Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Hai Cục Đá (Dịch)
  4. Chương 10: Đóa bạch dương kiêu hãnh 2

Hai Cục Đá (Dịch)

  • 582 lượt xem
  • 1677 chữ
  • 2021-02-03 21:11:07

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trước kỳ nghỉ, Phó Sảng tham gia buổi họp của đội cổ vũ câu lạc bộ bóng rổ và nhận hai bộ đồng phục mới.

Số tân sinh viên khóa này vừa khéo lấp vào chỗ trống của các đàn chị khóa trên đã ra trường.

Nhìn quanh một lượt, cả đội đều là những cô nàng có vóc dáng khá đồng đều, cân nặng quanh quẩn mức 50kg, cao tầm 1m67; người thì chân dài miên man, người thì vòng một nảy nở, người lại có khuôn mặt cực kỳ khả ái.

Phó Sảng chính là gương mặt có hình thể chuẩn chỉnh nhất trong đám tân binh.

Sau khi diện bộ đồng phục vào, thứ thu hút ánh nhìn nhất chính là tỷ lệ eo hông cực phẩm của cô.

Sau đợt quân sự, cô cố ý mặc áo dài tay để dưỡng lại da, giờ đây từ gương mặt đến toàn thân đều đã khôi phục vẻ trắng ngần như trước.

Kết thúc buổi tập, hội chị em chẳng vội thay đồ mà cầm theo hoa cầu kéo nhau sang sân bóng rổ ngoài trời sát vách để xem tập luyện.

Vì là buổi tập nội bộ trong trường, Phó Sảng cùng các nữ sinh trong đội ngồi bệt trên bậc thềm đá quan sát.

Cô ngửa cổ uống nước khoáng, ánh mắt thầm kín hướng về một bóng hình trên sân.

Sau bao nhiêu năm, cuối cùng Phó Sảng cũng có thể một lần nữa ngồi đây chiêm ngưỡng Trần Duy Lỗi chơi bóng.

Anh vẫn phong độ và ngầu như thế, vạt áo thi đấu bay lượn trong gió, từng giọt mồ hôi rơi xuống đều được Phó Sảng thu trọn vào tầm mắt.

Dù đã uống rất nhiều nước, cô vẫn cảm thấy cổ họng khô khốc.

Nhìn theo dáng vẻ phiêu dật của anh trên sân, đôi mắt cô chẳng thể tự chủ mà cứ thế dõi theo từng chuyển động.

Trên bậc thềm không chỉ có đội cổ vũ mà còn rất nhiều nữ sinh khác, tiếng bàn tán xôn xao, mỗi người đều đang hướng về "nam thần" trong lòng mình mà mơ mộng.

"Phó Sảng, cậu khát đến thế à?"

Chu Giai Giai, bạn cùng lớp với cô lên tiếng hỏi.

Cũng giống như Phó Sảng, Chu Giai Giai từng tham gia đội cổ vũ hồi cấp ba, nền tảng tốt nên dễ dàng trúng tuyển vào đội của trường.

Phó Sảng lau vệt nước nơi khóe môi, mắt vẫn không rời sân tập:

"Uống nước tốt cho quá trình trao đổi chất mà."

Chu Giai Giai lẩm bẩm:

"Chẳng trách cậu gầy thế."

 Rồi cô nàng chống cằm lên gối, cười hì hì:

 "Này Phó Sảng, sao cậu lại vào đội cổ vũ thế?"

Phó Sảng bóp nhẹ chai nước:

"Thì chị Hoàng Nhiên mời tớ mà."

Chu Giai Giai liếc cô một cái:

"Thật không đấy? Tớ cứ tưởng cậu cũng giống tớ, vào đây để săn bạn trai chứ."

Cô nàng lại than vãn:

"Con trai lớp mình chẳng anh nào toát ra chút hormone nam tính nào cả."

Phó Sảng không nghĩ vậy:

"Tớ thấy Đào Đào cũng ổn mà, vừa tỏa nắng vừa vui tính."

Chu Giai Giai "xì" một tiếng:

 "Đào Đào á? Cậu ấy giống kiểu 'anh trai mưa' hơn, ai trong lớp cũng chơi thân được, nhưng công nhận khả năng tổ chức của cậu ấy khá đỉnh."

Đang mải buôn chuyện, bỗng một tiếng gọi ngọt lịm vang lên khiến đám con gái trên khán đài đồng loạt "xoay cổ", nhìn về một hướng.

Chẳng biết từ đâu xuất hiện một cô nàng cực kỳ xinh đẹp với mái tóc dài tung bay.

Tiết trời đã gần sang tháng mười nhưng cô ta mặc còn "mát mẻ" hơn cả đội cổ vũ với áo hai dây và quần ngắn cũn cỡn, trước ngực khoác chiếc túi hàng hiệu sành điệu, đang vẫy tay nhiệt tình về phía sân bóng.

"Trần Duy Lỗi!"

Trần Duy Lỗi vừa ghi điểm, gót chân vừa chạm đất đã theo thói quen đưa tay quẹt mồ hôi rồi nhìn về phía khán đài.

Mục tiêu quá nổi bật, anh nhận ra ngay lập tức.

Lục Dư đang dẫn bóng, liếc nhìn phía sau rồi giơ tay ra hiệu dừng lại:

"Anh em nghỉ giải lao chút đi."

Cả đội bóng rộ lên tiếng cười đầy ẩn ý.

Mồ hôi nhễ nhại trên trán, Trần Duy Lỗi nhặt chai nước dưới đất, thong dong bước lại gần, đôi mắt quét qua đám con gái đội cổ vũ đang ngồi đó.

"Trần Duy Lỗi!"

Anh thấy Phó Sảng đang cúi đầu nghịch điện thoại. Trần Duy Lỗi thu hồi ánh mắt, cau mày đứng trước mặt Nghiêm Diệc Vân.

Tính cả kỳ nghỉ hè, đã mấy tháng rồi Nghiêm Diệc Vân mới lại đứng đối mặt với Trần Duy Lỗi như thế này.

Bình thường nếu tình cờ chạm mặt, cả hai cũng chỉ liếc nhau một cái rồi đi thẳng.

Nghiêm Diệc Vân dù tính khí tiểu thư, đại tiểu thư đến đâu cũng không chịu nổi sự lạnh nhạt này của anh.

Lúc đi ngang sân bóng, thấy đám tân sinh viên mới vào, lòng cô trào lên một nỗi không phục.

Năm xưa cô theo đuổi Trần Duy Lỗi, phải gạt bỏ cả lòng tự trọng mới có được anh.

Trước kỳ nghỉ hè hai người cãi nhau một trận rồi chia tay luôn.

Cô cứ ngỡ lần này Trần Duy Lỗi sẽ xuống nước dỗ dành mình, ngờ đâu anh lại sống cực kỳ phóng khoáng, tự tại, suýt thì quăng cô ra sau đầu.

"Có việc gì?"

Anh vẫn thản nhiên uống nước.

Nghiêm Diệc Vân liếc xéo đám con gái đằng kia, rồi nép sát vào lồng ngực đang hừng hực nhiệt khí của anh:

"Em có chuyện muốn nói với anh, mình đi ăn tối đi."

Trần Duy Lỗi nuốt ngụm nước, ngón cái chỉ về phía sau:

"Tôi còn phải tập luyện."

Nghiêm Diệc Vân rất giỏi làm nũng, cô kéo kéo cánh tay anh, phụng phịu:

"Anh đừng như thế mà, em biết lỗi rồi được chưa? Cùng lắm thì em đợi anh một lát."

Trong đám đông, Lục Dư chợt nhìn thấy Phó Sảng.

Cô cột tóc đuôi ngựa, gương mặt thanh tú trắng ngần, đang ngồi trên bậc thềm bấm điện thoại, hoàn toàn không hay biết anh đã chạy tới gần.

"Phó Sảng!"

Phó Sảng ngẩng đầu, nở nụ cười tươi rói với Lục Dư đang đẫm mồ hôi:

"Đánh đỉnh đấy chứ!"

Lục Dư gãi mũi, có chút tự hào:

 "Tất nhiên rồi, tớ là trung phong mà."

Phó Sảng biết rõ, Trần Duy Lỗi từ trước đến nay vẫn luôn chơi ở vị trí Tiền vệ phụ, chuyên trị khoản bắt bóng bật bảng.

Mắt cô nhìn Lục Dư, nhưng tai lại vô thức lắng nghe những âm thanh xung quanh.

Đám tân sinh viên có thể không biết cô gái kia là ai, nhưng từ khóa trên trở đi, chẳng ai là không biết đến hoa khôi khoa Tiếng Anh – Nghiêm Diệc Vân.

"Chẳng phải chia tay rồi sao? Lại gương vỡ lại lành à?"

Phía dưới bắt đầu xì xào.

"Chuyện tan hợp là cơm bữa mà, vả lại Nghiêm Diệc Vân 'diễn' giỏi thế cơ mà."

Đám đông không ngừng bàn tán những chuyện bát quái.

"Người ta có vốn liếng để làm mình làm mẩy, chẳng phải Trần Duy Lỗi rất 'cắn câu' kiểu đó sao?"

...

Trong mớ âm thanh hỗn độn đó, Phó Sảng lại nhớ về những ngày ở trường Trung học số 2.

Khi ấy cô cũng ngồi trên bậc thềm ăn vặt cùng Lưu Mẫn, cười đùa vô tư, mỗi lần nhìn lén Trần Duy Lỗi đều phải giấu nhẹm tâm tư.

 Nhưng cô gái đang đứng dưới sân kia lại có thể đường đường chính chính vẫy tay cổ vũ cho chàng trai trong lòng mình.

Phó Sảng đã bao lần ước ao, người đứng dưới kia chính là mình.

Nhiều năm trôi qua, Phó Sảng mới nhận ra "khẩu vị" của Trần Duy Lỗi chẳng hề thay đổi.

Cô nàng Nghiêm Diệc Vân này so với nàng hoa khôi anh quen hồi cấp ba quả là một chín một mười.

Trần Duy Lỗi khẽ nhích tay rút ra khỏi sự níu kéo, nhìn vẻ mặt đầy cầu khẩn của Nghiêm Diệc Vân.

Lần nào cũng dùng chiêu này.

"Tùy cô."

Anh quay đầu lại, thấy Lục Dư đang trò chuyện cùng Phó Sảng.

Gương mặt cô rạng rỡ nụ cười – mỗi khi nói chuyện hợp cạ với ai, cô đều ở trạng thái như vậy.

Phó Sảng chỉnh lại chiếc váy ngắn, đứng dậy cúi người đeo túi xách lên vai, dứt khoát chốt hạ với Lục Dư:

"Vậy quyết định thế nhé, nghỉ lễ xong chúng ta đi xem phim."

Chu Giai Giai thấy Phó Sảng rời đi cũng vội thu dọn đồ đạc bám theo sau.

Lục Dư đáp lời từ phía sau, nhìn theo đôi chân trắng ngần và vòng eo thon gọn của cô mà khẽ "ồ" một tiếng.

Bình thường Phó Sảng không mặc đồ ngắn thế này, cô luôn mang lại cảm giác ngoan hiền, nhưng hôm nay khoác lên bộ đồ ôm sát, những đường cong thanh xuân hiện rõ mồn một, trông giống như một trái đào mật vừa chín tới.

Trần Duy Lỗi vừa bước tới thì Phó Sảng đã rời đi, chẳng thèm chào anh lấy một câu.

Anh nhìn theo bóng lưng cô, thấy Phó Sảng ném chiếc vỏ chai nước vào thùng rác từ xa.

Một cú ném chuẩn xác, bách phát bách trúng.

"Hai người nói chuyện gì mà rôm rả thế?"

Lục Dư vỗ tay ra hiệu cho cả đội tiếp tục tập hiệp cuối, rồi cười với Trần Duy Lỗi:

"Hẹn với Phó Sảng rồi, hết quốc khánh bọn tớ đi xem phim."

Trần Duy Lỗi cau mày:

"Cậu thân với con bé từ bao giờ thế?"

Lục Dư vừa đập bóng vừa lấy làm lạ:

"Phó Sảng không phải kiểu con gái hay e thẹn đâu mà."

Đúng là không phải.

Cô luôn hào sảng kết bạn, có sao nói vậy.

Trần Duy Lỗi lại liếc nhìn về hướng cô vừa đi khuất.

Dưới ánh hoàng hôn vàng rực, chiếc đuôi ngựa dài của Phó Sảng tung bay kiêu hãnh trong gió, đôi vai trắng nõn khẽ nhịp nhàng theo bước chân.

Cô đi đứng lúc nào cũng thẳng lưng như một cây bạch dương nhỏ, trong mắt ai cũng là một cô nàng ngoan ngoãn, tỏa nắng.

 Nhưng chỉ Trần Duy Lỗi mới biết, một khi cô đã quậy phá thì chẳng bao giờ biết đến điểm dừng.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top