất thứ duy nhất có thể cứu mạng người thân.

Rạng sáng, trời vừa tảng sáng, sương đêm đã thấm ướt vạt áo, Ngưng Tuyết cuối cùng cũng tỉnh lại.

Việc đầu tiên nàng làm là ôm chặt lấy thứ quý giá hơn cả sinh mạng trong lòng.

Thấy nó vẫn còn đó, sắc mặt nàng mới hơi giãn ra.

Nàng lo lắng nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng con đại điểu trắng đâu cả, lòng đầy nghi hoặc… nàng chỉ nhớ nó lao về phía mình, rồi bản thân vì quá sợ hãi mà ngất đi.

Nàng không dám nghĩ ngợi thêm, cũng không dám nán lại, cố gắng chống đỡ cơ thể rã rời đứng dậy, vội vã chạy xuống núi.

Bởi mỗi một khắc chậm trễ, ca ca lại thêm một phần nguy hiểm.

Sáng sớm, trời đã sáng rõ.

Long lão gia tử vươn vai bước ra khỏi phòng, dặn dò Long Chính Dương phía sau:

“Dương nhi, dùng bữa sáng xong thì về đi. Nhớ hóa trang một chút, đừng để ai nhận ra thân phận.”

“Vâng. Đúng rồi gia gia, nửa đêm qua người có nghe thấy thanh âm gì kỳ quái không?”

Long Chính Dương nghi hoặc hỏi.

Long lão gia tử gật đầu:

“Nếu ta đoán không lầm, đó là tiếng của Thiên Liệt Điểu, chắc lại có kẻ nào mạo phạm nó rồi… Để ta đi xem con bé cháu nuôi của ta thế nào.”

Két…

Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy ra.

Đứng ở cửa là một Diệp Ngưng Tuyết gần như kiệt sức.

Mái tóc bạch kim của nàng rối bời, bám đầy bụi đất và lá khô, toàn thân ướt đẫm không rõ là mồ hôi hay sương đêm.

Trên mặt nàng lại xuất hiện thêm vài vết xước mới khiến người ta đau lòng.

Nàng run rẩy đưa đôi tay yếu ớt lên, nâng viên điểu trứng màu trắng, môi máy động nhưng chưa kịp thốt ra lời nào đã tối sầm mặt lại, đổ ập xuống đất.

Long lão gia tử bừng tỉnh khỏi sự kinh ngạc, vội vàng đỡ lấy nàng và đón lấy viên trứng, mới phát hiện nàng vì kiệt lực mà một lần nữa hôn mê.

 Vì hắn, trong vòng hai ngày ngắn ngủi, nàng đã chẳng biết mình ngất đi bao nhiêu lần.

Phía sau lão gia tử vang lên một giọng nói kinh chấn tột độ:

“Đây là… trứng của Thiên Liệt Điểu! Ngày hôm qua con mới thấy nó, chuyện này… lẽ nào… nàng lại có thể…”

Long lão gia tử bỗng thấy sống mũi cay cay, lão thở dài một tiếng:

“Đứa nhỏ ngốc, thật là đứa nhỏ ngốc mà!”

Lão trao viên trứng vào tay Long Chính Dương:

“Dương nhi, con biết phải làm gì rồi đó, tuyệt đối đừng phụ tấm chân tình của con bé.”

“Con hiểu.”

Long Chính Dương đón lấy, bước chân vội vã đi vào nội thất.

Nửa canh giờ sau, Long Chính Dương bưng một bát canh nhỏ vào căn phòng nơi Diệp Vô Thần đang nằm.

Long lão gia tử đang chắp tay sau lưng, nôn nóng đi đi lại lại.

Thấy y vào, lão vội hỏi:

“Thế nào rồi?”

Long Chính Dương lau mồ hôi trên trán:

“Tiên thiên chi khí trong viên trứng đã được rót hết vào trong bát rồi. Nếu vị tiểu huynh đệ này mệnh chưa tận, hẳn là đủ để kéo dài hơi tàn thêm nửa tháng nữa.”

Long lão gia tử gật đầu, vươn tay đón lấy:

“Thanh niên này có sinh mệnh lực ngoan cường đến mức ngoài dự tính. Cứ giao cho ta.”

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top