Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Mê Vụ Tận Thế: Huyết Ấn Vô Song (Dịch)
  4. Chương 41: Thanh Phong Oai Nghiêm

Mê Vụ Tận Thế: Huyết Ấn Vô Song (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 932 chữ
  • 2026-06-18 19:23:54

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Tân Dư Trấn.

Dưới màn trời hoàng hôn, mưa phùn rơi lất phất.

Mặt đường đất vàng bị giày xéo nhão nhoét, hôi hám khó chịu. Thi thoảng, xe bò xe ngựa lộc cộc đi qua, bắn tung tóe những vệt bùn đen ngòm.

Người qua lại trên phố phần nhiều đội nón lá, khoác áo tơi, bước chân hối hả.

Két… két…

Lâm Huy đẩy cổng sân, bên trong vắng lặng, một mảnh tịch liêu.

Giữa sân, gốc mơ mới trồng chưa lâu đang run rẩy cành lá trong màn mưa bụi.

“Cha? Mẹ?” Hắn gọi một tiếng, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.

‘Đi làm rồi sao?’ Trong lòng hắn suy đoán, bước vào sân, quay người định khép cổng.

Bỗng nhiên, lại một tiếng két… két vang lên, cổng sân nhà hàng xóm sát vách cũng theo đó mở ra.

Hai gã đàn ông lùn thấp nhưng chắc nịch, một tay cân nhắc túi tiền xám xịt, tay kia vừa chửi bới vừa nhổ nước bọt xuống đất.

“Đm! Cái thứ gì thế này!? Cứ bắt bố mày tự mò, không tiền không bạc, đây đéo phải tiền à? Lũ chó già rác rưởi kia chỉ biết lừa người bằng mồm.”

“Huynh Hoàng, bọn ta bây giờ nên… Ủa, nhà bên cạnh có người! Huynh Hoàng nhanh lên!” Gã kia đang định nói, chợt thấy Lâm Huy đứng ở cổng, mắt lập tức sáng lên.

“Bên kia thu rồi chứ?” Gã Hoàng liếc nhìn sang, có chút do dự.

“Chưa chứ? Khu này không phải bọn ta mới tới sao? Ai thu? Nhưng thu rồi càng tốt, thu rồi bọn ta lại đi thu, cái lấy được chẳng phải đều là của bọn ta sao?” Gã kia cười quái dị. “Nghe nói nhà này trước kia làm nghề buôn bán tiệm dầu, có tiền!”

Hai kẻ này thu tiền bất chính không phải lần đầu, gã Hoàng lập tức quyết tâm, quay người tiến lại phía này.

“Bằng hữu, tiền lệ bảo vệ nhà ngươi nên nộp rồi. Bọn ta là Bang Hoa Mộc, phụ trách an ninh khu vực này.” Gã Hoàng tươi cười, ôn hòa tiến lại nói.

“Bang Hoa Mộc? Ta nhớ không phải là Bang Phúc An sao?” Lâm Huy hơi nhíu mày, hắn không nghi ngờ việc đóng phí, cái này ở đâu cũng có, chỉ là có chút kỳ lạ khi Bang Phúc An đã đổi thành Bang Hoa Mộc.

“Điều này ngươi không biết rồi, Bang Phúc An giờ bị bọn ta đánh đến nỗi không dám ló mặt, khu này sau này đều quy về Hoa Mộc quản hạt.” Gã Hoàng mắt đảo quanh, cười nói.

“Bao nhiêu?” Lâm Huy không nghi ngờ gì, vừa hay trên người còn chút tiền công, nộp cho cha mẹ xong là xong việc, liền hỏi.

“Không nhiều, nhà ngươi mở tiệm nhỏ, nhà ở cộng tiệm, tổng cộng năm ngàn tiền.” Gã Hoàng giơ một bàn tay cười nói.

“Bao nhiêu?” Tay Lâm Huy đang móc tiền khựng lại, ngẩng đầu nhìn đối phương.

“Năm ngàn.” Gã Hoàng lặp lại lần nữa, trên mặt thoáng hiện nụ cười đe dọa.

“Hai vị…” Giọng Lâm Huy vẫn lịch sự, “Năm ngàn này có phải hơi…”

“A Huy!” Bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc từ mặt đường vọng tới.

Mẹ Diêu San cùng cha Lâm Thuận Hà đang che dù giấy dầu bước nhanh trở về.

Nhìn thấy Lâm Huy bị hai tên bang chúng Hoa Mộc chặn lại, bước chân hai người lập tức vội vã.

“A Huy, không sao chứ? Các người Bang Hoa Mộc còn có quy củ không? Mấy hôm trước không phải mới thu tiền rồi sao!?” Diêu San tiến lại, nắm chặt cánh tay Lâm Huy, quay đầu quát mắng.

“Bọn họ là bọn họ, bọn ta là bọn ta, người tới trước căn bản không phải là Bang Hoa Mộc bọn ta, các ngươi chắc chắn bị lừa rồi!” Gã Hoàng cười nói.

“Cửa có phép cửa, bang có quy bang, các ngươi Bang Hoa Mộc cứ để người ta thu tiền nhiều lần như vậy, muốn làm hỏng thanh danh sao?” Lâm Thuận Hà cau mày tiến lại.

“Hê, các ngươi nói đã nộp, vậy bằng chứng đâu? Các ngươi có gì chứng minh đã nộp tiền?” Giọng gã Hoàng mất kiên nhẫn, âm lượng tăng cao.

“Hoa mộc các ngươi đưa vẫn còn để ở chỗ bọn ta!” Diêu San tức giận run lên.

“Hoa mộc ai mà chẳng đẽo được, lại không phải vật phẩm đặc biệt? Ai mà không làm được?” Gã kia cười khẩy.

Lâm Thuận Hà còn muốn tranh luận, nhưng Lâm Huy đã không nhịn được nữa, hắn giơ tay ngăn cha mẹ lại, lên tiếng.

“Các ngươi Bang Hoa Mộc, có người của Thanh Phong Quán không?” Lâm Huy đột nhiên chuyển đề tài.

“Thanh Phong Quán? Chỗ nào vậy?” Gã Hoàng ngẩn ra, mơ hồ hỏi.

“Huynh Hoàng, Vu Cung Phụng hình như chính là Thanh Phong Quán…” Gã bên cạnh rõ ràng nhanh nhạy hơn, lập tức nhỏ giọng nhắc nhở.

“Vu Cung Phụng!?” Sắc mặt gã Hoàng biến đổi, lập tức ánh mắt cẩn thận quan sát Lâm Huy. Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy thẻ bài đệ tử chính thức của Thanh Phong Quán dưới lớp áo tơi của Lâm Huy.

“Ngươi có thể xem kỹ.” Lâm Huy tháo thẻ bài, ném về phía đối phương.

Gã Hoàng vội vã đỡ lấy, cẩn thận xem xét. Hắn quả thực đã từng thấy Vu Cung Phụng đeo tấm bài tương tự.

Sắc mặt hắn biến đổi, vội vàng đưa trả lại thẻ bài bằng cả hai tay.

“Đã là người của Thanh Phong Quán, vậy thì tiền lệ tháng này có thể miễn. Còn chuyện trước đó, lát nữa ta kiểm tra trong bang, hẳn là có thể hoàn trả không ít.”

“Hết rồi sao?”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top