Đào Đào vì áy náy chuyện hại hai cô bạn phải tham gia thi nhảy cao nên buổi tối quyết định mời một chầu coi như tạ lỗi.
Tại khu phố ăn đêm phía sau trường, Phó Sảng và La Mạn chọn đại một quán đồ nướng ven đường.
Vừa đẩy cửa bước vào, cả hai đều sững sờ khi tình cờ đụng mặt hội anh Lục Dư, và dĩ nhiên, Trần Duy Lỗi cũng ở đó.
Lục Dư thấy Phó Sảng tự "dẫn xác" đến thì trúng tủ quá rồi, vội vẫy tay gọi:
"Hai đứa khỏi chọn món nữa, qua đây ngồi ăn chung cho vui này!"
Đào Đào vốn tính hào sảng, ham kết bạn lại chẳng muốn chiếm hời của ai, liền giục hai cô bạn vào ngồi trước, còn mình thì quay ngoắt ra chỗ chủ quán gọi thêm hẳn một trăm xiên nướng nữa.
Bên cạnh Lục Dư còn chỗ trống, anh ta ý tứ nhường cho Phó Sảng, nhưng cô còn chưa kịp bước tới đã bị La Mạn nhanh tay lẹ mắt đẩy tọt xuống đó.
Đối diện cô chính là Trần Duy Lỗi.
Chỉ cần khẽ ngước mắt lên là cô có thể thu trọn bóng hình anh vào tầm mắt.
Lúc này anh đã thay bộ đồ thể thao ban sáng.
Trần Duy Lỗi quay sang hỏi La Mạn:
"Em uống gì?"
La Mạn gãi gãi cổ:
"Cho em chai trà đào ạ."
Trần Duy Lỗi gật đầu, tuyệt nhiên không hỏi lấy một câu với người đang ngồi đối diện là Phó Sảng.
Thế nhưng khi quay lại bàn, trên tay anh lại xuất hiện thêm một lon Coca, anh đưa thẳng cho cô.
"Em không uống Coca đâu."
Cô ngước mắt nhìn anh, nhỏ giọng phản kháng.
Trần Duy Lỗi lấy ra một chiếc ống hút, nhét vào tay cô rồi dặn dò:
"Không được uống rượu."
Lục Dư được đà lấn tới:
"Em nó muốn uống gì thì cứ để em nó uống, ông quản nghiêm thế làm gì? Có phải bạn gái ông đâu mà giữ!"
Trái tim Phó Sảng khẽ thắt lại, bàn tay đang cầm ống hút bỗng chốc siết chặt.
Cô len lén nhìn Trần Duy Lỗi.
Anh liếc xéo gã Lục Dư lắm chuyện: "Việc của ông à?"
Trong lòng Phó Sảng nảy sinh một luồng cảm xúc trái chiều.
Trần Duy Lỗi càng không cho cô làm gì, cô lại càng muốn làm ngược lại; nhưng ẩn sâu trong sự bướng bỉnh đó, cô lại thầm muốn thỏa hiệp.
Bởi vì việc anh quản thúc cô, ít nhất cũng chứng minh rằng trong lòng anh, Phó Sảng là một sự hiện diện chân thực, dù cái mác đính kèm chỉ là "em gái".
Phó Sảng bật nắp lon, vẫn cắm ống hút vào rồi hút một hơi thật lớn cho bõ ghét.
Đào Đào quay lại bàn, ngay lập tức trở thành "loa phát thanh" của cả hội, thao thao bất tuyệt đủ chuyện từ thể thao đến những tin đồn quái đản trong trường.
Uống liền tù tì hai lon Coca khiến Phó Sảng buồn đi vệ sinh.
Quán đồ nướng không có nhà vệ sinh riêng, cô đành khoác chặt áo khoác, chạy sang phía nhà vệ sinh công cộng đối diện.
Lúc này đêm đã về khuya, phần lớn mọi người đều đang mải mê ăn uống trong tiệm, phố xá chỉ còn lác đác vài người đang trên đường về ký túc xá.
Đèn trong nhà vệ sinh công cộng bị hỏng một bóng, ánh sáng cứ chập chờn, mờ ảo như phim kinh dị.
Phó Sảng đứng chờ bên ngoài, vừa thấy có người ra là cô lập tức lách vào ngay, chỉ muốn giải quyết thật nhanh để còn chuồn ra chỗ đông người.
Vừa vào trong, tiếng xối nước từ hai buồng bên cạnh vang lên, không gian sau đó rơi vào sự tĩnh lặng đến rợn người.
Phó Sảng định bụng "tốc chiến tốc thắng", nhưng ngay khi đang kéo quần lên, tai cô bỗng nghe thấy những tiếng sột soạt, rồi tiếng "chít chít" vang lên.
Cô nuốt nước bọt, lấy hết can đảm quay đầu lại nhìn rồi mặt cắt không còn giọt máu.
Tim cô suýt chút nữa thì ngừng đập vì phát hiện một con chuột cống to đùng đang chễm chệ ở đó.
Cô thét lên một tiếng kinh hãi, hoảng loạn lao ra mở cửa.
Tiếng hét của Phó Sảng cũng làm con chuột sợ chết khiếp.
Cửa vừa mở, cả người cả chuột cùng lao ra ngoài.
Nhưng con chuột chẳng chạy đi đâu xa mà lại đứng khựng ngay trước mũi chân cô.
Phó Sảng chết trân tại chỗ, lảo đảo lùi lại phía sau thì giẫm phải vũng nước, đầu gối đập mạnh xuống đất.
Cô chẳng dám quỳ lâu, vội vàng đứng bật dậy, cố duy trì khoảng cách xa nhất có thể với "kẻ thù".
Từ nhỏ đến lớn, thứ Phó Sảng sợ nhất chính là ma và lũ sinh vật đuôi dài gớm ghiếc này.
Phó Hào biết em gái sợ ma nên hồi nhỏ mỗi lần cô lẽo đẽo theo sau, anh ta thường giả ma nhát cô, lần nào cũng thành công mỹ mãn.
Còn với lũ chuột, chỉ cần nhìn thấy chúng trong ngõ nhỏ là cô đã nhắm tịt mắt, nhảy cẫng lên và hy vọng tiếng hét của mình có thể xua đuổi được chúng.
Thế nhưng lúc này, cô chỉ có thể áp dụng chiến thuật "địch không động, ta không nhúc nhích".
Con chuột này to nhất trong lịch sử những con mà cô từng thấy.
Cô không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa, nhưng vừa mới nhích chân một bước, con chuột bỗng xoay vòng quanh, khiến cô sợ đến mức không dám cử động, tiếng khóc đã chực trào ra nơi khóe mắt.
Trần Duy Lỗi vừa giải quyết nỗi buồn xong ở phía bên kia, nghe thấy tiếng hét thất thanh từ phía nhà vệ sinh nữ, tàn thuốc trên môi suýt chút nữa thì rơi trúng "chỗ hiểm".
Anh vội vàng chỉnh đốn trang phục rồi lao ra ngoài.
Anh quay đầu lại, càng nghe càng thấy giọng nói này quen thuộc, tiếng khóc nghẹn ngào như đang van nài ai đó.
Trong nhà vệ sinh, Phó Sảng đang lăm lăm chiếc chổi lau nhà trong tay như vũ khí phòng thân, cô nức nở van xin con vật:
"Tao không đánh mày đâu, mày đừng có lại gần đây..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận