“Chỉ là về nhà thôi mà, cứ để tôi lo. Nhất định tôi sẽ đưa cô ra khỏi Huyền cảnh.”
Có La Lâm trợ giúp, trong lòng Long Vũ hoàn toàn không chút lo lắng.
Theo hắn, thoát khỏi nơi này chỉ là chuyện nhỏ, đương nhiên vẫn cần chờ đợi thêm vài ngày nữa.
Mã Hiểu Mai vươn vai, ánh mắt gắt gao nhìn Long Vũ, nói:
“Anh có thể đưa tôi về ư? Ha ha, tôi chờ xem. Ngoài cái miệng lưu manh, thích chém gió ra thì anh cũng chẳng kém cạnh ai đâu. Nướng thêm thịt đi, lát nữa chúng ta đi tiếp.”
Long Vũ nghe vậy cũng chẳng buồn tranh cãi, dù sao bụng hắn cũng đã đói cồn cào.
Long Vũ không có thói quen ăn thịt vào buổi sáng, nên hắn đi tìm chút hoa quả. Có lẽ do linh khí tại Huyền cảnh vô cùng sung túc, trái cây ở đây cực kỳ thơm ngon, vừa vào miệng đã tan ngay.
“Đồ lưu manh, chạy nhanh lên, không được tu luyện nữa! Tôi có dự cảm, chúng ta không thể ở lại Huyền cảnh quá lâu đâu.”
Mã Hiểu Mai nhìn la bàn trong tay, chỉ về hướng bắc rồi lên tiếng:
“Cứ đi theo hướng bắc, chỉ cần qua ngọn núi này là có thể tìm thấy nhân loại.”
“Chờ một chút!”
Long Vũ nhìn tấm bản đồ La Lâm đưa cho mình, nơi có hơi thở nhân loại là ở phía đông bắc, chứ không phải chính bắc.
Nếu cứ đi theo hướng Mã Hiểu Mai chỉ, nhất định là sai lầm. So với cái la bàn kia, Long Vũ tin tưởng vào công nghệ tương lai hơn nhiều.
“Hẳn là hướng đông bắc.”
Long Vũ bước tới, trầm giọng nói:
“Từ giờ trở đi, cô phải nghe tôi. Nếu không, chúng ta sẽ bỏ mạng tại đây. Hơi thở nhân loại gần nhất nằm ở hướng đông bắc, dựa vào tốc độ hiện tại, chúng ta rất nhanh sẽ gặp được bọn họ.”
“Anh nói bậy bạ gì đó!”
Mã Hiểu Mai nhìn xuống la bàn, kim chỉ nam vẫn hướng về phía bắc, chắc chắn sẽ không sai. Nàng kiên định khẳng định:
“Hướng bắc mới đúng.”
“Tôi nhắc lại lần cuối, chỉ có hướng đông bắc mới gặp được nhân loại. Đi về hướng bắc thì chỉ có một con đường chết.”
Nói tới đây, Long Vũ nhìn thẳng vào mắt Mã Hiểu Mai:
“Lời cần nói tôi đã nói rồi. Nếu cô cứ cố chấp đi hướng bắc, vậy chúng ta chia tay tại đây.”
Dứt lời, hắn quay người bước về phía đông bắc.
“Anh… không được đi! Đừng quên, mạng của anh là do tôi cứu đấy.”
Mã Hiểu Mai tức giận dậm chân.
Long Vũ hơi quay đầu lại, đáp:
“Không sai, cô đã cứu tôi. Nhưng cứu tôi không có nghĩa là tôi sẽ đi theo cô chịu chết. Không muốn chết thì đi theo tôi.”
Nhìn thấy thần sắc quyết đoán của Long Vũ, Mã Hiểu Mai có chút do dự.
Tiểu tử này tu vi tuy thấp, nhưng lại quá mức thần bí. Biết đâu, hắn thật sự nắm giữ thứ gì đó mà nàng không biết.
Nghĩ đoạn, Mã Hiểu Mai đành miễn cưỡng đi theo.
Trên thực tế, nàng đã chẳng còn lựa chọn nào khác. Đứng trước ranh giới sinh tử, dù là nữ nhân mạnh mẽ đến đâu cũng khó tránh khỏi hoang mang, trong tình cảnh này, nàng rất dễ dàng khuất phục.
Có bản đồ của La Lâm, lộ trình của hai người trở nên an toàn hơn hẳn.
Thoáng cái, ba ngày nữa lại trôi qua. Trong khoảng thời gian này, bọn họ không hề bị dã thú tập kích.
Càng đi, Mã Hiểu Mai lại càng kinh ngạc.
Nàng ngày càng không nhìn thấu được tên tiểu tử này. Lúc mới bước vào Huyền cảnh, ánh mắt Long Vũ đầy vẻ mê man, hoảng sợ, rõ ràng là kẻ mù tịt về nơi đây. Thế mà chỉ sau vài ngày, hắn như thể đã hiểu rõ từng tấc đất của Huyền cảnh vậy.
Nếu không phải kẻ thông thuộc, làm sao có thể dễ dàng tránh được hang ổ của dã thú?
Nhiều lần, Mã Hiểu Mai không nhịn được muốn hỏi thăm về kiến thức Huyền cảnh của hắn, nhưng lòng kiêu ngạo của người nhà họ Mã khiến nàng không tài nào mở miệng xin xỏ.
Dọc đường đi, Long Vũ vừa làm người dẫn đường, vừa kiêm luôn đầu bếp. Sáng ăn hoa quả, trưa tối lại thịt nướng.
Tuy ngày nào cũng thực đơn như nhau nhưng không hề ngấy, cũng chẳng thấy kỳ quái, có lẽ do hoa quả và thịt ở đây quá đỗi thượng hạng.
Thời gian như dòng nước lặng lẽ trôi đi.
Chớp mắt, hai người đã ở trong Huyền cảnh mười lăm ngày. Dựa theo sự chênh lệch thời gian mà La Lâm tính toán, bên ngoài đã trôi qua hơn một ngày.
Long Vũ hy vọng La Lâm nhanh chóng tìm ra phương pháp trở về.
Thời gian càng kéo dài, tình thế càng bất lợi. Không chỉ sợ Tuyết Cơ lo lắng vì mình mất tích, mà nếu ở lại Huyền cảnh quá lâu, linh hồn bọn họ sẽ tan biến thành hư vô.
Theo tính toán của La Lâm, phải mất năm ngày nữa mới có thể tìm thấy bóng dáng nhân loại.
Thừa dịp Mã Hiểu Mai đang nghỉ ngơi, Long Vũ tranh thủ thời gian tu luyện. Hắn nhắm chặt hai mắt, đôi tay vũ động kiếm quyết, chậm rãi hấp thu tinh hoa trời đất.
Những ngày khổ tu trong Huyền cảnh khiến gương mặt Long Vũ hiện lên nét kiên nghị, giữa đôi chân mày lộ rõ vài phần quật cường.
Thân hình tuy vẫn mảnh khảnh, nhưng đã toát ra khí chất khỏe khoắn hơn nhiều.
Kể từ khi gặp La Lâm, Long Vũ đã bắt đầu lột xác và phát triển mạnh mẽ.
“Nhất định phải đột phá cảnh giới màu cam.”
Đang tu luyện, trong lòng Long Vũ bất giác trào dâng một ý niệm táo bạo.
Nếu là trước kia, hắn tuyệt đối không dám nghĩ tới.
Nhưng lúc này thì khác, có La Lâm, có Huyền cảnh, những việc trước đây chỉ dám nằm mơ giờ đây đã hiện hữu trong tầm tay.
Năm mười lăm tuổi, Long Vũ từng tham gia một buổi Huyền môn tụ hội. Vì lực đạo kém cỏi, thể chất không đủ, hắn trở thành trò cười cho toàn trường.
Đó là một ký ức đặc thù, cả đời Long Vũ cũng không bao giờ quên.
Ba năm trôi qua, hắn chôn chặt nỗi nhục nhã ấy vào tận đáy lòng.
Bởi hắn biết rõ, với thể chất của mình, dù có chăm chỉ gấp mấy lần người thường cũng chẳng thấm vào đâu.
Nhưng hiện tại đã khác, có La Lâm, có Ngũ Cầm Hí, có Huyền cảnh, mọi nỗ lực của hắn sẽ không còn vô vọng.
Hắn tin rằng chỉ cần bỏ ra gấp mười, chịu khổ gấp mười, rồi sẽ có ngày hắn vượt qua đám người kia, thậm chí là bỏ xa bọn chúng.
Bất tri bất giác, Long Vũ đã xác định được mục tiêu sống của mình.
“Chủ nhân, vứt bỏ tạp niệm đi.”
Ngay lúc Long Vũ đang mải miên man suy nghĩ, giọng nói của La Lâm đột ngột vang lên. Long Vũ vội tĩnh khí ngưng thần, dẹp bỏ mọi tạp niệm, chuyên tâm tu luyện.
Những suy nghĩ phức tạp trong đầu suýt chút nữa đã khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, may nhờ La Lâm cảm nhận được sự dao động mà kịp thời ngăn chặn thảm kịch.
Dưới ánh trăng, tinh hoa đất trời không ngừng được Thiên Sư Kiếm Quyết chuyển hóa thành đạo lực. La Lâm cũng không ngừng hấp thu phần đạo lực dư thừa mà Long Vũ không thể chứa nổi để làm nguồn năng lượng duy trì cho chính mình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận