Lên Đại học rồi, Phó Sảng mới vỡ lẽ hóa ra hoạt động trong khuôn viên trường lại nhiều đến thế.
Vừa mới đến cuối tháng mà không khí của đại hội thể thao toàn trường Nam Thể đã rục rịch kéo đến.
Các "chiến thần" của mỗi lớp đều hăng hái xung phong ra trận, nam hay nữ cũng đều phải bốc thăm chọn người tham gia.
Phó Sảng tất nhiên cũng chẳng thoát được kiếp nạn này, dưới "dâm uy" của Đào Đào, cô đành ngậm ngùi góp mặt vào danh sách thi nhảy cao cho đủ quân số.
Đại hội thể thao luôn là sự kiện được Nam Thể coi trọng hàng đầu, bởi nơi đây chính là cái nôi sản sinh ra không ít kiện tướng cho quốc gia.
Chính vì thế, lễ khai mạc được yêu cầu phải tổ chức thật long trọng.
Đội cổ vũ của câu lạc bộ bóng rổ mà Phó Sảng tham gia cũng nằm trong đội hình phương trận* diễu hành chào mừng lần này.
Phó Sảng và La Mạn vừa kết thúc buổi tập nhảy cao, hai cô nàng vừa lau mồ hôi vừa lết bộ về ký túc xá với dáng vẻ uể oải hết mức.
La Mạn bắt đầu thấy hối hận:
"Cái lão Đào Đào này đúng là đáng ghét, toàn bắt nạt mấy đứa chơi thân với lão thôi. Cái môn nhảy cao này làm gì có đứa con gái nào thèm báo danh cơ chứ!"
Giữa tiếng cằn nhằn của bạn, Phó Sảng bỗng khựng lại.
Cô lôi điện thoại ra check group chat của đội cổ vũ, quả nhiên lại có lịch tập.
Cô bắt đầu cuống cuồng:
"La Mạn ơi, tớ quên mất là còn lịch tập bên đội cổ vũ nữa. Cậu về trước đi nhé!"
La Mạn nheo mắt nhìn bóng lưng Phó Sảng vội vã chạy đi dưới ánh nắng gay gắt, thầm nghĩ: Thôi thì không vào cái đội cổ vũ ấy cũng có cái hay, ít ra còn được nghỉ ngơi một chút.
Phó Sảng là người cuối cùng có mặt tại phòng tập.
Thấy các thành viên khác đều đã thay xong đồng phục, cô liền lén lút lẻn vào phòng thay đồ với tốc độ ánh sáng.
Lúc cô trở ra, mọi người đã bắt đầu tập các bài khởi động.
Phó Sảng đảo mắt nhìn Chu Giai Giai rồi lập tức "trôi" ngay về phía vị trí trống bên cạnh cô bạn.
Nhìn thấy mồ hôi nhễ nhại trên trán Phó Sảng, Chu Giai Giai thầm cảm thán: May mà mình không tham gia đại hội thể thao.
"Sảng Sảng, đợi đến hôm cậu thi nhảy cao, tớ nhất định sẽ đi cổ vũ nhiệt tình!"
Phó Sảng vừa xoay cổ tay cổ chân, vừa cười khổ:
"Cổ vũ không ăn thua đâu, cậu có cách nào giúp tớ 'hack' thêm chiều cao thì tốt hơn."
Chu Giai Giai bật cười.
Tiếng hô chỉ huy của Hoàng Nhiên vang lên, ngay lập tức, những tiếng cười đùa râm ran của cả đội im bặt.
Hoàng Nhiên vỗ tay tập hợp mọi người:
"Cuối tháng này đại hội thể thao sẽ diễn ra. Đội hình chúng ta là phương trận thứ hai, ngay sau đội rước cờ hiệu của trường. Vì thế thời gian tới, mọi người bắt buộc phải có mặt tập luyện đầy đủ mỗi ngày."
Hoàng Nhiên vừa dứt lời, phía dưới đã vang lên những tiếng rên rỉ than trời.
Chị ấy lại vỗ tay trấn an:
"Kết thúc đại hội, chúng ta sẽ trích quỹ từ giải thưởng tập thể lần trước để đi liên hoan một bữa linh đình nhé!"
Tức thì, những tiếng than vãn chuyển thành tiếng reo hò phấn khích.
Hằng năm vào lễ khai mạc, đội cổ vũ luôn là đội hình thu hút mọi ánh nhìn nhất.
Nhìn từ xa, mấy chục cô gái với vóc dáng đồng đều, khoác lên mình bộ đồng phục thống nhất, cùng nhau nhảy múa trong đội hình vừa đều tăm tắp lại vừa cực kỳ mãn nhãn.
Hoàng Nhiên là người thích sự đột phá.
Mỗi năm chị ấy đều nghiên cứu những bài nhảy mới, và năm nay, độ khó của bài tập đã tăng vọt so với mọi năm.
Sau khi kết thúc, cả đám thở không ra hơi, dìu nhau vào phòng thay đồ rồi ngồi bệt xuống ghế nghỉ ngơi, rôm rả bàn xem tối nay sẽ đi ăn gì.
Phó Sảng và Chu Giai Giai chọn đến căng tin phía Bắc vì nó gần phòng tập nhất.
Cả hai mỗi người gọi một suất cơm tại cửa sổ bán hàng.
Có lẽ vì tiêu hao quá nhiều thể lực, Phó Sảng đặc biệt gọi tới ba món mặn.
Cô ngồi giữa cái căng tin ồn ào vừa ăn vừa buôn chuyện với Chu Giai Giai.
"Tớ nghe người ta nói đội cổ vũ nghiêm khắc lắm, không ngờ chị Hoàng Nhiên lại có tính cách quyết liệt không chịu thua đến thế."
Chu Giai Giai thở dài.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận