Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Kiếm Chúc (Dịch)
  4. Chương 9: Chương 9: Trùm hẻm Thành Dư (1)

Kiếm Chúc (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1532 chữ
  • 2026-06-12 21:37:18

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

 

 

Ánh trăng thanh lạnh xuyên qua lớp giấy dầu trên cửa sổ, rải xuống chút tia sáng nhàn nhạt, xua tan đi vẻ đáng sợ và thăm thẳm của bóng tối trong phòng, thay vào đó là sự yên bình gọi mời giấc ngủ.

 

Đinh Tùng Ngôn lẳng lặng suy tư một lát, nghiêng đầu nhìn về phía bức bình phong, khẽ gọi:

 

"Tiểu muội."

 

Không có tiếng đáp lời, chỉ có tiếng thở đều đặn kéo dài mà phải nín thở ngưng thần mới loáng thoáng nghe thấy được.

 

Ngủ rồi... Đinh Tùng Ngôn thu lại ánh mắt.

 

Hắn chợt nhớ ra mình vẫn chưa hỏi thăm tình hình cụ thể của Chân phủ ra sao, vị thế ở phủ Định Giang thế nào, gần đây có vướng vào rắc rối gì hay không.

 

Phải rồi, hắn bắt đầu hoài nghi tiền thân chỉ là một tiên sinh thuyết thư bình thường lại gặp phải chuyện ly kỳ thế này, quả thực rất có khả năng liên quan đến Chân phủ.

 

Thôi bỏ đi, sáng mai hỏi lại vậy... Đinh Tùng Ngôn nhắm mắt lại, ấp ủ cơn buồn ngủ, nhưng mãi vẫn không tài nào chợp mắt được.

 

Từ khi tốt nghiệp đến nay đã đi làm hai năm, lại khởi nghiệp nhiều năm, hắn vẫn luôn sống xa quê hương, một năm về nhà không quá hai lần. Dẫu cũng từng có những đêm khuya thanh vắng trằn trọc thao thức, cô đơn u sầu cảm thấy tủi thân muốn được về nhà, song phần lớn thời gian hắn vẫn chẳng mấy mềm lòng, còn thường vì thế mà tự giễu bản thân sắt đá vô tình. Ấy vậy mà giờ phút này, hắn lại thấy cõi lòng trĩu nặng buồn thương dị thường, chẳng cách nào giải tỏa được.

 

Người xưa còn có câu "Chỉ nguyện người trường cửu, ngàn dặm chung ánh trăng" để tự răn, còn hắn, ánh trăng này đã chẳng phải ánh trăng kia, vầng trăng đêm nay lại càng chẳng phải vầng trăng thuở ấy.

 

Bỗng nhiên, Đinh Khinh Yên ở phía bên kia bức bình phong cất tiếng thì thầm:

 

"Muội muốn học võ..."

 

Giọng nói chìm xuống, lại chẳng có thêm câu chữ nào tiếp theo.

 

Nói mớ à... Đinh Tùng Ngôn mở mắt, theo bản năng nhìn về phía bức bình phong đơn sơ kia.

 

Cách một khoảng tĩnh lặng vài nhịp thở, hắn thì thầm tự nhủ:

 

"Ai mà chẳng muốn học võ chứ?"

 

Hắn lại đưa mắt nhìn lên xà nhà thấp thoáng bóng đen.

 

Lúc này, Đinh Khinh Yên lại lẩm bẩm buông ra một câu:

 

"Nương, nhị ca, muội sẽ không để hai người bị bắt nạt nữa..."

 

Đinh Tùng Ngôn nghe thế liền ngẩn người, một lúc lâu sau mới bật cười đầy chua xót.

 

Giữa tiếng sột soạt trở mình của thiếu nữ, cõi lòng hắn dần lắng đọng, cơn buồn ngủ theo đó kéo đến.

 

...

 

Hôm sau, sự xuất hiện của xe gom phân xua tan đi màn đêm tăm tối, đánh thức buổi sớm mai trong lành.

 

Đinh Tùng Ngôn xách thùng tịnh dũng (thùng vệ sinh) của mình bước ra khoảng sân nhỏ, nhìn thấy phụ thân Đinh Thắng Ý mở cổng lớn.

 

Động tác này khiến bầy muỗi quanh cây Du Tiền giật mình bay tán loạn, thu hút một đàn bướm đêm từ góc xó xỉnh nào đó bay ra đuổi theo.

 

Lần lượt đổ sạch đồ thừa trong tịnh dũng vào xe chở phân, dùng nước rửa thùng để tưới cây xong, Đinh Tùng Ngôn nghe thấy Đinh Thắng Ý đang đội khăn Tứ Phương Bình Định trên đầu, tràn đầy hâm mộ nói với nương Lưu Ngọc Tảo:

 

"Vừa nãy mấy tên phu dọn phân kia ngoài mặt mặc vải thô, bên trong lại diện lụa là gấm vóc. Ngày thường bọn chúng còn vung tiền hào phóng hơn cả bộ đầu của nha môn nữa.

 

"Cái nghề dọn phân này làm ăn khấm khá thật đấy!"

 

"Người tranh được mối làm ăn này cũng chẳng phải kẻ tầm thường." Lưu Ngọc Tảo lạnh nhạt đáp một câu.

 

"Theo ta thấy, miếu Đương Khang mới thực sự là Vạn Gia Sinh Phật (được mọi nhà kính trọng). Vừa có thể lập đàn cầu phúc tạ lễ, điều hòa thiên tượng, lại vừa có thể phái đệ tử đi khắp làng mạc thôn xóm, truyền thụ kỹ thuật cày cấy, bí quyết ủ phân. Từ khi Thánh Thượng lên ngôi, năm nào cũng được mùa thu hoạch lớn, giá phân bón cũng ngày một tăng cao." Đinh Thắng Ý cầm bàn chải làm từ lông lợn rừng, đứng trước cây Du Tiền đánh răng.

 

Cứ như thế, sắc bình minh dần trôi qua giữa những câu chuyện phiếm của người nhà và bữa sáng với cháo loãng, rau dưa.

 

Lúc Lưu Ngọc Tảo và mọi người đang dọn dẹp bát đũa trên bàn vuông, Đinh Thắng Ý kéo Đinh Tùng Ngôn sang một bên.

 

"Hôm nay con có việc phải làm, đừng bạc đãi bản thân, con cầm lấy hai tiền bạc này đi." Vị văn sĩ trung niên liếc nhìn bóng lưng của Lưu Ngọc Tảo, nhét một nén bạc vụn vào tay Đinh Tùng Ngôn, nhỏ giọng dặn dò, "Đây không phải tiền chung của gia đình đâu, là quỹ đen cha lén tiết kiệm được đấy, con cứ giữ lấy mà dùng."

 

Đinh Tùng Ngôn đang không một xu dính túi cũng không cự tuyệt.

 

Đinh Thắng Ý im lặng hai nhịp thở, lại thấp giọng nói:

 

"Hôm nay cẩn thận một chút, đừng ỷ có cung phụng của Chân phủ mà mạo hiểm."

 

Nói xong, ông ta vỗ vỗ khuỷu tay Đinh Tùng Ngôn, cầm theo một chiếc quạt xếp, bước ra khỏi cửa viện.

 

Đinh Tùng Ngôn còn chưa kịp quay lại gian nhà chính phụ nương và muội muội dọn dẹp, Đinh Đại Ngưu đã bước tới, vẻ mặt áy náy gãi gãi đầu:

 

"Nhị Lang, trên người huynh không có tiền bạc gì, đưa hết cho nương rồi. Trưa nay nếu đệ không tìm được đồ ăn, cứ đến bến tàu tìm ta, ta sẽ chia cho đệ một ít phần ăn của ta."

 

"Vâng." Đinh Tùng Ngôn nhận lời.

 

Đợi Đinh Đại Ngưu ra khỏi cửa, Lưu Ngọc Tảo đã thu dọn xong xuôi, cầm chiếc mũ duy mạo lụa đen đi đến trước mặt Đinh Tùng Ngôn.

 

"Hôm nay ta phải đi chép kinh Phật, chỗ này có hai tiền bạc." Giọng nói của phụ nhân nhàn nhạt, phảng phất như không muốn để Đinh Tùng Ngôn quá căng thẳng, "Hôm nay nếu con đến miếu Đương Khang chỉ để đi dạo suông, e là dễ khiến người ta nghi ngờ. Thích ăn gì thì ăn, thích mua gì thì mua."

 

Lại được nhét thêm một nén bạc vụn, Đinh Tùng Ngôn chẳng biết phải nói gì cho phải.

 

Thấy nương vừa ra khỏi sân, tiện tay khép chặt cổng chính lại, Đinh Khinh Yên đã chải chuốt xong búi tóc Song Loa Kế bước đến trước cửa gian nhà chính, cười tít mắt vẫy vẫy tay gọi Đinh Tùng Ngôn:

 

"Nhị ca, huynh qua đây, qua đây đi."

 

Đinh Tùng Ngôn đi tới, cười một tiếng:

 

"Ta nào dám lấy tiền tiết kiệm phòng thân của muội chứ."

 

Thiếu nữ bĩu môi:

 

"Huynh xem thường muội đúng không? Không coi muội là muội muội chứ gì?"

 

Nàng bày ra vẻ mặt ấm ức chực khóc.

 

Thấy Đinh Tùng Ngôn hoàn toàn không mắc bẫy, nàng hừ hừ nói:

 

"Muội chỉ muốn cho huynh chút tiền đồng thôi. Hôm nay huynh đến miếu Đương Khang, chắc chắn sẽ đến chỗ thuyết thư nghe kể chuyện xưa, chuyện giang hồ. Huynh nỡ lòng nào dùng bạc trắng để thưởng cho họ sao?"

 

Nhìn người chuẩn xác thật... Đinh Tùng Ngôn quả thực có ý định hôm nay đến nghe thuyết thư để bước đầu tìm hiểu tình hình thế giới hiện tại.

 

Hắn suy nghĩ một lát rồi đáp:

 

"Được, cho ta một ít đi."

 

Đinh Khinh Yên lập tức cười tươi như hoa, vui vẻ chạy lóc cóc về sương phòng phía tây, lấy ra một chiếc túi đựng tiền thêu hoa văn, thoang thoảng hương thơm.

 

Bên trong có mấy nén bạc vụn, còn lại là rất nhiều tiền đồng lẻ tẻ.

 

"Chỗ này là Noãn Sanh tỷ tỷ cho, chỗ này là mỗi lần huynh đi thuyết thư về thưởng cho muội, bảo muội tự tiết kiệm thêm chút tiền phòng thân, đừng chỉ dựa dẫm vào phụ mẫu. Trong rương vẫn còn không ít đâu..." Đinh Khinh Yên vừa đếm tiền đồng, vừa lải nhải nói.

 

Nói đi nói lại, nàng lại từ từ chìm vào im lặng.

 

Đợi Đinh Tùng Ngôn nhận lấy số tiền đồng đó, Đinh Khinh Yên mới tươi cười trở lại, nắm tay vung lên một cái:

 

"Nhị ca, những chuyện này, cho dù huynh quên mất, muội cũng sẽ không quên đâu!"

 

Đinh Tùng Ngôn lén lút thở dài một hơi, đành hời hợt nói:

 

"Có lẽ một ngày nào đó ta sẽ nhớ lại."

 

Hắn kiểm tra lại số tiền đồng, phát hiện chúng chủ yếu có hai loại. Một loại là "Hưng Bình Trọng Bảo", còn có dòng chữ "Đương Ngũ", loại kia là "Kiến Vũ Thông Bảo", tổng cộng khoảng năm mươi văn.

 

Chữ viết là chữ Khải, phồn thể... Đọc được nhưng không chắc viết được... Đinh Tùng Ngôn, người đã thay một bộ áo Trực Xuyết màu nhạt, nhét hai nén bạc vụn vào túi áo may trong ống tay áo phía sau khuỷu tay, tiền đồng thì cho vào túi tiền đeo bên hông.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top